Điều khiến tôi dừng bước, là bởi vừa lỡ liếc nhìn đã thấy tên mình hiện ra.

Lý trí bảo không nên xem tr/ộm riêng tư người khác, nhưng giờ đây chẳng còn lý trí nào tồn tại nữa.

Bởi tôi thực sự muốn biết: Tại sao trong thư tình gửi Thẩm Dịch Dương lại xuất hiện tên tôi?!

Tự trách bản thân một hồi, tôi liền chộp lấy bức thư đọc ngấu nghiến.

Rồi cả người tôi như đóng băng.

Tôi không tin nổi, đọc lại lần nữa, cầm phong bì xoay ngang xoay dọc, x/á/c nhận đây chính x/á/c là thư cô gái kia nhờ tôi chuyển hôm ấy.

Nhưng nội dung bên trong sao toàn là...?

Lời tỏ tình thầm kín của tôi với Thẩm Dịch Dương?!

Còn nguyên chữ viết tay của tôi!

Không đời nào, nếu không phải tự tay nhận từ cô ấy rồi trao tận tay Thẩm Dịch Dương, tôi đã nghi mình bị hoang tưởng rồi.

"Tống Tín, cậu thi xong rồi à?"

Tôi vội giấu bức thư sau lưng, cảm giác như vừa làm chuyện x/ấu bị bắt quả tang.

"Giấu cái gì thế?"

Cậu ấy nắm lấy tay tôi, kéo vào lòng rồi gi/ật phăng bức thư.

"Cậu cầm cái này làm gì?"

Tôi cười gượng, cố giải thích: "Nếu tôi nói... đây không phải tôi viết..."

"Không phải cậu viết?"

Giọng điệu đẹp đẽ ấy chất chứa sự phẫn nộ: "Vậy là cậu đang đùa giỡn với tôi sao?"

Ch*t chắc!

Giờ phải thú nhận thế nào đây?

"Không phải không phải." Tôi nuốt nước bọt, dỗ dành: "Là tôi viết mà, đúng là tôi viết đấy."

"Tôi chỉ muốn ôn lại để sau này viết hay hơn cho cậu thôi."

Nụ cười lại nở trên môi cậu ấy, cậu ôm ch/ặt tôi vào lòng.

"Không cần vội vậy đâu, tôi biết cậu đã mưu đồ chuyện này từ lâu..."

Tôi muốn khóc không thành tiếng - Ông anh ơi, hồi đầu năm cậu chẳng còn bảo tôi giả khóc làm cậu buồn nôn sao?

Sao giờ cậu tự giác ngộ nhanh thế?

20

Chiều hôm ấy tôi cuống cuồ/ng thu đồ, nói dối đổi vé để chạy về nhà như trốn chạy.

Thẩm Dịch Dương có vẻ không vui, ôm tôi đủ kiểu cả buổi chiều.

Thế là nụ hôn đầu của tôi bay màu.

Sắc đẹp hại người! Nhút nhát hại thân!

Trước khuôn mặt điển trai đang áp sát, tôi còn tự giác ngộ nhanh hơn cậu ấy, chấp nhận chỉ trong một giây.

Đồng thời tôi sợ từ chối sẽ bị ăn đ/ấm.

Về đến nhà, đầu óc vẫn còn lơ mơ.

Chị gái thấy tôi về, liền ra lệnh sai vặt đủ thứ.

May mà ở trường tôi quen phục vụ người khác rồi, cộng thêm đầu óc hỗn độn nên lần này tôi làm hết mọi yêu cầu.

"Ồ, lần này ngoan thế?"

Thấy tôi mặt mày ủ rũ, chị sờ vào bộ móng mới làm: "Kể chị nghe xem, có vấn đề tình cảm gì nào?"

Tôi mắt sáng rực, quên mất chị mình là cao thủ tình trường.

Thế là tôi tuôn ra hết mọi tình tiết bi kịch.

Chị càng nghe càng buồn cười, cuối cùng cười lăn cười bò.

"Chị yêu quý, đừng cười nữa, cho em xin cao kiến đi, em nguyện cả đời phụng sự chị!"

Tôi chắp tay, mắt long lanh nhìn chị van nài.

"Dễ thôi, cứ diễn tiếp kịch bản này đi là được."

"Nhưng thế không phải lừa dối sao?"

"Cậu không thích cậu ta à?"

Tôi lắc đầu.

"Giả vờ gì? Đồ mê sắc như cậu mà không thích món khoái khẩu thế kia?"

Tôi giải thích: "Ý em lắc đầu là... em không biết nữa."

Chị vỗ vai tôi khuyên: "Thôi, em trai yêu của chị, chấp nhận hiện thực đi, có ngay một bạn trai đẹp trai rồi đấy."

"Lại còn là một kẻ miệng nói gh/ét mà lòng yêu, đầu óc chỉ có tình yêu nữa chứ."

Không hiểu bị thôi miên thế nào, tôi bị chị thuyết phục luôn: "Nghe vậy thì... hình như em không thiệt?"

"Không thiệt cái nỗi gì, lời to rồi còn gì!"

Thật sao?

Hình như đúng, mà cũng hình như sai sai.

Thôi kệ!

Thẩm Dịch Dương, bạn trai của cậu đến đây!

21

Thẩm Dịch Dương đã đến!

Lúc nhận tin nhắn thì cậu ấy sắp tới nơi rồi.

Tôi mơ màng gọi taxi đi đón.

Trước khi đi, chị gái nháy mắt lia lịa rồi gửi tôi một phong bao đỏ chót.

"Tiếp đãi em rể cho tử tế nhé! Tối nay khỏi về."

Tôi ngán ngẩm, n/ão chị ấy toàn nghĩ gì thế không biết?

"Sao cậu lại đến?"

"Nhớ cậu nên đến, không được à?"

"Được chứ được chứ." Tôi kéo vali của cậu ấy, đưa vào một khách sạn sang trọng.

Có lẽ hai đứa đều hiểu ý nhau, vừa đóng cửa đã ôm nhau hôn không rời.

Đến khi cậu ấy lại kéo quần tôi xuống, cảm giác x/ấu hổ quen thuộc ập đến.

Đầu óc chợt lóe lên hình ảnh lần s/ay rư/ợu nghịch ngợm trước đây.

Trời ơi, hóa ra đúng như Thẩm Dịch Dương nói, tôi đã mưu đồ chuyện này từ lâu?

Nhớ lại thói quen thích sờ mông người khác của cậu ấy, tôi nheo mắt.

"Thẩm Dịch Dương, có phải cậu cũng đã... mưu đồ từ lâu rồi không?"

Cậu ấy không ngừng tay, cảm giác kỳ lạ ở phía dưới khiến tôi túm lấy cánh tay cậu, nước mắt giàn giụa.

Có lẽ lâu rồi không khóc, nước mắt tuôn như mưa rơi không ngớt.

Cậu ấy buông tay lau nước mắt cho tôi.

"Ừ, anh cũng mưu đồ từ lâu rồi."

"Sao lại khóc tội nghiệp thế?"

"Em bé, sao dễ khóc thế, trên mặt nhiều nước thế, dưới này cũng thế."

"Đồ hay khóc nhè."

Nói thì hay lắm, nhưng động tác vẫn không ngừng.

Tôi hừ lạnh, cứng rắn một lần: "Cậu chẳng phải anh chàng lạnh lùng sao? Giờ sao lại dính như sam thế?"

Nghe xong, hai đứa nhìn nhau bật cười.

Kẻ mất kiểm soát nước mắt và anh chàng lạnh lùng.

Lần đầu gặp mặt đã đối đầu, khó ưa nhau.

Giờ đây lại dính như keo, không rời được.

Thôi thì.

Hai kẻ phản bội bản chất.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm