Đêm Giao thừa, con gái ba tuổi của tôi bị những món cay xè trên bàn ăn làm cho khóc thét. Ông nội đ/ập đũa xuống bàn, chỉ thẳng vào cháu gầm lên: "Không ăn được thì cút ra ngoài!". Chồng tôi ngồi im như tượng, không hé răng nửa lời. Tôi không khóc cũng chẳng hờn, bình thản bế con gái vào lòng.

Căn hộ cao cấp 180 mét vuông do tôi bỏ tiền m/ua, giờ đây ngập tràn mùi dầu mỡ cay nồng. Trong bếp văng vẳng tiếng mẹ chồng Trương Thúy Hoa lảm nhảm, còn ông Chu Kiến Quốc thì ngồi chễm chệ như vua con đợi triều kiến. Cô em chồng Chu Lệ nằm vật trên ghế sofa, vừa lướt điện thoại vừa nhả vỏ hướng dương xuống sàn. Chu Hạo - chồng tôi - mải mê ch/ém giặc trong trò chơi điện tử, tiếng hiệu ứng chiến đấu hòa lẫn vẻ mặt vô cảm của anh tạo nên bức tranh hài hước. Chỉ có Việt Việt, con gái ba tuổi của tôi, ôm chú gấu bông ngóng trông về phía nhà bếp.

Khi phát hiện mẹ chồng đổ cả chai dầu ớt đỏ rực vào nồi canh sườn ngô dành cho cháu nội, tim tôi thắt lại. Đây không phải lần đầu họ chà đạp lên sinh hoạt của hai mẹ con. Chiếc sofa da xịn bị ông bố chồng đ/ốt lủng lỗ, chậu cây cảnh tôi chăm bẵm phủ đầy tàn th/uốc. Tôi nuốt gi/ận làm lành vì muốn giữ mái ấm cho con, nhưng hôm nay họ đã vượt qua giới hạn.

Bữa cơm tất niên với mười hai món toàn đồ cay x/é lưỡi. Tôi cố gắng chần thịt tôm qua nước sôi cho con, nhưng chút vị cay thấm vào thớ thịt vẫn khiến Việt Việt khóc thét. Tiếng đũa đ/ập bàn vang lên đanh gắt cùng câu quát của ông Chu Kiến Quốc: "Không ăn nổi thì cút đi!" khiến không khí đóng băng. Mẹ chồng cúi mặt làm ngơ, em chồng khẽ nhếch mép cười khẩy. Ánh mắt tôi tìm về phía chồng, nhưng Chu Hạo chỉ lẩm bẩm câu nói vô thưởng vô ph/ạt rồi tiếp tục giả vờ không nghe thấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0