“Chà chà, nhìn biệt phủ nguy nga thế này, chắc chắn là ngoại thất do Hầu gia bỏ tiền ra nuôi rồi.”
“Hồng nhan họa thủy đấy, tội nghiệp cho phu nhân phủ Hầu kia, chờ đợi bao năm, cuối cùng lại nhận được kết cục như vậy…”
Gương mặt ta giấu sau tấm voan mất hết sắc m/áu, đ/ốt ngón tay vô thức siết ch/ặt đến trắng bệch.
Thẩm Thanh Từ đi/ên rồi sao?
Hắn có biết hành động này của hắn chẳng khác nào đặt cả ta và Lục Yên lên giàn lửa th/iêu?
Danh tiếng của ta, thể diện của Lục Yên, trong mắt hắn lại rẻ rúng đến thế sao?
Thẩm Thanh Từ nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn ta với ánh mắt mơ hồ, mang theo vẻ c/ầu x/in gần như ám ảnh.
Trong không khí thoang thoảng mùi rư/ợu, gò má hắn ửng đỏ bất thường, rõ ràng đã say đến bảy tám phần.
“A Chỉ, cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta.”
Ta nén gi/ận bước đến trước mặt hắn: “Thẩm Thanh Từ, ngươi đang làm cái trò gì thế?”
Hắn túm lấy vạt áo ta, giọng nghẹn ngào:
“A Chỉ, là ta suy nghĩ không chu toàn, không kịp thời báo cho nàng biết tình hình gia đình, khiến nàng phải chịu ủy khuất…”
“Nàng đ/á/nh ta m/ắng ta đều là đáng đời, ta chỉ c/ầu x/in nàng đừng gi/ận ta, đừng đuổi ta đi. A Chỉ, ta không thể không có nàng…”
Những lời bàn tán xung quanh càng thêm rộ lên.
Ta bình thản nói: “Thẩm Thanh Từ, ngươi say rồi.”
Hắn lắc đầu, bất chấp tất cả chỉ muốn giãi bày tâm tư:
“Ta và Lục Yên là hôn ước từ thuở nhỏ, ta chưa từng động vào nàng, nàng tin ta đi.”
“A Chỉ, ta đã nói rõ với mẫu thân, đời này nếu không cưới được nàng thì thà bỏ đi thân phận Hầu gia, cùng nàng an cư nơi này, được chăng?”
Điên thật, thật sự đi/ên rồi.
Ta nhắm mắt, khi mở lại, đáy mắt đã hoàn toàn tĩnh lặng.
Ta quay sang Ngân Đan: “Đi lấy nước lạnh đây.”
Ngân Đan khựng lại, trong mắt lóe lên ánh sách hả hê, đáp “vâng” rồi nhanh chóng chạy đi bưng đến một chậu nước lạnh.
“Ào——”
Nước lạnh thấu xươ/ng dội thẳng vào người hắn, mùi rư/ợu dường như cũng bị cuốn trôi hơn nửa.
Hành động này vừa ra, đám đông lập tức im bặt.
Hắn ngơ ngẩn quỳ nguyên tại chỗ, giọt nước lần lượt rơi xuống từ lông mi, xươ/ng lông mày, chỏm tóc, trông thật thảm hại.
Ta lạnh lùng hỏi: “Tiểu Hầu gia Thẩm, tỉnh táo chưa?”
Hắn ngơ ngác nhìn ta, dường như không hiểu vì sao ta lại tà/n nh/ẫn đến thế.
Ta hít một hơi sâu, giọng nói không cao không thấp:
“Có phải ngươi nghĩ rằng, là nam nhi mà quỳ gối xin lỗi ta, đã là thành ý lớn lắm rồi?”
Ta giơ tay, đột ngột chỉ về phía đám người chỉ trỏ xung quanh, đầu ngón tay run nhẹ.
“Nhưng ngươi có nghĩ đến thanh danh của ta và phu nhân nhà ngươi không?”
“Ngươi xem những kẻ này, miệng lưỡi họ sẽ thốt ra lời khó nghe đến mức nào?”
“Ngươi có biết lời đàm tiếu là lưỡi d/ao, ngươi miệng nói bảo vệ ta, nhưng hành động hiện tại của ngươi rõ ràng đang đẩy ta vào hố lửa.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Từ dần trắng bệch.
Hắn dường như cuối cùng cũng nhận ra mình đã làm gì, há miệng muốn nói điều gì.
Ta châm chọc:
“Ta nghe nói, ngươi và phu nhân thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, sau này nhà nàng gặp biến cố, song thân qu/a đ/ời, thế mà ngươi vẫn giữ lời hứa cưới nàng.”
“Thẩm Thanh Từ, ngươi nói cho ta biết, lúc ngươi cưới nàng, thật sự không có chút tình ý nào sao?”
“Vậy tại sao giờ đây, ngươi lại có thể vì một nữ tử khác mà dễ dàng chà đạp thể diện của nàng như vậy?”
Có người thở dài khẽ: “Hầu gia mê muội quá…”
Giọng ta dần lạnh băng: “Thẩm Thanh Từ, ta hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, ta sẽ không xen vào nhân duyên người khác, càng không làm ngoại thất không thấy được ánh sáng.”
“Chuyện hôm nay, nếu ngươi còn chút lương tri, hãy lập tức rời đi, đời đời kiếp kiếp đừng đến tìm ta nữa.”
Nói xong, ta quay người định vào phủ.
Thẩm Thanh Từ đột nhiên đứng phắt dậy, tóm lấy cổ tay ta, lực đạo mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng cốt.
“A Chỉ, sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy? Tấm lòng ta đối với nàng, lẽ nào nàng không cảm nhận được?”
Ta đ/au đến mức hít một hơi lạnh, giọng lạnh băng: “Buông ra.”
Hắn dường như bị ánh mắt ta chạm phải, lực tay hơi lỏng ra nhưng vẫn không chịu buông.
“A Chỉ, là ta thất ngôn, nàng đừng gi/ận… Ta chỉ muốn nàng biết quyết tâm của ta, ta sẽ không để nàng chịu chút ủy khuất nào, xin nàng cho ta thêm chút thời gian, được không?”
Ta nhìn ánh mắt cầu khẩn gần như tuyệt vọng của hắn, bỗng chốc hoảng hốt.
Ta chợt nhận ra, hắn thật sự đã thay đổi.
Không, hoặc có lẽ, bản chất hắn vốn là như vậy.
Nếu nói Thẩm Thanh Từ mất trí nhớ là tờ giấy trắng, thuần khiết như suối nước núi rừng.
Thì sau khi khôi phục ký ức, hắn đã trở lại như những công tử vương hầu cổ đại khác.
Tự cho mình là đúng, kiêu ngạo quý tộc, luôn chỉ nghĩ đến cảm nhận của bản thân, luôn cho rằng chỉ cần hắn muốn hy sinh, người khác phải cảm kích mà chấp nhận.
Nhưng hắn căn bản không hiểu ta tức gi/ận vì điều gì.
Không chỉ vì hắn đã có vợ, mà còn vì hắn chưa từng thật sự tôn trọng ta.
Trên đường về kinh, hắn giấu nhẹm chuyện hôn nhân, mấy ngày trước lại không nghe giải thích mà trách móc công chúa.
Giờ đây, hắn còn mượn rư/ợu ép ta đồng ý.
Sau khi thấu hiểu điểm này, tình cảm cuối cùng trong lòng ta kỳ lạ thay tan biến hết.
Ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, buông bỏ hắn hoàn toàn.
Ta khẽ nói: “Thẩm Thanh Từ, ngươi làm ta đ/au rồi.”
Hắn như bị bỏng, vội buông tay ra, trong mắt thoáng chút hoảng hốt, tựa hồ thứ gì đó trọng yếu đang tuột mất.
Ta xoa xoa cổ tay đỏ ửng, không nhìn hắn nữa.
Phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp, dường như hắn vẫn muốn đuổi theo, nhưng bị Ngân Đan dẫn gia đinh ngăn lại.
Sợi dây lý trí cuối cùng đ/ứt đoạn, hắn gi/ận đến mức cười gằn, đôi mắt từng một thời dịu dàng giờ đen kịt đ/áng s/ợ.
“Giang Chỉ, ta đã hạ mình đến mức này rồi, nàng còn muốn ta thế nào nữa?”
“Ta muốn ngươi từ nay, cầu về cầu, đường về đường.”
Ta không quay đầu lại.
Giây phút Lục Yên trọng sinh, ta tựa hồ cũng nhìn thấy kết cục của mình.
Xuyên việt nữ trong văn chủ mẫu có kết cục tốt đẹp gì chứ?
Kiếp đầu của Lục Yên kết thúc bi thảm, căn nguyên tất nhiên là do hắn.
Đáng đoạn mà không đoạn, ắt phải chịu lo/ạn.
Lúc này cự tuyệt hắn, đ/au khổ chỉ còn lại mình hắn.
Ta rất ích kỷ, không muốn tự mình thương tâm.