Chồng muốn cưới kỹ nữ làm vợ.

Khi hòa ly, ta vốn tưởng không đấu lại mẹ chồng, cũng chẳng giữ được con.

Kết quả mẹ chồng phán: "Con và cháu, đều thuộc về con dâu!"

Mọi người: ……

Về sau, mẹ chồng lấy lòng hỏi ta: "Con dâu à, nhà này thằng cả không xài được, mẹ còn thằng thứ hai, cũng khá tuấn tú..."

1

Chu Đại Trụ muốn cưới kỹ nữ lầu xanh làm vợ.

1000 con trâu cũng không kéo lại được.

Ta rất phiền n/ão.

Không phải vì quá yêu hắn.

Mà vì ta sinh cho họ Chu hai đứa con trai: Kim Đản và Thiết Đản.

Thời buổi này tuy có hòa ly, nhưng con cái thường phải về nhà chồng.

Con trai ắt bị tranh giành, con gái cũng khó về với mẹ.

Nhưng ta không thể bỏ lại hai đứa con của mình.

Đều là m/áu thịt ta mang nặng đẻ đ/au, nuôi nấng bằng cả tấm lòng.

Hơn nữa, hòa ly rồi ta cũng không định tái giá.

Đàn ông đều một giuộc như nhau.

Kết hôn chẳng qua là đi hầu hạ cả nhà người ta.

Ta không muốn làm nô lệ nữa!

Đúng lúc nhân hòa ly, ta quyết đại náo một trận để giành lấy con, rồi lập nữ hộ.

Ta có nghề trong tay, nuôi sống con cái và bản thân không thành vấn đề.

Ban đầu hẳn sẽ khó khăn.

Nhưng chờ con lớn chút nữa sẽ đỡ hơn.

Quyết tâm rồi, ta bắt đầu tính toán cách đối phó với cả nhà họ Chu.

2

Chu Đại Trụ chẳng đáng ngại.

Hiện tại tâm trí hắn đã bị ả tử Mẫu Đơn mê hoặc, lại còn mang th/ai với hắn.

Hắn cũng chẳng đoái hoài gì đến hai đứa con.

Có lần hắn dẫn Kim Đản lên phố, mải xem người ta đ/á/nh cờ mà để lạc mất con!

May thay Kim Đản thông minh, không tìm thấy bố liền núp dưới sạp hàng, đợi thấy ta đi tìm mới chạy ra.

Lúc ấy Kim Đản mới 4 tuổi.

Có bận hắn dẫn Thiết Đản ra sông, không nắm tay con khiến Thiết Đản suýt ch*t đuối!

May mà Chu Nhị Ngưu nhảy xuống c/ứu kịp.

Kim Đản mới sinh, hắn trông con để ta nấu cơm.

Kết quả hắn ngủ quên, Kim Đản bị chăn đ/è lên mặt suýt ngạt thở.

Vì những chuyện này, ta không biết bao lần muốn ch/ém ch*t hắn cho xong.

3

Hồi mới cưới, tình cảm đôi ta cũng khá tốt.

Sau khi có con, oán khí trong ta ngày càng lớn.

Hắn quá vô trách nhiệm.

Đến em chồng Chu Nhị Ngưu còn quan tâm con cái hơn hắn.

Ta cũng không phải hôm nay mới biết chuyện hắn với Mẫu Đơn.

Trước đây hắn đã nhiều lần không về đêm, hỏi thì bảo đi nhà bạn.

Mùi phấn son trên người hắn đủ xông thẳng lên mũi ta!

Ly hôn cũng tốt!

Đằng nào ta đã sớm muốn mở tiệm bánh bao, trước giờ hắn cứ phản đối, bảo đàn bà lộ mặt là không hay.

Rời xa hắn, ta tin mình có thể làm nên nghiệp lớn.

4

Khó khăn lớn nhất khi hòa ly chính là mẹ chồng.

Một lão bà khó chơi, cứng đầu, đã quyết thì ba con trâu cũng không kéo lại, mà ta còn đ/á/nh không lại!

Từ ngày về nhà chồng, ta chưa thoát khỏi lòng bàn tay bà.

Muốn giấu tiền m/ua đồ, đều bị bà lục ra.

Định lén lấy gạo nhà đem b/án, cũng bị phát hiện, còn ăn một trận đò/n.

