Tôi cúi đầu thở dài: "Có lẽ cậu sẽ không phá hủy thế giới đâu."

Thực ra tôi còn có một suy nghĩ đ/áng s/ợ hơn. Biết đâu, chẳng có hệ thống nào tồn tại cả. Người thực sự mắc bệ/nh t/âm th/ần có lẽ là tôi.

Tạ Tranh không hiểu sao trông rất tức gi/ận, mặt mày ủ dột, bất kể tôi nói gì cũng làm ngơ. Tôi đành phải về nhà họ Tạ sớm.

Về đến nơi, càng nghĩ càng thấy bất ổn. Hệ thống của người ta cái gì cũng biết, còn hệ thống của tôi chẳng biết gì ngoài việc gào thét yêu thương cùng c/ứu rỗi, giờ lại còn đơ luôn, biến mất tiệt. Trời ơi, không lẽ tôi phát đi/ên vì nghèo rồi sao?

"Coi chừng." Đang mải suy nghĩ, chân tôi hụt bậc thang suýt ngã, may được người phía sau đỡ lấy. Tạ Liêm từ từ buông tay, hơi nhíu mày: "Cô không sao chứ?"

Tôi ngượng ngùng cười: "Không sao, cảm ơn cậu."

"Nghe nói hôm nay cô đến công ty." Tạ Liêm ôn hòa hơn Tạ Tranh nhiều, dù ít cười nhưng giọng nói dịu dàng. Chúng tôi vừa leo cầu thang vừa trò chuyện.

"Ừm, chán quá nên về sớm." Tôi đáp.

Tạ Liêm liếc nhìn tôi, giọng đượm vẻ thích thú: "Lớn lên cùng nhau, đây là lần đầu tiên tôi thấy ai ở bên Tạ Tranh lâu thế."

Tôi cười gượng. Chắc tại số tôi khổ thôi.

"Hai người cãi nhau rồi à?"

Nhắc đến đây tôi bực mình: "Tôi có làm gì đâu, tự nhiên hắn im thin thít." Càng nghĩ càng tức: "Tính khí thất thường, lúc nào cũng như cả thế gian đang hại mình, còn hay chọc tức tôi nữa!"

Đang hăng m/áu phê phán, tôi quên cả trời đất, đầu óc hiện lên khuôn mặt điển trai của Tạ Tranh: "Hơn nữa đêm nào hắn cũng bắt người ta thức khuya, đ/au cả lưng!"

"... Gh/ét hắn thế sao còn ở cùng?" Tạ Liêm im lặng hồi lâu mới lên tiếng. "Vì tiền?" Hắn nhướng mày, tôi thoáng thấy ý x/ấu.

Thành thật mà nói, đâu phải vậy. Tôi nhìn thẳng vào Tạ Liêm: "Vì tình yêu và hòa bình."

"Dù hắn hẹp hòi, đ/ộc miệng, thích hành hạ người khác, nhưng tôi thấy cũng đáng yêu đấy chứ." Tôi nói chân thành, mặc kệ phản ứng của hắn: "Tính cách ấy ít nhất giúp hắn tự bảo vệ mình. Cả thế giới giống nhau hết thì còn gì thú vị?"

Tạ Liêm nhe răng cười châm chọc: "Vậy à? Tôi khuyên cô nên cẩn thận. Tạ Tranh có bệ/nh t/âm th/ần."

"Hồi nhỏ hắn luôn nghi tôi muốn gi*t mình. Mỗi lần tôi tỏ ra thân thiện, hắn lại mách bố. Nhiều lần, chính hắn suýt gi*t tôi." Tạ Liêm tiến lại gần, giọng đầy ẩn ý: "Biết đâu một ngày hắn nghĩ cô muốn hại mình, ra tay trước thì sao? Nếu vì tiền, tốt nhất nên rời đi sớm."

Hóa ra Tạ Tranh bảo tôi tránh xa họ là vì thế. Tôi mỉm cười đáp trả: "Nếu vì tiền, tôi đã nghe lời cậu. Tiếc là tôi yêu hắn đi/ên cuồ/ng. Dù hắn có bệ/nh cũng không sao, vì tôi cũng không bình thường. Hai kẻ dị biệt hợp lại có khi lại thành... bình thường?"

Tôi liếc nhìn cổ tay hắn: "Tự làm đ/au mình vừa đ/au lại khó ch*t lắm. Cậu nên đi gặp bác sĩ tâm lý đi." Nói xong, tôi bước vào phòng.

————

Hệ thống nằm bất động trong không gian hư vô, chờ thế giới diệt vo/ng.

【Cảnh báo! Chỉ số hủy diệt đạt 90%!】

Nó bật dậy, nhưng chỉ số lập tức tụt thảm. Vừa nằm xuống, chuông báo lại vang lên:【Cảnh báo! Chỉ số đạt 98%!】Xem qua giao diện, con số nhảy xuống còn 20%.

Chứng khoán còn không biến động thế. Hay là kiểm tra host? Thôi, mệt lắm. Có khi cô ấy xử lý được.

7

Tạ Tranh về muộn, mặt mày u ám. Tôi khôn ngoan co ro trên sofa lướt điện thoại.

"Cô không có gì muốn nói?" Lúc lên giường, hắn bất ngờ hỏi.

Tôi ngơ ngác: "Không có mà."

Tạ Tranh ôm tôi, cắn nhẹ vào cổ. Người này chó đi/ên à?

"Nghĩ kỹ lại đi." Hắn gắt gỏng.

Tôi vắt óc suy nghĩ: "Hay vì tôi về sớm? Nhưng tại cậu cứ gi/ận hờn vô cớ."

Hắn lại cắn. Tôi chau mày, nghiêm túc: "Thực ra tôi nghĩ mình mới bị t/âm th/ần."

"Biết đâu chẳng có hệ thống, không nhân vật phản diện, cũng chẳng cần tôi c/ứu cậu? Tôi chẳng cho cậu được gì, sao phải làm nhiệm vụ này?"

Tạ Tranh ngước lên, ánh mắt tối tăm. Tôi áp mặt hắn, hỏi nghiêm túc: "Cậu thấy tôi ảnh hưởng đến đời cậu không?"

Ánh mắt chạm nhau, hắn đột nhiên che mắt tôi: "Ngủ đi."

Mấy ngày sau, Tạ Tranh ít nói, ngày đêm kè kè tôi nhưng giữ khoảng cách. Tôi mặc kệ, nghiên c/ứu cách chữa t/âm th/ần và trang trí lại phòng tối của hắn. Nhờ hắn, tôi từ triệu phú thành... tỷ phú.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15
10 Dưỡng Âm Thọ Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm