Phó Chiếu đ/au lòng như d/ao c/ắt, vội vã ki/ếm cớ đuổi Lý Sở Tinh đi rồi chạy ra phố tìm ki/ếm bóng hình nhỏ nhắn kia.
Chẳng mấy chốc hắn đã tìm thấy nàng, nhưng lại sợ bị nhận ra nên chỉ dám lén lút đứng từ xa ngắm nhìn. Ng/ực hắn đ/ập thình thịch, vừa lo âu căng thẳng, vừa nôn nóng lại vừa nhút nhát. Trưởng thành đến giờ, hắn chưa từng cảm thấy như thế bao giờ.
Lý Sở Vân đẩy mẹ nàng đi khắp nơi, m/ua đủ thứ đồ vật. "Mẹ xem này, món này có thích không? Đồ chơi này hay nhỉ?"
"Tuế Tuế," người phụ nữ giơ bàn tay g/ầy guộc lên vuốt tóc con gái, "Bao năm nay, mẹ chưa từng vui như hôm nay."
"Vậy sau này con sẽ thường xuyên dẫn mẹ đi chơi."
"Ừ," người phụ nữ thở dài, "Bệ/nh của mẹ mẹ rõ lắm, sợ chẳng còn được bao ngày. Được ra ngoài dạo chơi một ngày đã mãn nguyện lắm rồi. Chỉ còn lo duy nhất cho con, khi mẹ đi rồi, Tuế Tuế con biết làm sao đây."
"Không đâu, mẹ sẽ sống đến trăm tuổi, mãi ở bên con."
Lý Sở Vân lao vào lòng người phụ nữ, ôm ch/ặt lấy, khuôn mặt đẫm lệ.
Hôm đó, Phó Chiếu lặng lẽ theo dõi cả ngày, ánh mắt không rời khỏi Lý Sở Vân dù chỉ giây lát. Đến khi trời sập tối, hắn nhìn hai mẹ con nàng về phủ rồi vẫn đứng đó rất lâu, lòng trống rỗng, bâng khuâng như mất đi thứ gì quý giá.
Lần tái ngộ Lý Sở Vân, Phó Chiếu đã trở thành Nhiếp chính vương, địa vị chỉ dưới một người trên vạn người, đi đến đâu cũng được hộ tống tưng bừng. Trong một buổi yến tiệc, thấy nàng đang pha trà ở góc phòng, hắn giả vờ tình cờ đến uống một chén. Nàng đã không nhận ra hắn, chỉ biết đó là Nhiếp chính vương nên vừa sợ hãi vừa kinh ngạc, mặt mày tái mét.
Hắn mỉm cười ôn hòa khen trà nàng pha ngon. Nhưng không ngờ thoáng chốc đã thấy nàng bị mấy tiểu thư vây quanh b/ắt n/ạt, trong đó có cả Lý Sở Tinh.
"Đúng là hồ ly tinh, không xem lại thân phận mình là gì, dám cả quyến rũ Nhiếp chính vương."
Phó Chiếu nhíu mày, vì thân phận nên không tiện ra mặt, bèn gọi thân tùy đến tìm cách giúp nàng thoát khỏi tình cảnh khó xử.
Từ đó hắn hiểu rõ, bày tỏ tình cảm chỉ khiến nàng gặp thêm phiền phức. Nhưng hắn muốn cưới nàng, muốn chính danh bảo vệ nàng, ngày ngày được uống trà do tay nàng pha. Song lúc này quyền lực của hắn chưa vững, triều đình bất ổn, vô số kẻ đang lén lút tính toán, vị trí phu nhân Nhiếp chính vương sẽ trở thành cái bia ngắm. Trước khi giải quyết xong những chuyện này, hắn phải giấu kín tình cảm dành cho nàng.
