Tôi suy nghĩ một lúc.

"Chọn hình xăm chữ YR hình con chó vậy."

Xèo.

Nghe cứ như đang ch/ửi người khác vậy.

Đang mải mê suy nghĩ, Trần Toái đã đỏ mặt trước.

"Đừng đùa nữa, em xăm hình này có ý nghĩa riêng."

Tôi hiểu mà.

"Gu thẩm mỹ đ/ộc đáo đấy nhỉ."

Trần Toái ngơ ngác vài giây, rồi mới hiểu ẩn ý từ nụ cười tinh quái của tôi.

Mặt đỏ như mông khỉ.

"Không phải ý đó đâu!"

Cậu ta gắng sức minh oan, đôi mắt đen thăm thẳm kiên định dán ch/ặt vào mặt tôi.

"Xăm hình này, em sẽ thuộc về mỗi mình chị. Dù một ngày nào đó chị bỏ em, phần đời còn lại của em vẫn sẽ mang dấu ấn của chị."

...

Mười năm sau chắc chắn câu này sẽ thành văn học sến rười rượi bị mọi người chê bai.

Nhưng tôi biết, Trần Toái đang rất nghiêm túc.

Cậu ấy đang hứa hẹn với tôi.

Đáp lại sự nghi ngờ nhân phẩm của tôi trong ngày đầu làm bạn cùng bàn.

Cậu ấy không phải kẻ hư hỏng.

Cậu ấy sẽ giữ mình trong sạch vì tôi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Chồng nhỏ ngoan ngoãn cúi xuống.

Tôi ôm lấy eo cậu.

Chạm phải vật lông lá nổi lên, ngạc nhiên nhướng mày.

Trần Toái né ánh mắt, ngượng ngùng đưa chiếc đuôi hồng vào tay tôi.

"Chị... chị thích không?"

...

Mắt tôi sáng rực.

Cái này ai chịu nổi?

Trần Toái cũng bật cười.

Ôm tôi thật ch/ặt, đôi mắt đen lấp lánh.

Chợt nhớ ra điều gì.

"Bao giờ đi c/ắt kính vậy?"

Trần Toái nhíu mày: "Em không cận."

Nhưng kiếp trước rõ ràng đeo kính cả ngày mà.

Chỉ khi lên giường, trước khi làm chuyện ấy mới thong thả tháo kính ra.

...

Hiểu rồi.

Lại là gu của tôi được tùy chỉnh kỹ lưỡng.

Haizz.

Nghe tiếng thở dài, Trần Toái lo lắng siết ch/ặt vòng tay.

"Chị rất thích em đeo kính à?"

Cậu mím môi: "Vậy em đi m/ua ngay bây giờ..."

"Không cần!"

Tiếng chế nhạo sau lưng át đi lời tôi.

"Đồ ăn mày dù mặc long bào cũng chẳng thành thái tử, các cậu thấy đúng không? Haha!"

Một đám thiếu niên ăn mặc dị hợm cười ầm lên.

Tên đầu đàn tôi có ấn tượng, chính là tên trùm trường từng đ/á/nh Trần Toái ở quán net hôm đó.

Tên Vương Thìn Long.

Nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt d/âm đãng láo liên.

"Đây chẳng phải em gái tao say nắng từ cái nhìn đầu tiên sao? Trần Toái mày dám tr/ộm đồ tao để mắt tới, muốn ch*t à?"

Hắn cười gian xảo:

"Theo anh đi? Sau này cả trường 18 sẽ cung kính gọi em là chị dâu."

...

Đúng là lập dị.

Chưa kịp chê thì Trần Toái đã đẩy tôi vào cửa hàng tiện lợi.

Cậu quay lưng không một tấc sắt đối đầu bọn chúng.

Khác hẳn vẻ giả ng/u ngày trước.

Mỗi cú đ/ấm đều trúng đích, động tác dứt khoát tà/n nh/ẫn.

Mấy tên du côn nằm la hét trên đất.

Trần Toái mở cửa, nắm tay tôi bước ra.

"Trần Toái mày tưởng mình gh/ê lắm hả?" Vương Thìn Long bị đ/á/nh bật gốc vẫn không quên nhe răng cười đ/ộc:

"Đừng quên ngày xưa quỳ trước mặt tao giả làm cháu như thế nào!"

Trần Toái khựng lại, vô thức cúi mắt nhìn tôi.

Tôi mỉm cười nhẹ bóp lòng bàn tay cậu.

"Bạn trai từ khi nào giỏi thế?"

"Học từ sư phụ Chung."

