4
Những năm qua, ta dùng mọi th/ủ đo/ạn để leo lên địa vị, mới có được ngôi vị nhất phẩm nữ quan.
Kỳ Vương vốn chẳng màng chính sự, nghe đồn Thế tử Kỳ Vương du ngoạn khắp nơi, gần đây mới trở về kinh thành.
Ta với Bùi Chí vốn chẳng thân thiết, cũng chẳng hiểu rõ con người hắn.
Lương y thấy ta ngơ ngác, lại nhắc khéo: "Hắn có từng tranh cãi với ai, trong lòng u uất bất bình chăng?"
Lẽ nào chính vì chuyện lần ấy?
Bấy giờ, ta đang nghe hát trong vườn lê, một công tử ăn mặc lộng lẫy, dung mạo tuấn tú chẳng hề khách khí ngồi xuống bên cạnh.
Ông chủ vườn lê nở nụ cầu tài, khéo lời khuyên nhủ:
"Xin quý khách thứ lỗi, chỗ ngồi này đại nhân họ Phụng đã đặt trước, mời ngài dời sang tĩnh tọa khác..."
Tiểu lang quân chẳng đợi hắn nói hết câu, liền hất đổ mâm trái cây:
"Nghe nói ngươi sắp thành thân với Lâm Cố?"
Giọng hắn vang lớn, khiến người xung quanh đều ngoái nhìn.
Nhìn khuôn mặt diễm lệ mà xa lạ ấy, ta nhất thời hoảng hốt.
Cảm giác quen thuộc nhưng không nhớ nổi đã gặp ở đâu.
Sự im lặng của ta chọc gi/ận hắn, hắn túm cổ áo lôi ta đến trước mặt, toàn thân run bần bật:
"Môn thân sự này ta không đồng ý!"
Nhìn đôi mắt long lanh ngấn lệ kia, ta trầm giọng, âm thanh rất nhẹ:
"Liên quan gì đến ngươi?"
Hắn sững sờ, trên mặt lộ vẻ bối rối.
Dung mạo yêu nghiệt thế này, lại làm ra vẻ gh/en t/uông ủy khuất, lẽ nào là tình nhân lang chạ của Lâm Cố bên ngoài?
Chắc là hạng kỹ nam trong lầu xanh nào đó.
Ta gi/ật phắt khỏi vòng kiềm tỏa của hắn, chán gh/ét phủi phủi chỗ hắn chạm vào:
"Đồ dơ bẩn!"
Hắn lùi hai bước khó tin, ấm ức đến mức đứng không vững.
Đúng là đóa bạch liên nhỏ, giả bộ đáng thương thật đấy.
Ta không chút nương tay châm chọc hắn mấy câu.
Miệng quan ngôn sắc bén như d/ao, hắn đã ngất lịm tại chỗ.
Mãi đến khi tiểu tiểu đồng theo hầu khóc lóc gọi "Thế tử", ta mới biết hắn chính là đ/ộc tử của Kỳ Vương.
Trên đài, khúc hát vẫn vang lên ai oán n/ão nùng.
Chính là vở kịch lưu truyền trăm đời "Án Trảm Mỹ".
5
Năm cha ta tử trận, ta mười tám tuổi.
Trời đất ngập sương m/áu, khắp nơi x/á/c ch*t chất đống, quân địch như lũ chó sói đói mồi xông tới.
Cha ta ch*t trong mưa tên, đầu bị ch/ém đ/ứt, cờ nguyên soái cũng bị hất đổ.
Lưỡi đ/ao lạnh ngần xuyên qua cơ thể, trước khi nhắm mắt chỉ thấy toàn những khuôn mặt đáng gh/ét.
Ta hoảng hốt tỉnh giấc, nhưng không như mọi khi toát mồ hôi lạnh, ngược lại toàn thân ấm áp lạ thường.
Tấm chăn bên cạnh khum lên cựa quậy, vén góc chăn, là khuôn mặt ngái ngủ mơ màng.
Hắn chỉ mặc y phục ngủ, tóc ướt xõa tung, cuộn tròn bên ta không biết đã ngủ bao lâu.
"Sao ngươi lại ở đây?"
Trước khi ngủ rõ ràng đã dặn dò hắn ở phòng khách, không ngờ hắn lại lén lút chạy sang.
Hắn dụi mắt, lại rúc vào bờ vai ta:
"Một mình... lạnh lắm..."
Ta định kéo hắn xuống giường:
"Ta sẽ sai người đắp thêm chăn cho ngươi."
Bùi Chí như miếng cao dán chó, tay chân quấn ch/ặt lấy ta:
"Không chịu đâu, ta phải ngủ cùng Thư Thư!"
"Thư Thư sợ lạnh, ta ủ ấm cho nàng, được không?"