Đúng lúc đó Lý Sở Tinh tìm đến, nói nàng biết cách chế tạo th/uốc sú/ng, điều kiện là hắn phải đồng ý đính hôn với nàng. Hai năm nay, tể tướng liên tục thúc giục Lý Sở Tinh kết hôn, nhưng nàng không muốn sớm làm vợ người khác, sinh con đẻ cái, hầu hạ cha mẹ chồng, vẫn lưu luyến cuộc sống phóng khoáng hiện tại. Nàng đưa công thức th/uốc sú/ng cho hắn, lấy danh nghĩa đính hôn làm bình phong để bịt miệng tể tướng, nhưng Phó Chiếu không được can thiệp hay ràng buộc nàng bất cứ điều gì. Chỉ là giao dịch đơn thuần.
Một kế hoạch chợt nảy ra trong lòng Phó Chiếu khiến hắn vô cùng phấn khích, nhưng không hề lộ ra mặt. "Được, ta đồng ý."
Câu trả lời dường như nằm trong dự liệu của Lý Sở Tinh, nàng nở nụ cười kiều diễm. "Nhớ lời ngươi đã nói đấy, đừng đến lúc vại dấm đổ ra lại nuốt lời." Dù Phó Chiếu chưa từng tỏ thái độ gì với nàng, nhưng trong lòng nàng dường như đã xem hắn là kẻ si mê dưới váy mình.
Hôn sự của Phó Chiếu và Lý Sở Tinh làm chấn động Thượng Kinh. Bề ngoài hào nhoáng xa hoa, nhưng sau lưng lại ngầm sóng gió. Không kể đến chuyện khác, riêng Thái hậu Phùng Nhược Chi đã nhiều lần chơi xỏ Lý Sở Tinh. Phó Chiếu lạnh lùng đứng ngoài quan sát, chỉ khi nàng thực sự gặp nguy hiểm mới ra tay giải quyết. Nàng là cái bia hứng gió hoàn hảo, trước khi kế hoạch của hắn sắp xếp xong, hắn sẽ không để nàng xảy ra chuyện.
Nhưng Lý Sở Tinh không hiểu, lại càng tin chắc Phó Chiếu yêu nàng thắm thiết, nên càng vô tư vui chơi cùng các công tử Thượng Kinh. Với những chuyện này, Phó Chiếu chỉ cười xòa cho qua, có liên quan gì đến hắn đâu.
Hắn mạnh tay xử lý chính sự, lần lượt trừ khử mối họa, dần dần lập uy danh trong triều. Ngày nào cũng bận rộn, chỉ đến mồng 8 tháng 9 hàng năm mới đóng cửa từ chối khách. Đó là ngày giỗ mẹ của Lý Sở Vân. Nàng sẽ một mình ra ngoại ô tế bái, ngồi trước m/ộ suốt cả ngày.
Phó Chiếu đứng từ xa nhìn, cũng nhìn suốt cả ngày như thế. Trong lòng hắn nghĩ: Tuế Tuế, đợi thêm chút nữa, về sau có ta bảo vệ nàng, trọn kiếp này.
Thoáng chốc đã đến gần ngày thành hôn, Lý Sở Tinh dường như quên mất đây chỉ là giao dịch, nhất quyết muốn gả cho Phó Chiếu. Thế là hắn bắt đầu vô tình hữu ý kể cho nàng nghe về phong cảnh non nước ngoài Thượng Kinh, nghe xong nàng lộ vẻ hướng về. Cuối cùng vào phút chót, nàng bỏ trốn, để lại cho hắn một phong thư. Bảo hắn đợi thêm, sau khi nàng chu du trở về nhất định sẽ an tâm thành thân.
Phó Chiếu nhìn thư, mãn nguyện cười. Sau đó, hắn đến tể tướng phủ, nhìn thấy người mà bao năm nay canh cánh trong lòng đang quỳ ở góc phòng. Hắn gắng sức kìm nén niềm vui sướng cuồ/ng lo/ạn trong lòng, giả vờ tùy ý chỉ tay. "Chính nàng đi, ba ngày sau thành hôn với bổn vương."