Nhưng bức tượng thần hiền từ kia vẫn mỉm cười trong dòng lệ m/áu, gào thét lên những tiếng rít chói tai.

Một tiếng vo ve khác vang lên, ta dường như thấy vô số mảnh ký ức.

Ta thấy trên mảnh đất hoang sơ, người người xây dựng đền thờ nguy nga cho Ngài, cúi lạy, cúng bái.

Ngài ngày càng hùng mạnh trong niềm tin nhân gian, cũng ban ân huệ che chở.

Những năm tháng đói kém, Ngài biến m/áu thành rư/ợu ngọt, th!t thành lương thực nuôi nấng lũ người nhỏ bé quỳ dưới chân.

Ta gượng gi/ật mình thoát khỏi mảnh vỡ ký ức, hét vang với sư tỷ và sư đệ đang định lao tới: "Đừng lại gần!"

Thần h/ồn lực của Ngài quá mạnh mẽ, nếu không phải ta chuyên tâm tu luyện thần h/ồn, sớm đã lạc vào cảm xúc và ký ức của Ngài.

Vận toàn lực, ta lại đá/nh ra một chưởng nữa, vô số vết nứt bao phủ tượng thần.

Lần này, ta thấy thiên binh thiên tướng, chư tiên khắp chốn, nhiều vô kể, sát khí nhuộm đỏ cả bầu trời.

Người tu đạo thành tiên, xem thần linh cao cao tại thượng như mối họa.

108 chiếc đinh trời đóng ch/ặt Ngài xuống mảnh đất từng nắm giữ ngàn năm, ngôi đền nguy nga cùng Ngài vĩnh viễn an nghỉ dưới lòng đất.

Sợi xích vàng siết cổ Ngài, được đúc từ chính tín ngưỡng chúng sinh Ngài quen thuộc. Ngôi miếu trấn áp nơi đây không ngừng luyện hóa hương hỏa, gia cố phong ấn.

Ngài quá mạnh, mạnh đến mức không thể ch*t, chỉ biết gào khóc trong đ/au đớn suốt vạn năm.

Những sợi tơ đỏ lơ lửng kia, chính là đ/ộc dược kinh khủng nhất thế gian, được tôi luyện từ h/ận ý ngàn năm!

Cho đến khi nhân gian lãng quên Ngài, hương khói đ/ứt đoạn, xích cổ mục nát dần, 108 chiếc đinh bị nhổ lên từng chiếc!

Oán đ/ộc bốc cao, chỉ một chút rò rỉ cũng đủ khiến trời mưa m/áu, đất khô cằn, yêu thú đi/ên cuồ/ng, phàm nhân nhiễm b/ệnh.

Có thể tưởng tượng, ngàn năm qua Ngài đã chịu đựng cực hình thế nào.

Lần này, chính Ngài chủ động đẩy ta khỏi ký ức.

Hồi tưởng quá khứ, Ngài cũng đ/au đớn khôn cùng.

Ta không cầm được nước mắt.

Vẫn còn lệ, ta quyết liệt hạ một chưởng, ngh/iền n/át đầu tượng thần.

Ta thấu nỗi khổ của ngươi.

Nhưng ta cũng chứng kiến vạn người vì ngươi mà ch*t.

Nếu gi*t ngươi là tội, tội này ta gánh.

Chỉ mong tội ta, đổi chúng sinh an.

*Ầm!*

Tượng thần vỡ tan tành.

Tơ đỏ ngừng một thoáng, rồi lại cuồ/ng lo/ạn gào thét.

Mảnh vỡ tượng thần ngọ nguậy, giống hệt thứ bùn đen kỳ dị phun ra từ miệng b/ệnh nhân.

Bùn đen cuộn trào, lộ ra đôi mắt đỏ ngầu, hóa thành mãnh thú thân người bốn vó, đuôi rắn sừng hươu. Chỉ một cú vung tay đã như quả núi lao tới, ta dốc toàn lực mở ra màn sáng mới đỡ được.

"M/áu của ta! Th!t của ta! Bắt chúng trả hết lại đây!"

Ngài gầm lên, tơ đỏ không còn vây lấy sư tỷ sư đệ, mà đi/ên cuồ/ng chui ra ngoài.

