Tôi lái chiếc siêu xe của mình đến siêu thị lớn nhất gần đó.

Tôi cần dùng đồ ăn và thức ăn vặt để lấp đầy ngôi nhà mới này, và cả nỗi bồn chồn vô cớ trong lòng.

Đẩy chiếc xe đẩy hàng, tôi luồn lách giữa những dãy kệ hàng lấp lánh.

Snack, nước ngọt, sôcôla, pizza ăn liền... Tôi như cỗ máy quét hàng, vô cảm ném đồ vào xe.

Khi vừa rẽ qua góc kệ định với lấy gói bánh wafer phiên bản giới hạn trên tầng cao nhất, tôi đột nhiên dừng bước.

Ở góc khu vực đồ ăn vặt, một cô gái đang lén lút nhét túi bánh mì vào tay áo.

Cô bé trông nhỏ hơn tôi vài tuổi, dáng người thấp bé, mặc bộ đồng phục học sinh bạc màu không vừa vặn.

Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn với đôi mắt to như nai con h/oảng s/ợ.

Tiếc thay, đôi tay lại không được sạch sẽ.

Tôi im lặng dựa vào kệ hàng, khoanh tay quan sát cô bé với vẻ hứng thú.

Cô bé nhét bánh một cách khó nhọc - tay áo quá chật, ổ bánh quá to.

Thử đi thử lại nhiều lần, mồ hôi lấm tấm trên trán vì sốt ruột.

Cuối cùng, như cảm nhận được điều gì, cô bé đơ người rồi ngẩng đầu lên từ từ.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong không khí.

Tôi im lặng, mắt không rời cô bé.

Một giây.

Hai giây.

Mười giây.

Gương mặt cô bé chuyển từ trắng bệch sang đỏ ửng, rồi lại tái nhợt chỉ trong tích tắc.

Đôi mắt long lanh lần lượt hiện lên vẻ h/oảng s/ợ, bối rối, cuối cùng ngập tràn nỗi x/ấu hổ và tủi nh/ục.

Bàn tay cầm ổ bánh run lẩy bẩy.

"Rơi tạch."

Ổ bánh rơi xuống sàn.

Cô bé như bị rút hết sinh lực, cúi gằm mặt xuống đất.

Tôi thấy vô vị.

Bước tới nhặt túi bánh ném vào xe đẩy, tôi với tay quét sạch các loại bánh quy, kẹo, sôcôla trên kệ vào xe.

Xe đẩy nhanh chóng chất thành núi nhỏ.

Đẩy xe tới trước mặt cô bé, tôi dùng mũi giày chạm vào đôi giày vải bạc màu của cô.

"Không có tiền ăn cơm?"

Cô bé im lặng r/un r/ẩy, gật đầu thật khẽ.

Một giây sau lại lắc đầu quầy quậy.

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Rốt cuộc là sao? Nói!" Giọng tôi nặng hơn.

Cô bé gi/ật mình ngẩng lên, mắt đỏ hoe chứa đầy nước mắt nhưng cố kìm lại.

Miệng há hốc phát ra vài âm thanh ngọng nghịu "Ờ...à...", hai tay lo/ạn xạ ra hiệu.

Tôi sững người.

Một ý nghĩ lóe lên: C/âm?

Nhìn vẻ lo lắng bất lực của cô bé, cơn bực dọc trong tôi tắt lịm, thay vào đó là thứ cảm xúc khó tả.

Ch*t ti/ệt.

Giờ thành tên khốn ứ/c hi*p người khuyết tật rồi.

Đêm khuya nghĩ lại chắc phải t/át mình vài cái.

Tôi lẳng lặng đẩy thêm xe hàng thứ hai.

Sữa, ngũ cốc, cơm tự hâm, đồ hộp, mì ăn liền...

Tôi chất đầy mọi thực phẩm dự trữ được.

Đẩy hai xe hàng, tôi hất cằm về phía quầy tính tiền ra hiệu cô bé đi theo.

Cô bé ngơ ngác nhìn núi đồ ăn rồi lại nhìn tôi, chưa kịp định thần.

Không giải thích, tôi nắm cổ tay lạnh ngắt như que củi khô của cô kéo đi.

Sau khi tính tiền, tôi xách núi túi đồ bước ra, cô bé ôm vài gói snack nhẹ lẽo đẽo theo sau.

Tôi nhét hết đồ vào khoang sau và ghế xe.

"Lên xe."

Cô bé do dự rồi mở cửa ghế phụ.

"Địa chỉ."

Cô bé lúng túng chỉ tay vào miệng rồi lắc đầu.

Tôi mở điện thoại đưa bản đồ cho cô.

Những ngón tay bé xíu lần mò bấm b/án kính thành phố phía Tây - khu ổ chuột tôi chưa từng đặt chân tới.

Xe lăn bánh trong không khí im phăng phắc.

Suốt đường, cô bé cúi gằm mặt, hai tay bấu ch/ặt vạt áo như chim non lạc đàn.

Xe dừng trước dãy nhà ổ chuột ọp ẹp.

Bước vào căn phòng mùi th/uốc Bắc nồng nặc, tôi thấy giường gỗ mục có cụ già g/ầy trơ xươ/ng thoi thóp thở.

Cô bé chạy vội đến đắp chăn cho cụ, ánh mắt lo âu.

Hóa ra không phải không có tiền ăn, mà là tiền chữa b/ệnh cho người nhà.

Để đến nỗi phải đi ăn cắp bánh mì mà không dám động vào tiền th/uốc men.

Chà.

Lại là cảnh khổ tâm sến ướt này.

Tôi đứng nhìn cô bé cúi mình 90 độ cảm ơn.

Cô lấy cuốn vở cũ nguệch ngoạc dòng chữ: [Cảm ơn anh. Tổng cộng bao nhiêu tiền? Em nhất định sẽ trả lại.]

Nhìn dòng chữ, tôi bật cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7