Đồng thời, ta cũng bắt đầu thanh trừng triều đình, lần lượt lôi ra ánh sáng những kẻ cơ hội từng nương tựa Tiêu Thừa Tắc, những con mọt tham lam hư hỏng vẫn tiếp tục bòn rút khi đất nước chênh vênh bên bờ vực. Ta không gi*t họ, bởi ch/ém gi*t không giải quyết được mọi vấn đề, chỉ sinh thêm h/ận th/ù và bất ổn. Ta chỉ cách chức, tước bỏ tước vị, để họ về quê dưỡng lão, vĩnh viễn không được bổ nhiệm lại.
Phụ thân mặc chiếc mãng bào mới tinh, đứng dưới điện triều nhìn ta. Đôi mắt già nua chan chứa vẻ mãn nguyện và tự hào, thứ tình cảm phức tạp của người cha nhìn con gái công thành danh toại. Ông từng là Thái phó, nay vẫn giữ chức vụ ấy. Cả đời trung quân ái quốc, thanh liêm chính trực, giờ ta đăng cơ, ông có thể thoả chí tung hoành.
Nhưng sau buổi thiết triều, ông thường đứng một mình dưới mái hiên điện Thái Hoà, đăm đăm nhìn phương xa. Ta biết, ông đang nhớ Bội Cửu. Đứa con gái út ông cưng chiều suốt hai mươi năm, giờ đây mất tích bặt vô âm tín, lại mang tiếng thông d/âm với nghịch tặc, sống ch*t không rõ.
Ta bước tới, khẽ gọi:
- Phụ thân.
Ông gi/ật mình quay lại, cơ mặt co gi/ật cứng đờ, gượng ép nụ cười còn đ/au khổ hơn cả khóc:
- Bệ hạ.
- Phụ thân, con mãi mãi là con gái của cha. Con sẽ luôn ở bên cha.
Ta bước lên nắm bàn tay lạnh ngắt của ông. Đôi mắt ông đỏ hoe, giọt lệ đục lăn dài.
- Tĩnh Thư, Bội Cửu nó...
Giọng ông nghẹn lại, chất chứa vô vàn van nài.
Nhìn phụ thân tiều tuỵ, lòng ta mềm yếu.
- Phụ thân yên tâm, chuyện của nó, con sẽ xử lý ổn thoả.
Ta từng thề sẽ phanh thây x/é x/á/c Bội Cửu. Nó phản bội ta, đó là điều ta không thể nào tha thứ. Nhưng nhìn dáng lưng c/òng của phụ thân, nhìn mái tóc bạc thêm vì nó, ngọn lửa h/ận th/ù ngút trời cuối cùng cũng ng/uội tắt. Tình thân, huyết mạch, những thứ này nặng tựa nghìn non lại mềm yếu hơn ta tưởng.
Thôi, gi*t nó thì được gì? Để thoả cơn gi/ận nhất thời mà khiến phụ thân sống những ngày còn lại trong đ/au khổ? Có lẽ tìm được nó, giam cầm nơi ta kiểm soát, bắt nó cả đời quỵ luỵ dưới chân ta, sống trong bóng tối của ta, mới là sự trả th/ù hoàn hảo. Để nó nhìn ta, nhìn người chị nó từng phản bội, đang thống trị thiên hạ, đang kiến tạo thịnh thế. Điều đó còn đ/au đớn hơn cái ch*t gấp vạn lần.
Thế là ta hạ lệnh: Toàn quốc truy nã Khương Bội Cửu. Sống phải thấy người, ch*t phải thấy x/á/c.
Mệnh lệnh này vừa để an ủi phụ thân, vừa để ta tự giải quyết nỗi lòng. Ta cần một kết quả, dù tốt dù x/ấu, ta đều phải biết.
***
Xử lý xong núi công văn chất ngất, đêm đã khuya. Thư phòng chỉ còn lại mình ta. Ngồi một mình trên ngai rồng, toàn thân như bị x/é nát từng khúc, xươ/ng cốt kinh mạch tựa bị lực lượng vô hình giằng x/é.
