Khi mở mắt ra, cả thế giới dường như đều phóng to. Ta cúi nhìn đôi bàn tay nhỏ bé ngập trong tào áo cưới đỏ thẫm. Ngẩng đầu lên, ánh mắt va vào đồng tử co quắp của Niệp Trạch Phương.
"Cố... Cố Áp?"
Ngay sau đó, cả thế giới của ta lại đảo lộn. Vị tiên nhân không nói không rằng nhấc bổng ta lên khỏi mặt đất, nhẹ nhàng vác lên vai như một bao gạo nhỏ. Rồi hắn phiêu nhiên mang ta đi mất.
2
Vị tiên nhân cư/ớp dâu tự xưng là Văn Vân Giản. Chính hắn dùng pháp thuật biến ta nhỏ lại. May mắn thay phép thuật này không vĩnh viễn, tâm trí ta cũng không bị ảnh hưởng - ít nhất là tới giờ phút này. Ngoài những điều ấy ra, Văn Vân Giản nhất quyết không hé răng nửa lời, ngược lại còn chất vấn ta.
"Này, đồ nhếch nhác, ngươi có biết tiên đan năm xưa Lục Thanh cho ngươi là gì không?"
Ta vẫn bị hắn vác trên vai, bụng dưới đ/au nhói vì va vào xươ/ng vai. Văn Vân Giản bước đi nhẹ như lông hồng, nhưng dạ dày ta như bị vô số quả đ/ấm bủa vây. Ta nhịn buồn nôn lắc đầu: "Không..."
Giọng nói cũng biến đổi, nghe như trẻ thơ ngây ngô. Nhưng ngữ khí lại chẳng chút h/ồn nhiên. Văn Vân Giản chép miệng: "Thật phung phí của trời, đó chính là..."
Hắn đột ngột dừng lời, có lẽ nghĩ dù nói ta cũng không hiểu. "Thôi được, của báu trên trời cho ngươi với cho chó có khác gì?" Văn Vân Giản nhảy qua khe suối rộng mấy trượng, "Thế sau đó ngươi ăn hết chưa? Nếu ăn hết sao ngươi vẫn yếu đuối thế này?"
Ta định nói đã ăn, nhưng khi xưa ta tiết kiệm chỉ cắn một miếng nhỏ. Phần lớn còn lại đều cho tên bạch tình lang Niệp Trạch Phương. Vừa mở miệng, ta đã "oạch" một tiếng nôn thốc. Thân hình Văn Vân Giản đông cứng. Hắn vung tay ném ta xuống dòng suối.
"Áo mới của ta!"
Vốn dĩ ta bơi rất giỏi, nhưng thân thể trẻ con giờ đây tay ngắn chân ngắn, không chút sức lực. Chiếc áo cưới rộng thùng thình khi ngấm nước trở nên nặng như chì. Giãy giụa đôi chút, ta chìm nghỉm xuống đáy nước.
Khi tưởng mình sắp ch*t đuối, một lực vô hình đẩy ta trồi lên mặt nước. Luồng khí ấm áp tràn vào cơ thể, men theo kinh mạch đẩy hết nước trong bụng ra ngoài. Mở mắt mơ màng, ta thấy Văn Vân Giản trước mặt. Vết nôn trên lưng hắn đã được pháp thuật tẩy sạch. Không những thế, y phục của hắn dường như đã thay đổi trong chớp mắt, vẫn là sắc huyền.
"Chà, phàm nhân quả yếu ớt... Này, chưa ch*t chứ?" Hắn ngồi xổm xuống vỗ nhẹ vào má ta. Không phải lo lắng, mà giống kiểm tra bất đắc dĩ. Ta gắng gượng lắc đầu, co ro trong áo cưới, răng đ/á/nh lập cập vì lạnh.
Thấy vậy, Văn Vân Giản sững sờ rồi đôi mắt sáng rực: "Khá lắm, dáng vẻ này tốt! Mặt tái nhợt, r/un r/ẩy khốn khổ, Lục Thanh đồ ngốc kia nhất định sẽ mềm lòng." Hắn giơ tay dùng phép thổi khí lạnh làm khô người ta. "Nghe đây, gặp Lục Thanh thì ôm ch/ặt chân hắn khóc thảm thiết, khóc cho tới khi hắn tha thứ cho ta, rõ chưa?"
Cổ họng vẫn vương vị tanh tưởi, ta gượng gạo thều thào: "Tha thứ... cho ngươi? Ngươi lại... trêu chọc hắn?"
Văn Vân Giản gi/ật mình, đôi mắt đào hoa nheo lại. Ánh mắt hắn như vũng hồ băng giá, sâu thẳm khiến người ta rợn người. Bị hắn nhìn chằm chằm, ta vô cớ run lên. Hắn thở dài thu lại hàn ý: "Cũng như vậy đi, ta chỉ tiêu diệt cái làng chướng mắt ấy... thế là Lục Thanh không thèm nhìn mặt ta nữa."
3
Trong đình có người. Một nam tử áo trắng như tuyết, tinh khiết không vướng bụi trần. Hắn ngồi yên trong đình, khí chất lạnh lùng như đẩy người khác ra ngàn dặm. Văn Vân Giản nuốt nước bọt, dừng chân cách đình mấy trượng. Hắn đứng đó như bị bức chướng vô hình ngăn cản.
"Đi đi." Văn Vân Giản đẩy nhẹ sau lưng ta.
Ta loạng choạng bước tới, cuối cùng quỵ xuống dưới chân vị tiên nhân áo trắng. Vừa ngẩng mặt, nước mắt đã rơi. Vị tiên nhân trong thạch đình nhìn gương mặt đẫm lệ của ta, sững sờ. Ánh mắt lạnh lẽo thoáng chút bối rối, dường như không nhận ra ta. Ta bò thêm vài bước, khẽ níu vạt áo trắng muốt của hắn.
"Nương... nương..."
Lục Thanh gi/ật mình, đôi mắt đen dịu dàng hẳn. Hắn đưa tay nâng ta dậy với động tác dịu dàng khó tin. "...Là con? Sao con...?"
Nhưng khi ánh mắt Lục Thanh vượt qua ta nhìn về phía bóng người ngoài đình, băng giá vừa tan đã lại đóng băng. "Văn Vân Giản." Lục Thanh nhíu mày: "Ý ngươi là gì?"
Ngoài đình, Văn Vân Giản ho giả lảng, tránh ánh nhìn trực diện.