Mấy chữ cuối cùng ta nói rất nặng.
Thái tử mặt xám xịt, gi/ận dữ đứng phắt dậy gầm lên.
"Lương Ngọc, ngươi đừng quá hỗn xược!"
"Hiện tại phụ hoàng bệ/nh nặng, triều đình do cô ta nhiếp chính, ngươi hành sự như thế, bách quan khó dung!"
Ta cầm vỏ ki/ếm vung mạnh, t/át thẳng vào mặt hắn.
"Nếu Châu Nhi của ta có mảy may tổn hại, điện hạ hãy xem cái ngôi Thái tử này còn ngồi vững được không?!"
Nói xong, ta phi ngựa thẳng đến phía đông thành.
Nghe nói là trang viên phía đông, trong lòng ta yên tâm đôi phần.
Bởi phía đông thành có suối nước nóng, Châu Nhi hẳn sẽ không quá khổ cực.
Tới nơi, mắt ta cay xè, một cước đạp tung cổng lớn. Đám tướng sĩ phía sau đều sôi sục c/ăm hờn.
Một đoàn người xông vào, khiến bọn nha hoảng mặt mày tái mét.
Nghe rõ lai lịch, chúng đẩy ra một nha hoàn tên Tiểu Đào - một trong những người hầu ta chọn cho con gái năm xưa.
Mặt nàng bị d/ao rạ/ch nham nhở, thịt da lộn ra ngoài, một chân đã thọt.
"Phu nhân, người cuối cùng đã về! C/ứu tiểu thư đi!"
Tim ta chùng xuống, "Châu Nhi đâu? Nói mau!"
Tiểu Đào nhắm mắt, nước mắt ràn rụa gào lên.
"Tiểu thư bị nh/ốt trong chuồng heo, phu nhân mau đi! Muộn nữa, tiểu thư không sống nổi đâu!"
3
Ta không dám chần chừ, thẳng đến chuồng heo Tiểu Đào chỉ.
Mùi tanh hôi xộc thẳng vào mũi.
Thiếu nữ đầu tóc rối bù, đôi mắt trống rỗng nằm dưới chân đàn heo.
Cổ chân nàng bị dây thừng trói vào chuồng, khắp người không còn chỗ lành lặn.
Cổ họng ta nghẹn lại, mắt đỏ hoe.
"Châu Nhi! Con gái mẹ..."
Thiếu nữ khó nhọc quay đầu, giọng khàn đặc vang lên.
"Mẹ..."
Nhưng chẳng mấy chốc, Châu Nhi tự giễu cười, khép mắt lại.
Tiểu Đào khóc lóc quỳ xuống đất.
"Lúc đầu tiểu thư bị nh/ốt, ngày ngày gọi tên phu nhân, lâu dần sinh ra ảo giác..."
"Chúng đều bảo tiểu thư đi/ên rồi, nhưng rõ ràng nàng bị bọn chúng bức đi/ên mà!"
Trái tim ta như bị ai bóp nghẹt, giày vò đến rỉ m/áu.
Nhưng giờ chưa phải lúc tính sổ.
Ta cẩn trọng bế Châu Nhi, đưa nàng về trang viên ngoại ô kinh thành.
Nơi đó có quân y của ta.
Hiện tại ta chẳng tin được ai, con gái ta chỉ có để bên mình mới yên tâm.
Nhưng tình trạng Châu Nhi thật đáng lo.
Khi quân y khám, chỉ cần hơi lại gần, nàng đã co rúm người, gào thét.
"Cút đi! Đừng đụng vào ta!"
"Ta không phải đồ hoang chủng, ta là con gái của mẹ..."
Lũ s/úc si/nh! Tất cả đều đáng ch*t!
Ta kìm nén cơn cuồ/ng nộ, ôm Châu Nhi khẽ hát ru.
"Trăng sáng, gió êm, lá cây che cửa sổ..."
"Châu Nhi ngoan, đừng sợ, mẹ về rồi."
Châu Nhi dần bình tĩnh, thiếp đi trên giường.
Nhưng ngay cả trong giấc ngủ, thỉnh thoảng nàng vẫn r/un r/ẩy sợ hãi.
Tiểu Đào khẽ bước tới, như hồi ta vỗ về con gái nhỏ, nhẹ nhàng xoa tay nàng.