Áp sát quá gần, ta có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể hắn, chính là hơi ấm vừa kéo ta khỏi cơn á/c mộng.
6
Giọng nũng nịu của Bùi Chí ngọt lịm khác thường, không biết có phải vì hắn thích ăn đồ ngọt.
Th/uốc lương y kê quá đắng, hắn cứ nằng nặc không chịu uống.
Nhưng nếu ta hứa cho ba viên kẹo sữa, hắn sẽ ực ực uống cạn th/uốc, như chó con đòi phần thưởng.
Ánh mắt hắn nhìn ta luôn nồng nhiệt vui mừng, tựa như chỉ cần đến gần chút nữa cũng khiến hắn hạnh phúc vô bờ.
Ban đầu, ta tưởng hắn có liên quan gì với Lâm Cố, nên mới gh/en t/uông đi/ên cuồ/ng.
Nhưng khi ta nhắc đến tên này, Bùi Chí liền quay lưng không thèm đáp lời.
Lâm Cố vào kinh gặp trận tuyết đầu mùa, mang cho ta rư/ợu đào hoa Giang Nam.
Hai người đang trò chuyện, cửa bị đạp phịch mở, làn gió lạnh ùa vào mang theo hương mai.
Bùi Chí ôm bình mai vừa cắm xong, dáng vẻ hiên ngang, thần sắc khó chịu.
Hắn khịt mũi đưa bình hoa cho ta, rồi quay người tặng Lâm Cố một chưởng.
Hai người quần nhau, chẳng ai nhường ai, vài chiêu sau phòng ta đã tan hoang.
Lâm Cố vừa diệt cư/ớp trở về, trên người còn thương tích, rơi vào thế yếu.
Bùi Chí nắm lấy sơ hở, giơ lọ sứ trắng định nện xuống đầu hắn.
"Dừng tay!"
Ta đứng chắn giữa hai người, nhíu ch/ặt mày.
Bùi Chí ra tay quả đoán tàn đ/ộc, đúng là muốn lấy mạng người ta.
Mấy ngày nay hắn ngoan ngoãn nghe lời, ta không ngờ hắn lại có lúc lạnh lùng cứng rắn thế.
Bùi Chí đăm đăm nhìn ta, mắt chứa chan bất mãn và ấm ức.
Đối diện hồi lâu, cuối cùng hắn buông lọ sứ xuống.
Ta đỡ Lâm Cố dậy, hắn tựa vào ta:
"Ta với Thế tử vốn không th/ù oán, cớ sao hạ thủ thương người, khục khục..."
Hắn ôm chỗ thương ở eo, m/áu thấm ra áo.
Ta trừng mắt, lạnh lùng quát: "Cút ngay!"
Bùi Chí đứng im như trời trồng, mặt tái nhợt, từ từ ôm lấy ng/ực:
"Thư Thư..."
Ta không thèm liếc nhìn hắn.
Băng bó lại vết thương cho Lâm Cố, hắn nheo mắt cười, siết ch/ặt bàn tay ta.
"Phụ thân đã nhờ người xem ngày, rằm tháng sau là ngày cực tốt, hẹn hôn vào hôm đó được chứ?"
Giọng hắn không lớn, nhưng đủ xuyên qua bình phong, để bóng hình ngoan cố kia nghe thấy.
Ta với Lâm Cố thanh mai trúc mã, phụ thân hắn từng nhậm chức dưới trướng phụ thân ta, hai nhà đùa cợt hứa hẹn thông gia.
Sau khi phụ thân ta tử trận, gia đình suy bại, còn nhà họ Lâm từng bước thăng tiến, mấy năm nay hắn rèn luyện trong quân ngũ, tiền đồ vô lượng.
Bao gia tộc danh giá muốn gả con gái cho hắn, đều bị cự tuyệt phũ phàng.
Hắn với ta vẫn luôn khác biệt.
Nếu không có hắn, ta đã th/ối r/ữa trong đống x/á/c ch*t, hóa thành bùn m/áu dưới vó ngựa thiết kỵ.
Lâm Cố nhìn ta thiết tha.
Bóng đen sau bình phong nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Ta nói: "Được."
7
Bùi Chí nhảy hồ t/ự t*.
Mặt hồ băng giá chưa kịp đóng cứng, vỡ tan từng mảng.
Trên bờ, các thị nữ la hét thất thanh, ta đứng dậy nhìn thì thấy giữa màu trắng mênh mông có chấm đen nhỏ đang giãy giụa.
"Làm lo/ạn!"
Ta bóp ch/ặt chuỗi hạt trong tay: "Mau vớt người lên!"
Một hồi hỗn lo/ạn, Bùi Chí cuối cùng cũng được kéo lên bờ.