Đây là vạn niên oán đ/ộc của một vị thần cổ đại, chỉ rò rỉ chút ít đã gây đại họa nhân gian. Nếu toàn bộ thoát ra, ắt là tai kiếp diệt thế.

Sư đệ hét lớn: "Đại sư tỷ! Cần tiên lực!"

Chớp mắt sau, trận đồ xanh lạ mắt từ tay áo hắn bay ra. Tiên lực của đại sư tỷ truyền vào, kết giới bao trùm cả ngọn núi.

Nhưng chỉ lát sau, mặt đại sư tỷ đã tái nhợt, sư đệ mồ hôi đầm đìa: "Không trụ được lâu đâu! Thứ này không phải để dùng một người!"

Đại sư tỷ nghiến răng, lôi quang quanh thân bạo động, cố nói: "Hai người đi trước!"

Ta và sư đệ đương nhiên không nghe.

Sư đệ không ngừng phóng trận đồ, thiết lập bên ngoài kết giới, dường như đang chuẩn bị thứ gì phức tạp tốn thời gian. Hai tay hắn vung thành vệt, vẫn cảm thấy không đủ nhanh.

Còn ta trong điện thần, liên tục đá/nh tan mãnh thú bùn đen.

Giọng Ngài đầy chế nhạo: "Năm đó chư tiên hợp lực cũng không diệt được ta, chỉ có thể phong ấn đến nay. Dù giờ ta suy yếu thế này, cũng không phải thứ sâu kiến chưa thành tiên như ngươi có thể khiêu chiến!"

Ta thở gấp, cảm thấy đã đến lúc.

Không thành tiên quả thật bất lực.

Đã đến nước này, chỉ có thể thành tiên.

Ta hít sâu, khí tức bỗng bốc cao, lập tức đột phá bình cảnh.

Ngay cả mãnh thú bùn đen cũng ngưng đọng một thoáng.

Ta đã chuẩn bị đón thiên lôi, nào ngờ mãi chẳng thấy sấm sét, chỉ nghe tiếng khóc văng vẳng bên tai.

Mãnh thú bùn đen lập tức cười nhạo: "Ngươi vốn không phải đối thủ của ta, giờ lại đối phó cùng lúc ta và tâm m/a kiếp sao?"

Danh tiếng tâm m/a đại kiếp vang xa, vô số tu sĩ ôm h/ận mà ch*t. Thậm chí, bạo tử tại chỗ đã là kết cục tốt. Nếu không dám đối diện tâm m/a, giải nỗi lòng, sẽ mãi kẹt giữa thực hư.

Đã có kẻ gi*t hết thân bằng hữu, nhưng khi t/ự v*n lại không thể chạm d/ao vào mình, thật sự cầu sống không được, cầu ch*t không xong.

Ta không nói gì, chỉ nhìn bản thể giống hệt hiện ra trước mặt.

Nàng là hiện thân của tâm m/a kiếp, bắt nguồn từ nội tâm ta, nhưng không phải ảo ảnh hư vô.

Nàng khóc lóc, thống thiết đối diện ta.

Nhưng chỉ lát sau, hai ta sánh vai, chung tay đá/nh ra một chưởng, lần nữa đá/nh nát mãnh thú bùn đen.

Ngài gào thét: "Không thể nào! Không thể nào như thế được!"

"Sao có người tâm m/a cũng lương thiện?!"

Ta khẽ nghiêng đầu, khóe mắt rơi một giọt lệ.

Giọt lệ này, vì chính ta mà rơi.

Ta biết mà.

Ta biết rõ tâm m/a của mình là gì.

Ta thấy thế gian khổ đ/au, khóc cho chúng sinh.

Nhưng, nước mắt vô dụng.

Từng giây từng phút, khổ nạn vẫn tiếp diễn. Từng giây từng phút, sinh linh vẫn tắt thở.

Mà ta chỉ có lòng trắc ẩn suông, không có sức mạnh c/ứu đời, không thể độ hết thế gian khổ ải, c/ứu từng sinh linh.

Đây chính là tâm m/a của ta, nỗi áy náy của ta.

Và nàng ấy hiểu rõ như ta.

Áy náy cũng vô dụng như nước mắt. Ta cần sức mạnh, cần sức mạnh đủ lớn để chúng sinh không còn rơi lệ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9