Lâm Ngạn không đuổi theo. Hắn thong thả bước dưới ánh trăng trở về phủ Cố, Bình An đi theo sau sốt ruột: "Thiếu gia, cô Tô hình như thật sự nổi gi/ận rồi, nếu thật sự theo Cố công tử..."
"Cậu chẳng lo chút nào sao?"
"Đồ ngốc."
Chiếc quạt gấp "vút" một cái đ/ập lên đầu Bình An, Lâm Ngạn ngẩng cằm:
"Cố Tam chỉ có chút gia sản ấy, suốt ngày cày cuốc, làm sao sánh được với phu nhân tương phường Vân Hoa? Sao nàng ấy lại nhìn trúng tên nghèo rớt mồng tơi ấy?"
Bình An gãi đầu: "Nhưng cô Tô tài năng như thế, cậu không sợ nàng ấy tự lập thương hiệu, tự làm tương sao?"
Nghe đến đây, Lâm Ngạn càng tự tin hơn.
"Mẫu thân ta không tin người ngoài, những chỗ then chốt trong công thức, nàng ấy căn bản không biết."
"Tài năng mấy cũng vậy, rời khỏi Lâm gia, nàng ấy chẳng làm nên trò trống gì."
Bước đến cổng phủ Cố, con vẹt trên giá đ/ập cánh kêu lảnh lót. Đôi cánh nó đã bị c/ắt tỉa, không cần nh/ốt lồng cũng chẳng bay cao được.
Không hiểu sao chuyện ấy lại truyền đến thôn Tây Hồ Than, lũ đàn bà rỗi hơi trong làng bắt đầu buông lời đàm tiếu.
"Bảo sao mẹ con Cố công tử bỗng dưng khá giả, hóa ra nhận con hầu gái về làm dâu."
"Nghe nói đổi bằng một con trâu, vốn là sính lễ của tiểu thư Cố... Ôi chà, chẳng tốn đồ thách cưới mà rước được vợ, quả là Tam công tử khéo tính toán."
Tôi hèn kém, đêm hôm đó rời phủ Cố xong chẳng biết đi đâu, đành quay về thôn Tây Hồ Than.
Đóng ch/ặt cửa phòng, tôi co ro trên giường, thu mình thành một cục.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tiếng thở dài nặng nề lọt qua khe cửa, giọng Cố Tranh căng thẳng:
"Là ta không tốt, không nói rõ với nàng... nhưng ta chưa từng có ý nghĩ ấy."
Tôi cắn ch/ặt góc chăn, im lặng.
Giọng nói hạ thấp: "Tứ muội khi ấy hình như rất gh/ét nàng, không biết định b/án nàng đi đâu. Người tốt như nàng không đáng bị đối xử tệ như vậy, nên ta mới tạm ứng biện pháp này, tuyệt đối không cố ý chà đạp."
Hắn ngừng lại, cười khổ: "Lời ta nói trước đây vẫn có hiệu lực, đi hay ở đều tùy ý cô nương."
Tiếng bước chân dạo quanh ngoài cửa một lúc rồi xa dần.
Tôi nhìn chằm chằm lên màn trướng. Hắn nói đúng, giờ tôi đã tự do, không ai ép buộc được nữa.
Thà rời đi còn hơn ngượng ngùng.
Nghĩ vậy nên làm, sáng hôm sau tôi thu xếp đồ đạc, định từ biệt hai mẹ con họ Cố.
Nhưng ra đến cửa, chợt thấy túi sách thường treo bên phòng Cố Tranh biến mất. Hắn chỉ mang túi sách khi đến thư viện.
Dù hắn nghĩ gì, cũng đã quan tâm tôi bấy lâu, không từ biệt mà đi thật bất lịch sự.
Thôi thì đợi hắn vậy.
Nhưng mấy ngày liền, tôi chẳng thấy hắn về. Phu nhân phơi chăn chiếu trong sân, cười khẽ:
"Đứa trẻ ngốc ấy biết nàng không thoải mái, tự dọn lên núi ở rồi... Đừng lo, trên núi có căn nhà nhỏ, chẳng phải sắp thi khoa cử sao? Một mình hắn ở đó có thể yên tâm ôn tập."
Phu nhân vẫy tay: "Lời đồn thổi bên ngoài, nàng chớ nghe. Dân quê chỉ hay ngồi lê đôi mách thôi."
