Mọi người đều sững sờ. Họ chỉ trích chủ quán dám mời một nữ tử làm bồi bàn.
Hôm đó, chủ quán thanh toán tiền công rồi đuổi ta đi.
Sau này, ta bị ép làm dâu xông hương.
- Hôm đó... ngươi cũng ở đó sao? - Ta ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn.
Hạ Cảnh Vân gật đầu: - Sau đó ta tìm nàng rất lâu, mãi mới tìm được.
- Vậy hôm mưa tầm tã ấy, ta gặp ngươi không phải là ngẫu nhiên?
- Ừ.
- Là ngươi sai mụ lão kia thu nhận ta, dẫn ta đến phủ Thái phó tìm Cố Đình Duật?
- Ừ.
- Ngươi không sợ ta cùng hắn tái hợp tình xưa?
- Vậy thì ta cũng có cách cư/ớp nàng về.
Ta vừa gi/ận vừa thầm mừng: - Hạ Cảnh Vân, ngươi thật là giỏi tính toán. Không lẽ ngay cả đ/ộc trên người ngươi cũng là giả?
Ánh sáng lóe lên trong mắt Hạ Cảnh Vân, khiến người ta mê hoặc.
Ta ngơ ngác hỏi: - Ta đoán trúng rồi sao?
15
Vẻ mặt bình thản quen thuộc của hắn hiện lên nét đắc ý khó che giấu.
- Phu nhân đúng là thông minh. Mũi tên làm thương ta không phải từ quân địch, mà do người nhà b/ắn lén. Trong triều đình lẫn hậu viện đều có kẻ muốn lấy mạng ta. Thế là ta tương kế tựu kế, tạm thời ẩn mình chờ thời.
Ta sốt ruột hỏi: - Thế bây giờ đã tìm ra gian tế chưa?
- Trước khi cưới nàng, ta đã lặng lẽ xử lý hắn rồi. Ta tuyệt đối không cho phép nàng cùng ta mạo hiểm.
Hắn nắm lấy tay nàng, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa trên mu bàn tay, ánh mắt tràn đầy trân trọng yêu thương.
Tai ta nóng bừng, chỉ nghe hắn nói: - Nhưng ta không ngờ Nhị thúc họ dám phóng hỏa. Giờ nghĩ lại vẫn thấy hậu hậnn. Xin lỗi, A D/ao.
Mắt ta đỏ hoe: - Không liên quan đến ngươi, hơn nữa ta chẳng phải vẫn nguyên vẹn ở đây sao? Thực ra... ta cũng có một chuyện giấu ngươi.
- Chuyện gì? - Hắn siết ch/ặt tay ta hơn.
- Trước khi Cố Đình Duật đi Lĩnh Nam, hắn đã tìm đến ta.
- Ồ? - Hạ Cảnh Vân nhíu mày, ánh mắt đầy bất mãn.
- Nhưng ta không gặp, mà sai Thu Sương bưng một chậu nước rửa bát đổ lên người hắn rồi đuổi đi. Thu Sương nói hắn như kẻ mất h/ồn, bẽn lẽn bỏ đi.
Nói đến đây, ta không nhịn được cười.
Hạ Cảnh Vân đưa ngón tay cù nhẹ sống mũi ta, mắt chan chứa yêu thương.
Ta rút tay lại, c/ắt chỉ thừa rồi giơ áo lên: - Mau thử xem có vừa không. Trước kia ở nhà không ai dạy nữ công, ta toàn học lỏm từ Thôi m/a ma. Quần áo của ngươi đều ch/áy hết rồi, ta tự tay may cho ngươi một bộ.
Hắn không nói hai lời, giang rộng hai tay. Ta giúp hắn mặc vào.
Hai tay vòng ra sau lưng hắn, cẩn thận thắt đai lưng.
- Vừa khít. - Ta vỗ nhẹ vai hắn.
Hạ Cảnh Vân xoay người lại, ánh mắt ghim ch/ặt vào gương mặt đỏ ửng của ta.
- Đừng nhìn ta như thế.
Ta định quay đi thì lại bị hắn kéo lại.
Đột nhiên, hắn cúi người bế ta lên. Chớp mắt sau, ta đã bị hắn đ/è lên giường.
Hạ Cảnh Vân khom người xuống, thở nặng bên tai ta: - Vừa mặc thế nào, giờ cởi ra thế ấy.
Tim ta đ/ập thình thịch, tay nắm ch/ặt đai lưng hắn nhưng gi/ật mãi không tuột.
Hạ Cảnh Vân sốt ruột.
Hắn vung tay gi/ật phăng đai lưng, áo quần bay tứ phía.
Tay ta chạm vào cơ bắp rắn chắc của hắn, trong hơi thở gấp gáp càu nhàu: - Đêm động phòng hồi đó, đáng lẽ ta đã phát hiện ra ngươi không hề trúng đ/ộc.
Hắn từ từ tiến sâu, hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của ta, giọng khàn đặc: - Thực ra ta còn trúng một loại đ/ộc khác.
- Độc gì?
- Tình đ/ộc.
Ta không thốt nên lời vì hắn.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt ngây thơ vô tội: - Phu nhân, xin hãy giúp ta giải đ/ộc.
......
- HẾT -