Gặp Tôi Trong Tương Lai

Chương 1

08/11/2025 08:12

Tôi thầm thương tr/ộm nhớ kẻ th/ù không đội trời chung của mình.

Để không bị phát hiện, tôi luôn tìm cách khiêu khích hắn.

Lại một lần nữa bị hắn dồn vào ngõ c/ụt, sắp bị đ/á/nh đ/ập.

Một người giống hệt hắn nhưng trông chín chắn hơn đột nhiên đứng chắn trước mặt tôi.

"Dám đ/á/nh vợ tao hả?"

Vừa nói, người đó tung một quyền hạ gục đối phương.

Sau đó, Trần Tư Thần gào lên: "Làm sao tao 10 năm sau có thể thích hắn được?"

Nhưng khi tôi bị phiên bản 10 năm sau của hắn hôn lên môi.

Trần Tư Thần 18 tuổi cũng đỏ mặt tía tai.

Hắn lấy tay che miệng, mắt không rời khỏi tôi:

"Môi cậu mềm thật."

1

Trần Tư Thần bị một quyền đ/á/nh ngã xuống đất.

Vừa định ch/ửi thề thì hắn đờ người ra khi nhìn rõ kẻ tấn công.

Người đó quay sang nhìn tôi.

Tôi cũng ch*t lặng.

Chưa kịp định thần.

Tầm nhìn đảo lộn.

Tôi bị người đó vác lên vai.

Liếc nhìn Trần Tư Thần dưới đất.

Rồi lại nhìn người đang vác tôi.

Không lầm được, rõ ràng là hai Trần Tư Thần.

Chỉ có điều phiên bản đang vác tôi trông từng trải hơn chút.

Trần Tư Thần lớn tuổi hơn nhìn xuống kẻ nằm dưới đất.

Giọng điệu đầy đe dọa:

"Còn dám b/ắt n/ạt vợ tao nữa là mày x/á/c định."

Trần Tư Thần mặt đỏ tía tai.

Biểu cảm vô cùng thú vị.

Hắn ôm ch/ặt chân người đàn ông:

"Mày là ai?"

Người đàn ông đ/á nhẹ hắn ra:

"Tao chính là mày 10 năm sau!"

"Mày là tương lai của tao mà lại giúp hắn?"

Trần Tư Thần thốt lên đúng ý nghĩ trong lòng tôi.

Tôi cố ngước nhìn phiên bản tương lai của Trần Tư Thần.

Nhưng bị vác trên vai.

Ngước lên chỉ thấy Trần Tư Thần bị đ/á/nh bầm dập.

Cúi xuống thì...

Ôi trời.

Vòng ba nảy nở thế này.

Không kiềm được, tôi đưa tay sờ thử.

Người đàn ông bỗng cứng đờ.

Còn Trần Tư Thần dưới đất hét lên như bị ong chích.

Hắn che mông, mặt mày nhăn nhó.

Người đàn ông vỗ nhẹ vào mông tôi:

"Ngoan nào."

Tôi nhìn mông anh ta, rồi lại nhìn Trần Tư Thần.

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên.

2

Trần Tư Thần thuần thục đưa tôi về nhà.

Hai ngày trước tôi vô tình ngã cầu thang.

Một chân phải bó bột.

Mấy ngày nay đi lại khá bất tiện.

Trần Tư Thần bế tôi vào phòng.

Đặt tôi lên sofa xong.

Tự nhiên quỳ xuống cởi giày cho tôi.

Nhìn gương mặt sưng tấy của hắn.

Tôi dùng tay nâng cằm hắn lên:

"Lúc nãy anh gọi em là vợ?"

Khóe miệng không nhịn được cong lên.

Trần Tư Thần lặng lẽ nhìn tôi.

Ánh mắt chất chứa thứ gì đó khó hiểu.

"Chẳng lẽ tương lai chúng ta thành đôi?"

Trần Tư Thần vốn chẳng ưa tôi.

Với người khác hắn luôn hòa nhã.

Riêng tôi thì luôn bị hắn đối đầu.

Trong mắt hắn, tôi chỉ là công tử ăn chơi.

Không thể so với đứa em kế lễ phép của tôi.

Tôi liếc nhìn Trần Tư Thần đầy thích thú.