Ta bảo Tiểu Đào: "Ngươi trông chừng tiểu thư, ta đi thu xếp món n/ợ!"
Trang viên này là của mẹ Tạ Diễn.
Ta chưa từng đoái hoài gia nghiệp, không ngờ con gái lại bị chúng đày đến đây hành hạ.
Bước ra sân, tướng sĩ đã kh/ống ch/ế hết lũ nha hoàn trong viện.
Tên quản gia mặt mũi gian tà, nheo mắt cười lạnh.
"Phu nhân oai phong lắm thay! Người có biết đứa hoang chủng kia đâu phải con ruột?"
"Con gái người suýt bị nó hại ch*t, sao còn bênh vực cái đồ tiện tỳ? Đừng trách chúng tôi tà/n nh/ẫn, đây đều là lão gia dặn dò..."
Chưa dứt lời, ta vung ki/ếm ch/ém đ/ứt một tay hắn.
Tiếng gào thét thay cho lời lẽ bẩn thỉu, tên kia lăn lộn đ/au đớn, mồ hôi lạnh túa ra, hết cả oai phong ban nãy.
Ta cười lạnh.
"Gi*t chúng như thế này còn quá sướng."
"Toàn bộ người trong viện này, lôi xuống, dùng hết hình ph/ạt tr/a t/ấn gián điệp lên chúng. Phải cho chúng nếm đủ cực hình trước khi ch*t, hiểu chưa?"
Tướng sĩ gầm lên đầy phẫn nộ: "Tuân lệnh!"
Ta bình thản nghe tiếng gào thét cùng m/áu chảy thành sông trong viện. Chúng sẽ không ch*t ngay.
Đang chờ chúng là kết cục k/inh h/oàng hơn cái ch*t gấp vạn lần.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Châu Nhi ta chịu bao khổ đ/au, phủ Tạ gia, Thái tử, ta sẽ không buông tha bất cứ ai.
4
Đại quân không thể vào thành, người của ta bị chặn ở cổng.
Thủ thành đã thông đồng với kẻ khác, ngạo mạn tuyên bố:
"Hoàng thượng long thể bất an, Thái tử nhiếp chính, lệnh chúng tôi canh giữ nơi này."
"Mời Lương tướng quân cởi giáp, bỏ ki/ếm tùy thân, mới được vào thành."
Tướng sĩ phía sau ta bức xúc.
Phó tướng Lý Giang theo ta nhiều năm, hắn thương Châu Nhi nhất.
Người đàn ông bị đ/âm năm nhát nơi chiến trường chưa từng kêu đ/au, giờ mắt đỏ ngầu.
"Đồ chó má! Tướng quân, chúng ứ/c hi*p Châu Nhi, còn s/ỉ nh/ục chúng ta. Chúng ta thắng trận khải hoàn, sao lại đối xử như thế?!"
Lý Giang tính tình thẳng thắn, lời nói thấu tim gan mọi người.
"Đúng vậy, tướng quân! Không cho vào, chúng ta cứ thế đ/á/nh vào!"
"Sao phải chịu đựng? Bao đồng đội hy sinh, tiểu thư bị hành hạ, khí này không nuốt nổi!"
Ban đầu ta còn do dự, bản thân phạm chỉ không sao, nhưng không muốn liên lụy huynh đệ.
Nhưng giờ, ta không chần chừ nữa, quát lên với thủ thành:
"Lương gia quân 30 vạn người đang đóng ngoại ô kinh thành chờ ban thưởng."
"Nếu Thái tử điện hạ không cho vào, chúng ta tự tìm cách. Kẻ nào ngăn cản, xem như phản nghịch, xử trảm tại chỗ!"
"Một khắc đồng hồ, đừng trách ta binh lâm thành hạ."
Tên kia mặt biến sắc, vội vã báo cáo.
Ta lạnh lùng nhìn binh lính trên thành, tính toán thầm.
Hiện tại triều đình, Lương gia quân đông nhất, tới 50 vạn người, nhiều năm trấn thủ biên cương chống Hung Nô.
Trước khi về kinh, ta để lại 20 vạn trấn thủ, mang theo 30 vạn.
Không có chiến sự, giao lại binh quyền, về lo hôn sự cho con cái, đó mới là mục đích của ta.