Phải làm sao đây? Ta thật sự không nỡ xa ngươi, giá như ta cũng có thể trường sinh bất tử thì tốt biết mấy."
"Quả nhiên môn đăng hộ đối vẫn tốt hơn. Sau khi ch*t đi, một mình ngươi cô đơn lắm."
Nàng líu ríu nói rất nhiều, rồi e dè hỏi: "Ta luôn cảm thấy có lỗi với ngươi."
Vạn Trường Thanh cúi người xuống, trán chạm trán, hắn khẽ nói:
"Yêu đâu có nhiều tính toán thiệt hơn như thế. Hơn nữa, ngươi tài giỏi như vậy, đáng được yêu chiều biết bao, sao lại không nhìn thấy chứ?"
"Hôn ước của chúng ta bất chấp thời không, tiền kiếp nay kiếp lai sinh, vĩnh viễn có hiệu lực."
"Ngươi gọi tên ta, ta sẽ đến."
"Không gọi, ta cũng phải đến."
Trong vòng tay người yêu, ta vô cùng mong đợi kiếp sau.
**Ngoại truyện: Tình yêu đột nhập đoạt ki/ếm.**
Ngày thanh ki/ếm bị đ/á/nh cắp.
Tim Vạn Trường Thanh đ/ập lo/ạn nhịp.
Hắn vốn ngủ rất nhạ, ai có thể lấy tr/ộm ki/ếm mà hắn không hay biết?
Hắn triệu hồi ki/ếm từ xa.
Nhưng đối phương truyền lại cảm xúc ngọt ngào tựa bong bóng, tràn đầy hân hoan.
"Hí hí hí hí hí."
Vạn Trường Thanh chỉ cảm thấy da thịt như được vuốt ve, có cảm giác kỳ lạ cùng mùi hương dịu nhẹ.
Hôm sau, một phong thư cùng mâm điểm nghi ngút khói xuất hiện trên bàn.
Trái tim Vạn Trường Thanh lại một lần nữa đ/ập thình thịch.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Hắn hít thở sâu, lục tìm cuốn bảo điển tu luyện Vô Tình Đạo mà sư huynh để lại trước khi rời đi.
Vô Tình Đạo trải qua bao đời, chưa từng có ai tốt nghiệp.
Sư tôn đã đào mất tình căn của hắn.
Hắn không biết thất tình lục dục, mọi xử sự đều dựa vào ghi chép của các sư huynh đi trước.
Sư huynh viết:
"Tim đ/ập lo/ạn, rộn ràng không ngớt, là đã gặp người yêu rồi đấy."
Thế là Vạn Trường Thanh dậy thật sớm.
Trời vừa hừng sáng, hắn cuối cùng cũng thấy kẻ lén lút đột nhập phòng mình.
Người con gái đường hoàng bước vào, vung tay một cái, thanh ki/ếm lập tức chui vào lòng nàng.
Mỗi lần ra ngoài, ki/ếm đều vui vẻ đi, thơm phức trở về, ngay cả khi ch/ém gi*t cũng thêm phần dũng mãnh.
Vạn Trường Thanh lặng lẽ theo dõi nàng từ trong bóng tối.
Nhìn nàng đặt thư tình mỗi ngày cùng bữa sáng ấm nóng.
Hắn đặt tay lên ng/ực, trái tim đ/ập nhanh thật.
Hóa ra đây chính là yêu.
Vừa thưởng thức bữa sáng, hắn vừa hít hà mùi hương từ thanh ki/ếm đã thấm đẫm hương vị của nàng.
Không nhịn được nghĩ: Phải chăng nàng là thiên tài?
Sao một người có thể hiểu nhiều chuyện đến thế?
Chuyện tình cảm, Vạn Trường Thanh không hiểu, nhưng hắn đều cẩn thận ghi chép lại để nghiền ngẫm.
Ngoài tu luyện, hắn mỗi ngày đều nghiên c/ứu ghi chép của sư huynh.
"Trước mặt người yêu, phải thể hiện bản thân nhiều hơn."
Vạn Trường Thanh suy nghĩ, rồi trong một lần gặp Tàng Lạc, hắn giơ tay quét sạch tất cả đệ tử, chờ đợi lời khen từ người mình ngưỡng m/ộ.
Tàng Lạc h/oảng s/ợ nhìn hắn, ôm đầu bỏ chạy.
Vạn Trường Thanh không hiểu, lại mở sách ghi chép.
"Người yêu bỏ chạy, có lẽ là đang ngại ngùng."
À, thì ra là vậy.
"Đàn ông phải biết giữ mình, đừng trực tiếp vạch trần tình cảm của đối phương."
Thế là mỗi ngày, Vạn Trường Thanh ngồi trên xà nhà, mặc cho nàng tự do đi lại trong phòng.
Nhưng chờ cả tháng trời, mỗi lần hắn cố ý tạo tình cờ, dùng cùi chỏ đ/á/nh đệ tử để thu hút sự chú ý, Tàng Lạc vẫn không hề liếc nhìn hắn thêm lần nào.
Hừ, đúng là biết ngại thật.
Thế nhưng trên ngọc bội truyền âm, nàng lại cầu hôn.
Đêm đó, Vạn Trường Thanh lần đầu tiên mất ngủ.
Hắn lật tung hết các cuốn ghi chép.
Cuối cùng thấy dòng chữ của sư huynh: "Bị tỏ tình, lập tức bỏ học. Sách này không đọc nữa."
Vạn Trường Thanh học tập rất nghiêm túc.
Hôm sau, Tàng Lạc ôm ki/ếm, lần đầu chủ động gõ cửa, dồn hết can đảm để tỏ tình.
Vạn Trường Thanh nắm ch/ặt tay sau lưng.
"Được, bỏ học, thành hôn."
Cô gái mừng đến phát khóc.
Liên tục hỏi han về tương lai của hai người.
Sư huynh nói, khi ai đó đưa mình vào tương lai của họ, chính là yêu sâu đậm thắm thiết.
Sau khi Tàng Lạc rời đi, Vạn Trường Thanh ôm ki/ếm, cúi đầu hít hà mùi hương nàng chạm vào.
Dù không biết là gì, nhưng tim lại càng đ/ập nhanh hơn.
Việc bỏ học trở nên cấp bách.
Bảo điển của sư huynh quả là tinh túy. Chả trách ông ta có vợ.
"Vợ khóc, quỳ xuống.
Vợ muốn, cư/ớp gi/ật.
Vợ ở nhà chờ, mau về."
Hắn làm đúng từng lời.
Nhưng khi trở về, mọi người đều thương tiếc trước cửa phòng vợ.
Bảo rằng một cô gái tốt như thế, sao lại ch*t đi?
Hắn chưa kịp động đậy, thanh Ki/ếm Tiểu Hương Hương đã lao vút đi.
Nó sục sạo khắp sân tìm ki/ếm mùi hương.
Đúng lúc sư tôn xuất hiện, an ủi: "Trường Thanh, hãy nén đ/au. Phàm nhân vốn mỏng manh đoản thọ là vậy."
"Nàng không đáng để ngươi hy sinh tiền đồ. Sư tôn chỉ nói với nàng rằng, thực ra ngươi căn bản không có thất tình lục dục, chỉ là bắt chước loài người, nàng nghe xong liền h/oảng s/ợ bỏ chạy. Trên đường xảy ra ngoài ý muốn."
"Không ai yêu ngươi đâu, chi bằng kế thừa sự nghiệp Vô Tình Đạo của chúng ta cho tốt."
Vạn Trường Thanh nói: "Bỏ học. Ta sẽ thủ quả."
Về sau, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hắn đột nhiên xuất hiện trên giường ngập hương thơm quen thuộc.
Người vợ hằng nhớ thương co quắp thành một cục, trong mơ mê man gọi tên hắn.
Hắn kiểm tra hơi thở và mạch đ/ập.
Còn sống.
Vạn Trường Thanh ngồi bên giường, nghĩ thông suốt đầu đuôi câu chuyện.
Nhưng không thể hiểu nổi, vì sao nàng lại rời đi?
Hắn lại mở bảo điển của sư huynh.
Lần này không có đáp án.
Về sau nữa, tờ chiêu sinh của Hợp Hoan Tông được Ki/ếm Tiểu Hương Hương mang về nhà.
Trên đó viết:
"Là đàn ông chân chính thì gia nhập bọn ta, khiến vợ bạn ngày ngày trở về nhà!"
Thế là hắn bước vào đại điện hoa lệ, thành khẩn bái sư học nghệ.
Đối phương từ chối.
Hắn dùng một cú cùi chỏ, đối phương đồng ý ngay.
Ban ngày học tập, ban đêm bị tiếng nói trong mơ của vợ gọi đi, ngồi bên giường lặng lẽ hít hà hương thơm của nàng.
Chỉ là thân thể nóng bừng lên.
Vạn Trường Thanh chưa từng học qua, cũng không biết đó là gì.
Mãi đến buổi học sinh lý ở Hợp Hoan Tông, các sư huynh sư tỷ phân tích tình huống, hắn mới chăm chú ghi vào sổ tay.
"Nóng lên thì phải ôm vợ, không cho là phải khóc lóc ăn vạ, thế nào cũng được dỗ dành."
Vốn định học thành tài, tốt nghiệp rồi mới tìm Tàng Lạc, nhưng có người đã nhanh chân hơn hắn một bước.
Là tên tr/ộm quần đã từng đ/á/nh cắp quần của hắn.
Sau khi Tàng Lạc rời đi, Bùi Thanh Vô đi/ên cuồ/ng ném chiếc quần có thêu tên mình trước cửa phòng Vạn Trường Thanh, gào thét:
"Sao Tàng Lạc lại có quần của ngươi! Ngươi đã b/ắt n/ạt cô ấy phải không?"
Tên tr/ộm quần này thật ồn ào, phiền phức.
Vạn Trường Thanh im lặng, dùng cùi chỏ đ/á/nh vào miệng hắn, ném tên bại hoại vào ngục tối của tông môn.
Hắn nhặt chiếc quần lên, mùi hương cũ sắp phai hết.
Ki/ếm Tiểu Hương Hương cũng nhớ nàng kinh khủng.
Cư/ớp lấy chiếc quần làm ổ, ngày đêm khóc lóc thảm thiết.
Nhưng giờ đây, Bùi Thanh Vô mãn hạn tù, lại dám ôm eo Tàng Lạc.
Vạn Trường Thanh xông vào y quán, m/ua th/uốc cực mạnh.
Hắn chuẩn bị làm lo/ạn.
Đi theo đến phòng bên cạnh của Tàng Lạc, nghe vợ mình bị tỏ tình.
Vạn Trường Thanh mở th/uốc, mặt lạnh như tiền, uống ừng ực vào bụng.
Ực ực ực.
Đủ ba gói.
Giờ thì hắn nóng bỏng vô cùng.
Hắn cá cược, Tàng Lạc nhất định sẽ đến.
Nếu không đến, hắn sẽ bò lên giường nàng, vừa khóc vừa ăn vạ.
Đời này không được, đời sau cũng phải đòi cho bằng được.
**(Hết)**