Tâm trạng ta vô cùng thoải mái.
Vừa định rời đi, ta chợt nhận ra một chuyện, liền quay sang nhìn người ngoài hành tinh.
Hắn bị ánh mắt ta nhìn chằm chằm mà sởn hết gáy (nếu hắn có lông gáy): "Sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt đó?"
Ta cười gượng hai tiếng: "Chuyện này thật khó nói quá."
Biểu cảm hắn chuyển sang vẻ khó hiểu.
"Trên đời này còn có chuyện gì khiến ngươi khó nói?"
"..."
Ch/ửi thật là cay nghiệt.
"Thực ra ta muốn hỏi, ngươi có cái phi thuyền khổng lồ thế này, chắc hẳn phải có hệ thống AI chứ?"
Ta đã cố hạ giọng thấp nhất có thể.
Nhưng vẫn bị những người xung quanh nghe thấy.
Họ đồng loạt hít một hơi lạnh.
"...Vãi."
"Có phải như ta nghĩ không?"
"Con người không thể, ít nhất không nên..."
Lúc này, người ngoài hành tinh vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Hắn trả lời rất tự nhiên: "Có chứ."
Ta ngượng ngùng một chút.
"Thực ra ta chưa từng nói với ngươi một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Thật ra ta là người yêu máy móc."
Đầu óc người ngoài hành tinh trống rỗng trong chốc lát.
"...Đây còn là lời của con người sao?" Hắn nói với giọng cực kỳ khó khăn, cố gắng khiến lời ta trở nên dễ hiểu hơn.
Ta lại cười gượng hai tiếng: "Đương nhiên rồi."
"..."
Sau khi vui vẻ cư/ớp đoạt AI trên phi thuyền, ta hỏi người ngoài hành tinh đến từ hành tinh nào.
Hắn nói là hành tinh Bạch Tuộc.
"..."
Ta im lặng nhìn những xúc tu của hắn.
Quy tắc đặt tên quá đơn giản và th/ô b/ạo.
Ba giây sau, ta hỏi: "Vậy có hành tinh Người Cá không?"
"Có." Người ngoài hành tinh trả lời xong liền cảnh giác hỏi lại, "Ngươi định làm gì?"
Ta không thèm để ý hắn, tiếp tục hỏi: "Có hành tinh Mèo không?"
"Có."
"Hành tinh Cáo?"
"...Có."
"Hành tinh Rắn? Hành tinh Tinh Linh? Hành tinh Cự Long? Hành tinh Ác M/a?"
"..."
Người ngoài hành tinh không nhịn được nữa: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Ta lại ngượng ngùng nói: "Thực ra ta còn một bí mật muốn nói với ngươi."
"?"
Các bề tôi đều kinh ngạc.
"Không lẽ..." Người ngoài hành tinh không dám tin nhìn ta, hít một hơi lạnh.
"Chẳng lẽ ngươi muốn..."
Ta e thẹn đáp: "Đúng vậy, ta muốn tấn công những hành tinh đó, cư/ớp đoạt tất cả về tay ta."
"..."
Người ngoài hành tinh suýt ngạt thở.
Lúc này đây, hắn ước gì có thể quay ngược thời gian một ngày trước, t/át ch*t cái bản thân quyết định đến Trái Đất.
Trời ơi, ở đây còn có người bình thường nào không?
Còn ta vẫn đang suy nghĩ, trong vũ trụ có bao nhiêu hành tinh.
Một, hai, ba, bốn...
Ta thở dài.
Hóa ra, khoảng cách từ ta đến việc thu cả thế giới vào túi vẫn còn khá xa.
Cố lên, Phụng Ngao Thiên!
-Hết-