Tôi mím môi.
Căn nhà ấy tôi biết. Có lần cùng hắn lên núi đốn củi, trời đổ mưa to, đành phải vào đó trú mưa.
Nhà nhỏ lại nát, trú mưa còn khó, nói chi ở lại?
Hắn không biết nấu ăn, lên núi ăn gì? Đậu rang, bánh cám, hay bánh màn thầu ng/uội lạnh?
Tôi cúi đầu, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả, như thể chính tôi đuổi hắn đi vậy.
Suy nghĩ một hồi, tôi quyết định lên núi tìm hắn.
Hắn về, tôi đi.
Thế là lên núi, chẳng để ý thời tiết.
Đến lưng chừng núi, mây đen ùn ùn kéo đến. Chân núi vang lên tiếng gọi nhau í ới: gọi trẻ về nhà, gọi đàn ông ra đồng.
Trong muôn vàn âm thanh ấy, chẳng có tiếng nào gọi tên tôi.
Do dự một lát, tôi vẫn tiếp tục leo lên.
Mưa rơi như trút nước khiến đường núi nhão nhoét, bước đi khó khăn.
Đột nhiên một tiếng n/ổ vang trời, mưa lớn cuốn theo gỗ đ/á ập xuống, sạt lở con đường núi.
Toàn thân lạnh toát, tôi nhớ lại nhiều năm trước, đứa em trai cũng bị lũ quét cuốn đi như thế.
Lòng dâng lên nỗi sợ hãi muộn màng, Cố Tranh vẫn trên núi... biết đâu...
Sấm rền bên tai khiến tim đ/ập thình thịch, tôi bước những bước không vững lên dốc, mưa lớn đến nỗi chẳng thấy đường.
"Tô Bảo Ngân!"
Giữa tiếng mưa rào rào, một giọng nói vang lên.
Tôi ngẩng phắt đầu, trong màn mưa mờ mịt, Cố Tranh chạy về phía tôi, gương mặt hiện lên vẻ hoảng hốt chưa từng thấy.
Hắn nắm lấy tay tôi chạy như bay, luồn lách giữa rừng cây.
Khi trú vào hang đ/á, tôi đã ướt sũng.
"Ta thấy thời tiết x/ấu nên định xuống núi, nhưng mẫu thân nói nàng lên tìm ta... Mưa lớn thế này, sao nàng..."
Tôi mở mắt nhìn, kẻ thư sinh từng điềm tĩnh giờ đây như chàng thiếu niên bối rối.
Hắn lúng túng nói một tràng, cuối cùng thở dốc: "... Nàng có bị thương không?"
Tôi lắc đầu: "Tôi không sao."
Cố Tranh thở phào, mở áo tơi, lấy từ ng/ực ra một cái bật lửa, nhặt cành khô trong hang đ/ốt lên ngọn lửa nhỏ.
Cành ẩm ướt nên lửa yếu ớt, gom chút hơi ấm nhân gian.
Hang đ/á quá nhỏ, chúng tôi đành ngồi sát vào nhau. Hắn cứ cố nép vào vách đ/á, như sợ chạm phải tôi.
Toàn thân ướt lạnh r/un r/ẩy, ánh lửa chiếu lên đường hàm căng thẳng của Cố Tranh. Hắn không dám nhìn tôi, chỉ cúi đầu đẩy củi.
Tương phường Vân Hoa nổi tiếng khắp vùng, khách hàng xa nhất đến từ thôn Tây Hồ Than, ngồi xe trâu cả ngày đường.
Làm xong việc phơi tương, tôi ra cửa hàng phụ giúp. Người khác hò hét bắt tôi bưng vại tương, duy chỉ có hắn lặng lẽ tự tay bưng cả vại.
Xe trâu chậm rãi trở về, người cùng làng cười nói một thư sinh sao lại tranh làm việc nặng.
Gió mang theo lời hắn: "Người ta là con gái, ta đàn ông con trai, đâu thể để cô gái khiêng đồ giúp."
Ngọn lửa dần tàn, mưa rơi ru ngủ.
Tôi tỉnh dậy tựa vào vai Cố Tranh, người ấm áp, hương mực trên áo ngoại phủ thơm nồng.
Cố Tranh nhắm mắt, hơi thở đều đặn.
Tôi biết hắn chưa ngủ, bởi nhịp tim còn lớn hơn cả tiếng mưa.