Sức mạnh của linh khí rồng phượng quá bá đạo, quá hùng vĩ. Ta cưỡng ép dung hợp lực lượng vốn thuộc về long mạch, cùng nó cộng sinh. Hậu quả của hành động nghịch thiên này bắt đầu lộ diện.
Thân thể khi thì nóng như lửa đ/ốt, từng tấc da thịt bỏng rát; khi lại lạnh tựa băng sương, m/áu huyết như đông cứng. Ta nghiến răng cắn ch/ặt, trán đầm đìa mồ hôi lạnh. Đau đớn này vượt xa sức chịu đựng của người thường, nhưng ta buộc phải đơn đ/ộc đối mặt.
Không thể để ai nhìn thấy sự yếu đuối của ta, nhất là trong thời điểm vừa đăng cơ nh.ạy cả.m này.
Đúng lúc ta sắp gục ngã, ý thức mơ hồ, một luồng sức mạnh ôn nhu phảng phất hương cỏ cây từ phía sau truyền vào, thẩm thấu nhẹ nhàng lưng ta. Lực lượng dịu dàng nhưng kiên định này điều hoà khí tức hỗn lo/ạn trong người ta. Kinh mạch rối lo/ạn dần trở về trạng thái bình ổn dưới sự dẫn dắt của nó.
Là Quốc sư.
Hắn không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng ta, hai bàn tay áp ch/ặt vào lưng, hơi ấm từ lòng bàn tay toả ra.
- Bệ hạ, hãy tập trung tinh thần.
Giọng hắn trầm thấp, mang theo sức mạnh an ủi lòng người. Ta nhắm mắt, hít sâu, dẫn dắt lực lượng ngoại lai di chuyển trong cơ thể, lần lượt xoa dịu những luồng sức mạnh bạo ngược đang hoành hành. Đau đớn dần tan biến, thay vào đó là cảm giác thư thái bình hoà chưa từng có.
- Đa tạ Quốc sư.
Ta khản giọng nói, thanh âm yếu ớt. Hắn rút tay về, giọng điệu vẫn cung kính như thường lệ:
- Bệ hạ đã cộng sinh cùng long mạch, căn cơ chưa vững, lực lượng trong người tạp lo/ạn. Cần thường xuyên điều hoà, bằng không e rằng nguy hiểm đến tính mạng.
- Huống chi, mạng sống của thần cũng là do Bệ hạ ban cho. Thần làm gì cũng là lẽ đương nhiên.
Ta quay lại nhìn hắn. Ánh nến in hằn trên gương mặt lạnh lùng, tô đậm đường nét hoàn mỹ. Đã làm đến Quốc sư rồi mà vẫn ngốc nghếch như xưa.
Nhớ lại nhiều năm trước, khi ta còn là tiểu thư vô lo vô nghĩ của phủ Thái phó. Một hôm, trong phủ đón một tiểu đạo sĩ, do thầy ta mang về, nói là thân phụ đặc dị. Hắn đẹp hơn cả giai nhân, mày ngài mắt phượng, môi hồng răng trắng, nhưng lúc nào cũng ủ rũ như bệ/nh, gió thổi là ngã. Hắn ít nói, luôn cúi đầu, má phớt vẻ xanh xao bệ/nh tật.
Ta thấy hắn đáng thương, lại nghe nói m/áu ta có công hiệu bồi bổ cơ thể, được cho là thiên sinh phượng thể, huyết mạch hàm chứa linh khí. Thế là ta thường lén lấy kim chích đầu ngón tay, nhỏ vài giọt huyết vào th/uốc của hắn. Mỗi lần hắn uống th/uốc, ta đều đứng bên nhìn đôi má xanh xao dần ửng hồng, lòng tràn ngập niềm vui.
Hồi đó ta còn đùa: "Tiểu đạo sĩ, uống m/áu ta rồi, sau này chính là người của ta". Hắn luôn đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn ta, tai đỏ ửng như sắp chảy m/áu, khiến ta bật cười khúc khích.
- Vậy ra giúp ta đăng cơ, chỉ là để báo ân?
Ta thăm dò hỏi, giọng đầy ý vị trêu ghẹo.
- Vâng.
Hắn đáp gọn lỏn, không chút do dự.