Thanh Mai Chí Mạng

Chương 6

14/10/2025 09:33

“Bùi Tịch, sao anh tìm đến đây? Anh muốn gì?”

Tôi quát hỏi, lùi lại vài bước, tay lần trong túi tìm điện thoại định báo cảnh sát.

“Đừng sợ, Nhiễm Nhiễm. Anh sai rồi, anh không nên ép em. Nhưng anh thật lòng yêu em, không biết phải làm gì để giữ em lại.”

Hà hấp tấn bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

“Nhiễm Nhiễm, đừng gọi cảnh sát… nghe anh nói hết đã.”

Ngẩng mặt lên, đôi mắt từng đầy kiêu ngạo giờ ngập nước.

“Anh biết mình sai bét nhè, đúng là đồ khốn, đáng ch*t. Anh không nên để Ôn Ý kh/ống ch/ế, không nên khiến em thất vọng, tổn thương.”

“Anh yêu em… yêu đến tận xươ/ng tủy.”

Hắn bò tới nắm vạt quần tôi.

“Ba tháng nay, anh sống như địa ngục. Không tin tức, không được nhìn em, nghe giọng em… anh phát đi/ên mất.”

“Anh cố quên em, cố bắt đầu lại… nhưng không được. Nhắm mắt mở mắt đều thấy bóng em in hằn trong tâm khảm.”

Hắn đ/ấm ngựk đá/nh thịch thịch.

“Nhiễm Nhiễm, nhìn anh này…”

“Anh bỏ hết: công ty, gia tộc Bùi. Ôn Ý? Anh đã c/ắt đ/ứt với cô ta. Anh chỉ cần em.”

“Ta đi nơi khác, nơi không ai biết. Bắt đầu lại! Anh sẽ dùng cả mạng sống để bù đắp, cả đời này chỉ yêu mình em.”

Hắn quỳ đó, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhắc lại những mảnh ký ức ngọt ngào xưa: lần đầu vụng về theo đuổi, ly trà sữa hồi đại học, ngày tốt nghiệp vượt ngàn dặm tìm tôi…

Những kỷ niệm ấm áp bị vùi lấp bởi đi/ên lo/ạn, giờ như làn khói đ/ộc len lỏi.

Không động lòng là giả dối. Tim tôi thắt lại, đ/au xót lan tỏa. Nhìn hắn quỳ lạy cùng những hồi ức được tô vẽ, lòng dâng lên cảm xúc phức tạp: thương hại? Bi thương? Hay gợn sóng nhỏ tưởng đã ch/ôn vùi?

Cổ họng tôi nghẹn lại, hai chữ “cút đi” không thốt nên lời. Vết nứt mong manh trên mặt băng vừa hé mở…

“Bùi Tịch ca——”

Bóng trắng từ bụi cây lao ra. Ôn Ý!

“Ca ca bỏ em sao? Vì con đĩ này mà bỏ nhà? Vậy em sống làm chi nữa!”

Cô ta gào thét, giọng méo mó vì phẫn nộ. Trước khi Bùi Tịch kịp phản ứng, trước khi tôi định thần——

Ôn Ý vung tay phải lên. Lưỡi d/ao thủ công lóe sáng.

“Đừng! Ôn Ý!” Bùi Tịch hét thất thanh.

Nhưng muộn rồi.

Xoẹt——

Cô ta dùng hết sức rạ/ch mạnh lên cổ tay trái. M/áu phun thành tia, nhuộm đỏ váy trắng, rỏ xuống nền đất lạnh.

Thời gian ngưng đọng. Mặt Bùi Tịch đờ đẫn, miệng há hốc nhìn dòng m/áu tuôn trào. Ôn Ý lắc tay cho m/áu văng tung tóe, mặt lộ vẻ thỏa mãn đi/ên cuồ/ng:

“Ca ca thấy chưa? Nó… nó đâu yêu ca. Chỉ em… em mới sẵn sàng chảy m/áu, ch*t vì ca…”

Cô ta loạng choạng, sắc mặt tái nhợt nhưng mắt vẫn dán ch/ặt vào Bùi Tịch.

“A——” Bùi Tịch gào lên, như thú dữ mất trí. Hắn gi/ật tóc, hét: “Ôn Ý! Mày đi/ên rồi à? Muốn tao ch*t theo à?!”

Hắn chụp lấy cổ tay đẫm m/áu, bóp ch/ặt phía trên vết rạ/ch: “Tha cho tao! Mày muốn tao ch*t hả?”

Ôn Ý rên rỉ dựa vào hắn: “Em chỉ… muốn… ở bên ca…”

M/áu trong người tôi đông cứng. Phút d/ao động tan biến, chỉ còn tê dại. Tôi thậm chí chẳng buồn nhặt đồ rơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Chương 7
Biên ải đại thắng, nữ tướng quân Lục Ninh Hi khải hoàn trở về, lại bị muội muội tính kế, cùng thần y Thẩm Thanh Chu liên thủ giăng bẫy: đoạn chân, ô danh, đoạt quyền, ba năm dịu dàng vốn dĩ chỉ là một màn lừa dối. Khi nàng phát hiện ra chân tướng về hài nhi trong bụng cùng cái chết oan khuất của phụ huynh, một cuộc báo thù lấy tính mạng làm quân cờ chính thức bắt đầu. Tiểu thuyết cổ đại ngược luyến, cốt truyện đảo ngược, kết cục chấn động.
7
2 Bệnh Cũ Chương 13
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0