Nghĩ thầm quá trình không quan trọng.

Kết quả mới đáng kể.

Cuối cùng Trần Tư Thần vẫn chọn tôi.

Trong lòng vui như mở hội.

Đúng lúc này Trần Tư Thần nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy bất lực:

"Em chỉ tò mò mỗi chuyện đó thôi?"

Ánh mắt tôi lướt xuống dưới, nghịch ngợm dùng chân đạp nhẹ lên bụng hắn.

Thấy Trần Tư Thần không có ý ngăn cản.

Tôi càng lấn tới.

Dùng chân vén áo hắn lên.

Đặt bàn chân trần lên cơ bụng săn chắc.

Cảm nhận đường nét dưới lòng bàn chân.

Phải thừa nhận.

Tương lai tôi được hưởng phúc quá!

"Trần Tư Thần, tương lai anh đã theo đuổi em thế nào?"

Trần Tư Thần ngước nhìn tôi, dường như muốn nói điều gì.

Chưa kịp mở lời, tiếng Giang Hạ Dã vang lên ngoài cửa.

"Anh Tư Thần, anh sao thế?"

Hình như Giang Hạ Dã vừa về.

Hàng ngày Trần Tư Thần đều đến dạy kèm cậu ta.

Tôi vừa đứng dậy, Trần Tư Thần đã đỡ tay tôi ngay.

Tôi khập khiễng ra cửa.

Thấy Trần Tư Thần dùng cặp che trước bụng dưới.

Mặt đỏ như gấc chín.

Tôi hiểu ngay tình huống, liếc nhìn Trần Tư Thần phía sau.

Giang Hạ Dã nhìn người đàn ông sau lưng tôi ngạc nhiên:

"Anh, người này là?"

"À... đây là lão Trần, tài xế mới của anh."

Giang Hạ Dã hơi nhíu mày, nghi hoặc nhìn Trần Tư Thần đang đỏ mặt.

Tôi vội giải thích:

"Lão Trần là họ hàng xa của Trần Tư Thần."

Giang Hạ Dã mới giãn nét mặt:

"Bảo sao trông quen quen."

Nhưng Trần Tư Thần như ngòi n/ổ:

"Tài xế? Tao..."

Nói được nửa câu, hắn liếc nhìn Giang Hạ Dã.

Rồi nuốt trọn lời vào bụng.

Giang Hạ Dã dẫn Trần Tư Thần lên phòng sách.

Hai người vừa lên cầu thang.

Tôi chợt nảy ra ý định kiểm chứng.

Đưa tay ra sau lưng lão Trần.

Bóp nhẹ vào mông.

Quả nhiên, Trần Tư Thần đang leo cầu thang hét lên.

Che mông quay lại trừng mắt nhìn tôi.

Hai phiên bản Trần Tư Thần dường như có cảm giác thống nhất.

3

Tính tôi vốn thích trêu chọc.

Phát hiện chuyện thú vị thế này.

Không thể bỏ qua được.

Vừa về đến phòng.

Tôi lập tức lấy máy tính bảng ra.

Lão Trần dựa cửa nhìn tôi đầy bất lực.

Tôi nheo mắt cười ranh mãnh:

"Sau này đều là vợ chồng rồi, đừng khách sáo, cởi áo đi nào."

Trần Tư Thần có lẽ không ngờ tôi dễ chấp nhận đến thế.

Hắn ngây người một chút.

Rồi vẫn nghe lời cởi áo.

Trần Tư Thần 10 năm sau ngoan ngoãn khác thường.

Hoàn toàn đối lập với bản hiện tại.

Chẳng lẽ tôi có thiên phú huấn luyện chó nghiệp vụ?

Ánh mắt tôi thèm thuồng lướt trên cơ thể hắn.

Không chỉ nhìn.

Tôi còn sờ thử.

Bộ ng/ực cường tráng và cơ bụng sáu múi.

Cảm giác sờ tuyệt vời không tả nổi.

Nghĩ đến tương lai được hưởng thụ.

Khóe miệng tôi lại nhếch lên.

Đúng lúc này máy tính bảng vang lên giọng Giang Hạ Dã lo lắng:

"Anh Tư Thần, anh sao thế? Mặt đỏ thế kia?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0