Phải, từ khi biết Chu Đại Trụ có bồ bên ngoài, ta đã tính vơ vét tiền nhà để lo cho tương lai của mình và các con.

Ta từng cậy phá cả rương của mẹ chồng.

Ừ thì coi như là tr/ộm.

Nhưng ta biết làm sao được?

Không thể về ngoại, về là bị b/án lần nữa.

Trước khi gả vào họ Chu, cha mẹ đòi sính lễ những 20 lạng bạc!

Mà ở quê ta, 5 lạng đã là nhiều lắm rồi!

5

Lúc ấy mẹ chồng tức đi/ên lên, ch/ửi cha mẹ ta thậm tệ.

Còn hét lên không cưới nữa.

Ta khiếp đảm.

Bởi so với mấy gã què, m/ù, vũ phu, già cả cha mẹ định gả, nhà họ Chu đã là phúc lớn.

Hơn nữa là nhà họ Chu tự đến cầu hôn.

Chu Đại Trụ tuy đểu giả nhưng mặt mũi khôi ngô, tuổi tác lại tương đương ta.

Nhà họ Chu sống khá giả, nhà ngói ba gian, có 15 mẫu ruộng tốt, lại còn có người đọc sách.

6

Em chồng chính là người đọc sách.

Vạn nhất hắn sau này đỗ đạt, cả nhà được nhờ.

Điều kiện tốt thế, ta thực sự rất muốn gả vào.

Nhưng cuối cùng bà vẫn lầm bầm đưa sính lễ cho cha mẹ ta.

Bà còn nói: "Con này là mẹ m/ua, không phải cưới. Sau này không có bà con gì với nhà ngoại nữa."

Mấy năm nay cha mẹ ta muốn sang chiếm tiện nghi, lần nào cũng thất bại.

Đều bị mẹ chồng đ/á/nh đuổi.

7

Không phải tự nhiên ta không địch lại mẹ chồng.

Một quả phụ nuôi hai con trai khôn lớn, lại còn giữ được gia sản, không có chút sức chiến đấu sao được.

Nghĩ đến mẹ chồng, ta thực sự nổi da gà.

Em chồng chưa thành gia thất.

Nên bà chỉ có hai đứa cháu nội do ta sinh.

Bà thực sự rất yêu quý hai đứa cháu.

Ta rất biết ơn bà.

Những lúc oán h/ận Chu Đại Trụ, nghĩ đến tấm lòng của mẹ chồng với các cháu, ta lại tự an ủi ít nhất bà cũng tốt.

Giờ hòa ly, mẹ chồng nhất định không chịu giao con cho ta!

8

Chu Đại Trụ đề cập chuyện hòa ly, bị mẹ chồng đ/á/nh mấy trận.

Hắn nhất quyết muốn cho Mẫu Đơn một mái ấm.

Hôm qua mẹ chồng đ/á/nh Chu Đại Trụ khá dữ, trán hắn chảy m/áu rồi bỏ chạy.

Sáng nay, ta thâm quầng mắt vào bếp nấu cháo.

Mẹ chồng bước vào hỏi: "Đại Trụ muốn hòa ly, con nghĩ sao?"

Ta bỏ gạo vào nồi nấu cháo.

Thời buổi này, nhà nào sáng nào cũng có cháo trắng mà ăn đâu nhiều.

Mẹ chồng cũng vì các cháu mà bắt nấu, bảo bổ dưỡng.

Ta lấy hết can đảm nhìn thẳng mắt bà: "Mẹ, con muốn hòa ly, lòng Đại Trụ đã không còn ở đây, kéo dài chỉ thêm bất an."

Mẹ chồng không nổi gi/ận như ta tưởng: "Thế còn các cháu?"

Ta đáp: "Con muốn mang các cháu đi."

9

Từ sáng hôm ấy mẹ chồng hỏi ý, bà không nói gì thêm, Chu Đại Trụ mấy ngày không về.

Việc này tạm gác lại.

Mấy hôm nay, ta cũng nghĩ về tương lai sau hòa ly.

Ta muốn b/án bánh bao.

Bánh bao ta làm ai ăn cũng khen ngon, nếu không vì bột thịt đắt đỏ, người khó tính như mẹ chồng còn muốn ta làm suốt ngày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm