Tôi là một Vu Y.
Giấu kín thân phận, tôi kết hôn với Chu Cảnh Nhiên, một lòng một dạ muốn cùng hắn sống đến đầu bạc răng long. Để ki/ếm tiền chữa bệ/nh cho hắn, tôi lén lút hành nghề ở chợ đen.
Không ngờ rằng, vị khách hôm nay lại chính là phu quân của tôi.
"Phu nhân của ta đã có th/ai, đại phu ạ."
"Xin ngài cho một thang th/uốc an th/ai tốt nhất."
Nhưng tôi đâu hề mang th/ai.
Hơn nữa, chất đ/ộc trong người hắn vẫn chưa giải, căn bản không có khả năng sinh dục.
Vậy thang th/uốc này, là khai cho ai?
1.
"Đại phu, ta muốn một thang th/uốc an th/ai tốt nhất."
"Nội tử của ta đã có mang."
"Đây là đứa con đầu lòng của chúng ta, ta thật sự quá vui sướng."
"Tiểu thư còn trẻ, không biết khi mang th/ai cần chú ý những gì?"
"Thân thể nàng ốm yếu, cứ đến mùa đông là chân tay lạnh ngắt, có nên bồi bổ gì không?"
Tôi suýt nữa ngỡ mình nhận nhầm người.
Người đàn ông trước mắt khoác áo dài màu thanh thiên, dáng người g/ầy guộc, khí chất thoát tục.
Dưới chiếc nón trắng che mặt, lộ ra một đường viền hàm sắc cạnh, làn da trắng lạnh tựa ngọc thạch.
Giọng nói này, dáng người này, rõ ràng là phu quân của tôi - Chu Cảnh Nhiên.
Sáng nay, hắn phát hiện tôi đến kỳ kinh nguyệt, còn ân cần nấu cho tôi nồi trà gừng đường đỏ.
Vị cay nồng của trà gừng vẫn còn vương trên đầu lưỡi, vậy mà giờ hắn lại nói vợ mình có th/ai?!!!
Không, chắc chắn là tôi nhận nhầm rồi.
Không ngờ trên đời lại có hai người giống nhau đến thế!
Tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào hắn, đến khi người đàn ông vẫy tay trước mặt.
"Đại phu?"
Hắn móc từ trong người ra một chiếc túi thơm màu nguyệt bạch đặt lên bàn.
Đôi uyên ương x/ấu xí được thêu trên túi khiến mắt tôi nhói đ/au.
Đây là chiếc túi tôi thêu.
Là món quà sinh nhật tôi tặng Chu Cảnh Nhiên.
Lúc đó, sau khi thêu xong, tôi sợ hắn chê cười nên mãi không dám đưa ra.
Chu Cảnh Nhiên quả thật đã cười tôi.
Hắn âu yếm véo mũi tôi, cười lớn ôm ch/ặt tôi vào lòng.
"A Oánh nhà ta dung mạo tựa tiên nga, việc gì cũng giỏi, ta luôn nghi ngờ nàng là tiên nữ giáng trần, hoặc là yêu nữ chuyên mê hoặc lòng người."
"Giờ thấy đôi vịt trời này, ta yên tâm rồi."
"Về sau không còn lo nàng hóa thành làn khói xanh bay đi mất."
"Bởi tiên nữ hay yêu nữ, hẳn là không thể thêu uyên ương thành vịt được."
2.
Tôi siết ch/ặt chiếc túi thơm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Chu Cảnh Nhiên gi/ật mình vì động tác th/ô b/ạo của tôi, có chút bồn chồn.
"Đại phu, có phải bạc quá ít không?"
Hắn do dự một lát, rồi nghiến răng tháo chiếc ngọc bội long phụng đeo bên hông.
"Miếng ngọc này còn đáng giá mười lạng bạc."
Chiếc ngọc bội này, là vật định tình tôi tặng hắn.
Tôi lật chiếc túi thơm, nhìn hai thỏi bạc trắng xóa bên trong mà thẫn thờ.
Tổng cộng mười lạng bạc.
Cộng thêm chiếc ngọc bội kia, gần như là toàn bộ gia sản của chúng tôi.
Chu Cảnh Nhiên, là người tôi nhặt được khi lên núi hái th/uốc.
Hắn là một kẻ xui xẻo.
Trên đường đến phủ thành ứng thí, không may bị rắn đ/ộc cắn.
Hắn loạng choạng đi vài bước, lại vô ý giẫm phải hố sâu mà thợ săn đào.
Cái hố ấy đã bỏ hoang từ lâu, bên trong là một ổ rết đ/ộc.
Để giải đ/ộc cho hắn, tôi dốc hết tâm lực.
Tiền ki/ếm được đều dùng m/ua th/uốc cho hắn.
Sau khi bệ/nh tình dần khỏi, Chu Cảnh Nhiên vô cùng cảm kích tôi.
Biết tôi là cô gái mồ côi, hắn bèn mời mối nhân đến cầu hôn, muốn lấy tôi làm vợ.
Tôi không chê nhà hắn nghèo, hắn cũng không chê tôi dung mạo bình thường, không cha không mẹ.
Chỉ là, tôi không dám nói cho hắn biết thân phận vu y của mình.
Triều đình này nghiêm cấm dân gian hành y.
Tất cả y quán đều do triều đình mở, thầy th/uốc đều là quan viên công môn.
Ở đó, một gói th/uốc cảm mạo thông thường cũng b/án tới năm lạng bạc.
Bách tính chỉ cần lâm bệ/nh là phải b/án hết gia tài để đổi mạng sống.
Chỉ có ở chợ đen, mới tìm được những lang y dân gian.
Triều đình gọi chúng tôi là vu y.
3.
Tôi hết sức cẩn thận chữa bệ/nh cho Chu Cảnh Nhiên, khổ tâm biến th/uốc thành món ăn, hầm vào canh để bồi bổ cho hắn.
Nhiều loại thảo dược phải m/ua ở chợ đen.
Những năm nay tiền tôi ki/ếm được từ việc làm vu y ở chợ đen, gần như đổ hết vào đó.
Ngày thường một đồng tiền cũng muốn bẻ làm đôi, mới may mắn tích cóp chút bạc.
Một nửa cho Chu Cảnh Nhiên ăn học.
Nửa còn lại m/ua chiếc ngọc bội này cho hắn.
Tôi thu ngọc bội và túi thơm, dồn nén tất cả cảm xúc vào đáy mắt.
"Đi thôi, ta đi xem phu nhân của ngài."
Chu Cảnh Nhiên mừng rỡ khôn xiết, cúi người vái ba vái:
"Đa tạ đại phu!"
Ở chợ đen, thượng môn khám bệ/nh là giá trên trời, ít nhất cũng hai mươi lạng bạc.
Nhưng dù đắt đến mấy, vẫn rẻ hơn y quán của triều đình rất nhiều.
Tôi đeo khăn che mặt, lặng lẽ đi sau lưng Chu Cảnh Nhiên.
Những năm làm vu y, thuật dị dung cải trang đối với tôi chuyện nhỏ như trở bàn tay.
Giọng nói, chiều cao, hình thể, dung mạo, đều có thể tùy ý thay đổi.
Nên Chu Cảnh Nhiên, tuyệt đối không thể nhận ra tôi.
"Đại phu, tới rồi, chính là nơi này."
Đây là một sân viện thanh u.
Tuy sân không lớn nhưng được chăm sóc vô cùng sạch sẽ.
Góc tây nam trồng một cây lựu, trên thân cây buộc một chiếc xích đu.
Nghe thấy tiếng mở cửa, có người nhanh chân bước ra.
"Nhi tử, m/ua được th/uốc an th/ai chưa?"
Ồ.
Đây là mẹ chồng tôi.
Ba ngày trước, bà nói em gái gả sang huyện bên bệ/nh nặng, phải đi gặp mặt lần cuối.
Vì việc này, còn lấy của tôi ba lạng bạc.
4.
"Mẫu thân, đây là Vu đại phu ở Q/uỷ thị, vị này chính là danh y số một Q/uỷ thị!"
Mẹ chồng lập tức tỏ vẻ kính nể.
Dùng tay vuốt vội ng/ực áo, bà niềm nở cười chào tôi.
"Ái chà, bảo sao sáng nay nghe thấy chim khách kêu trên cây, té ra là Vu đại phu đích thân tới thăm!"
"Vu đại phu, mời vào mời vào, lão thân đi pha trà cho ngài."
"Vu đại phu dùng cơm chưa ạ?"
"Trời tối đen như mực, còn phải nhọc công Vu đại phu chạy tới, thật là..."
Người mẹ chồng ân cần lễ phép như thế, tôi chưa từng thấy bao giờ.
Tôi lấy Chu Cảnh Nhiên ba năm, bà chưa từng cười với tôi.
Ngày nào cũng mặt lạnh như tiền, nhìn tôi bằng nửa con ngươi.
Bất kể tôi làm gì, bà cũng không hài lòng.
Chê cơm tôi nấu không ngon, chê nhà tôi quét không sạch, chê tôi không biết đẻ con.