Thiếu niên năm xưa bị ta ruồng bỏ, giờ đã trở thành Thái tử triều mới.
Cha ta để lấy lòng hắn, không ngần ngại đẩy ta vào Đông Cung.
Hắn nhìn ta đang tự nguyện sa đọa mà kh/inh bỉ cười:
- Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ta còn coi trọng ngươi?
Nghe vậy, ta bĩu môi, nước mắt như sắp rơi.
Hắn lập tức hoảng hốt, đổi giọng:
- Nếu nàng biết cách nịnh nọt, ta vẫn có thể xem xét.
1
Bốn năm trước, gia tộc họ Vệ suy vo/ng.
Một đạo chiếu chỉ, cả nhà họ Vệ bị đày ải lên phương Bắc giá lạnh.
Nhân lúc họ chưa lên đường, cha dắt ta đến ngôi nhà đổ nát của họ Vệ.
Vênh váo tuyên bố hủy bỏ hôn ước giữa ta và Vệ Chấp.
- Nhà họ Vệ đã tàn lụi, không xứng với con gái ta nữa. Các người biết điều thì trả lại hôn thư đi.
Vệ Chấp mặc đồ tang trắng, quỳ trước qu/an t/ài ông nội và chú mà không nói lời nào.
Đôi mắt đỏ hoe, nhưng bờ vai thiếu niên vẫn thẳng tắp.
Mãi sau, cha hắn mới tìm được hôn thư.
Từ đó, hai họ Hạ - Vệ đoạn tuyệt.
Lúc ra về, Vệ Chấp bỗng gọi ta:
- Hạ Minh Tranh!
Ta đang nghẹn ngào định ngoảnh lại.
Cha đã kéo tay ta lôi đi mặc cho ta giãy giụa.
Ta và Vệ Chấp chẳng kịp một lời từ biệt.
Hiện tại.
Khi chiến xa Tân Bắc như chẻ tre vượt sông Vị, áp sát Nghiệp Đô.
Cha ta ở nhà sốt ruột nhảy cẫng lên.
Nh/ục nh/ã năm xưa, khi ngai vàng đổi chủ, ắt sẽ bị thanh toán sòng phẳng.
Ánh mắt cha chợt lóe lên.
Hướng về phía ta.
Ta nghiêng đầu mỉm cười với cha.
...
Chẳng bao lâu, ngày thứ hai sau khi Nghiệp Đô đổi chủ.
Ta đã xuất hiện trên long sàng của Vệ Chấp ở Đông Cung.
Lúc ấy, Nghiệp Đô đang bắt đầu hồi sinh.
Vệ Chấp mệt mỏi trở về, ngã vật ra giường ngủ.
Hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của ta.
Ta đành phải chọc chọc vào cánh tay hắn.
Một lúc sau, Vệ Chấp bật ngồi dậy.
Tay rút trường ki/ếm chỉa thẳng về phía ta.
Mũi ki/ếm cách cổ nàng chưa đầy nửa tấc, ta nín thở không dám thở, mắt đỏ hoe vì sợ hãi.
Nghe động tĩnh trong phòng, thị tùng bên ngoài vội vàng vào thắp nến.
Ánh nến vàng ấm soi rõ ánh mắt sắc lạnh của Vệ Chấp.
Ta cắn môi ngẩng lên:
- Ngài... định gi*t ta sao?
Bỗng nhiên, tấm chăn mềm trên giường bị Vệ Chấp dùng ki/ếm hất lên, phủ lên người ta.
Hắn quay mặt quát thị tùng vừa vào:
- Cút ra!
Ta tưởng hắn m/ắng mình, r/un r/ẩy co người lại.
Rồi lấm lét đứng dậy, định bước ra ngoài.
Ngẩng lên thấy thị tùng đã lui hết, cửa đóng ch/ặt cứng.
Vệ Chấp đặt ki/ếm trở lại giá.
Mặt đen như mực, đứng nhìn ta từ trên cao.
Trong mắt tràn ngập gh/ét bỏ.
- Ý ngươi là gì?
Ta gỡ tấm gấm trên người, tấm y phục mỏng manh lộ ra thân hình mỹ miều, ngẩng mặt nhìn hắn.
- Ta đến để lấy lòng ngài.
Vệ Chấp khẽ khẩy:
- Lấy lòng ta? Hạ Minh Tranh, ngươi cũng có ngày tự rơi vào vũng bùn à.
Đến đây ta đã biết mình sẽ bị s/ỉ nh/ục thậm tệ.
Nên chỉ gật đầu:
- Đúng vậy!
Hắn bị câu nói của ta chặn họng, giây lâu không thốt nên lời.
- Ngươi dựa vào đâu mà nghĩ giờ ta còn coi trọng ngươi?
Nghe vậy, ta bĩu môi, nước mắt như sắp trào ra.
Cúi đầu ủ rũ, khẽ khóc mũi:
- Ngài gh/ét ta rồi, phải không?
Vệ Chấp im lặng, bàn tay vừa giơ về phía ta lại nắm ch/ặt rút về.
Hắn ngồi quay lưng trên giường tư thế hiên ngang.
Khẽ ho:
- Nếu nàng biết cách nịnh nọt, ta vẫn có thể xem xét.
Ta vui mừng ôm lấy cánh tay hắn dụi dụi:
- Vậy ta có thể ở lại chứ?
Hắn gi/ật mình đứng phắt dậy, gi/ật tay ta ra.
Rồi lao vút ra khỏi cửa.
Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, ta mỉm cười.
2
Vệ Chấp ngồi ngoài hành lang rất lâu.
Bực bội khẽ "chậc" một tiếng.
Lẩm bẩm:
- Đúng là cao tay.
Suy nghĩ mãi thấy không ổn, hắn lại gi/ận dữ quay về phòng.
- Giường của ta, sao phải nhường cho nàng?
"Ầm" một tiếng, cửa bị đ/á mở.
Ta gi/ật nảy mình.
Ngẩng lên thấy Vệ Chấp mặt đen như mực bước về phía ta.
Hắn ngã vật xuống giường bên cạnh ta.
Cánh tay còn hích nhẹ vào ta:
- Cản chỗ ta nằm rồi.
Giọng điệu đầy bực dọc.
Ta ôm chăn "Ừ" một tiếng, rồi khép nép dịch vào phía trong.
Nằm cạnh hắn một cách dè dặt.
Nhưng ta mãi không ngủ được.
Vì hắn... bốc mùi.
Ta đành phải chọc chọc vào cánh tay hắn.
Hắn gắt gỏng:
- Không ngủ thì cút ra!
Ta mím môi giải thích:
- Có ngủ chứ, chỉ là... người ngài có chút... mùi, đi tắm được không?
Vệ Chấp mặt mũi ngơ ngác bật ngồi dậy.
- Ngươi còn dám chê ta?
Ta chớp mắt ngây thơ nhìn hắn:
- Không tin ngài tự ngửi xem?
Hắn đưa tay lên ngửi.
Sắc mặt đông cứng, vung tay áo đứng dậy:
- Đỏng đảnh!
Một lát sau.
Phòng tắm bên cạnh vang lên tiếng nước.
Nhưng ta đợi mãi không thấy hắn ra.
Đang mơ màng chợt nghe tiếng Vệ Chấp gọi:
- Hạ Minh Tranh, vào đây!
Ta đi chân trần đến phòng tắm.
Thò đầu ra sau bình phong.
- Làm... làm gì thế?
Hắn đang ngâm mình trong bồn tắm.
- Hầu ta tắm!
Mặt ta đỏ bừng:
- Ngài... ngài không tự tắm được sao?
Ánh mắt đen kịt của hắn dán ch/ặt vào ta.
Ta sợ hãi rụt cổ lại, nhưng vẫn bước vào.
Trước khi đến Đông Cung, cha đã mời mụ tú bà từ Lầu Xuân Phong.
Dạy ta vài chiêu thức.
Nhân dịp này thử xem có hiệu quả không.
Ta cầm khăn, định lau người cho hắn.
Bỗng thấy sau lưng hắn chi chít s/ẹo lớn nhỏ.
Tay ta r/un r/ẩy chạm vào vết s/ẹo.
- Những vết này... đều là bị thương ở phương Bắc sao?
Hắn im lặng, khi ta cúi đầu.
Một giọt lệ rơi trên vai hắn.
Tình cảm thanh mai trúc mã, ngây thơ thuở nào.
Ta từ nhỏ đã biết mình sẽ gả cho hắn.
Giờ thấy những vết thương này sao không đ/au lòng?
Lấy lại bình tĩnh, ta khụt khịt mũi, chăm chỉ tắm rửa cho hắn.
Nhưng tắm được một lúc, hắn đột nhiên đứng dậy.
Làn da nâu vốn dĩ bỗng ửng đỏ.
Ta liếc nhìn từ trên xuống dưới.
Khi thấy... thì há hốc mồm.
Lần đầu thấy, không ngờ lại x/ấu xí đến thế.