Sư phụ Chung?

Chẳng phải vệ sĩ tôi thuê giá cao dạo trước sao.

"Học phí đắt lắm nhỉ?" Tôi hỏi.

Trần Toái lắc đầu nhẹ.

"Em đưa đón con trai thầy, làm việc nhà giờ giấc để trả học phí."

Cậu nói ngập ngừng, dò xét thái độ tôi, như sợ tôi coi thường vì điều đó.

Nhưng sao có thể.

"Cưng, em giỏi quá! Em đúng là thiên tài!" Tôi không tiếc lời khen ngợi.

Vẻ u ám trên mặt Trần Toái tan biến, vành tai ửng hồng.

"Đâu có như chị nói," cậu gắng phủ nhận.

Nhưng khóe miệng đã lén cong lên.

Cũng kiêu đấy chứ.

...

Mọi thứ đang tốt dần hơn kiếp trước.

Chẳng hạn mấy ngày nay, kiểu tóc đuôi sói hoang dã đã biến thành tóc c/ắt ngắn đơn giản.

Đồng phục mặc chỉnh tề.

Điểm thi cuối kỳ tăng mấy trăm bậc.

Dọn ra khỏi nhà họ Trần thuê phòng riêng.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Ngày thi đại học kết thúc, vợ chồng họ Trần b/ắt c/óc tôi.

17

Hai người một kẻ tham hơn một, tiền chuộc từ năm triệu tăng lên hai chục triệu.

Trần phụ lấy d/ao kề vào cổ tôi, đe dọa gọi điện cho bố.

Mọi thứ đang theo kế hoạch của tôi.

Trần Toái xuất hiện, sau lưng trói ch/ặt Trần Khang.

"Thả cô ấy ra, không thì cùng ch*t."

Cậu kéo cổ áo, lộ ra th/uốc n/ổ chất đầy quanh eo.

Lưỡi d/ao ở cổ run lên.

Trần phụ gắng tỏ ra bình tĩnh, an ủi vợ:

"Không sao đâu, thằng ranh này tao hiểu rõ, nhát gan lắm, th/uốc n/ổ chắc là giả."

Trần Toái im lặng, đôi mắt đen lặng lẽ.

Tay bật lửa từ từ áp sát dây ch/áy chậm.

"Đừng!" Trần mẫu hét thất thanh.

Trần phụ cũng hoảng, mồ hôi lạnh túa ra.

D/ao rơi khỏi tay.

"Tao thả! Tao thả! Đừng hại tiểu Khang, nó là em mày mà!"

Trần Toái nhếch mép, thầm thì:

"Thả cô ấy."

Trần mẫu hốt hoảng đẩy tôi ra.

Trần Toái thả Trần Khang, bản năng mở rộng vòng tay đỡ lấy tôi.

Trần mẫu ôm Trần Khang khóc lóc, Trần phụ mất con bài.

"Thằng tạp chủng, dám đe tao, tao ch/ém ch*t mày!"

Hắn vung d/ao xông tới, Trần Toái vì bảo vệ tôi bị đ/ứt một nhát trên tay.

Tôi kéo cậu lùi lại, kích hoạt chuông báo động.

Vệ sĩ mai phục xông vào kh/ống ch/ế ba người.

Trước khi cảnh sát tới, vết thương của Trần Toái được sơ c/ứu.

Ngồi xuống cạnh tôi.

Đầu óc tôi rối bời, không nói gì.

Hình ảnh cậu châm ngòi n/ổ ám ảnh tâm trí.

Nỗi sợ chưa từng có luồn vào tim.

Kiếp trước, bố tôi đắc tội người ta trong kinh doanh.

Trần Toái giải quyết giùm, nhưng cũng chuốc họa vào thân.

Ngày tôi bị bắt, Trần Toái cũng khoác th/uốc n/ổ xuất hiện.

Đối phương sợ hãi, buộc phải thả tôi.

Trần Toái đứng đối diện, dịu dàng dặn dò:

"Tiểu thư, đi theo lối bên phải xuống núi, có người đón, bụi gai ven đường nhiều, cẩn thận đừng để xước tay."

Tôi mắt nhòa lệ.

"Anh không đi cùng em sao?"

Cậu mỉm cười hiền: "Anh phải đàm phán với hắn."

Khi tôi xuống đến chân đồi, nhìn đống th/uốc n/ổ trên người cậu.

Cậu chớp mắt, thầm thì:

"Giả đấy."

Trái tim treo ngược hơi hạ xuống, tôi vội tìm người c/ứu cậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm