Trước đây đã nhờ người mối lái đi thăm dò, nay đã có chút manh mối. Sau cùng cũng nhận ra người thân, hóa ra dì nhỏ tội nghiệp của ta đã qu/a đ/ời từ sớm, để lại một đứa con trai.
Cậu ta sống lang thang ngoài phố chợ, tr/ộm cắp linh tinh đủ thứ, lại còn thích khoác lác, nói rằng từng ngồi chung bàn bài với đại gia tộc Tạ.
Ta an ủi mẹ:
- Vì biểu đệ thích chơi bời, cứ mặc cậu ta chơi đi. Dù sao cũng chỉ là vài đồng tiền, của cải ngoài thân mà thôi.
Mẹ lo lắng hỏi:
- Yến Nhi, con nói thật với mẹ đi, rốt cuộc con định làm gì?
Ta cười:
- Đang đ/á/nh cược đấy ạ.
Mẹ có lẽ không tin, ta cũng không giải thích thêm. Tết sắp đến, lão phu nhân họ Hoắc thúc giục Hoắc Uyên về nhà. Hoắc Uyên không tỏ thái độ gì. Thị nữ thì khẽ nhắc nhở ta:
- Chị Yến giờ được gia gia sủng ái, nhưng đừng có mà lên mặt. Gia gia chỉ nhất thời hứng thú thôi, bọn ta làm nô tì rốt cuộc vẫn phải nương tựa vào chủ mẫu.
- Chị nên lấy lòng lão phu nhân và thiếu phu nhân, sau này còn có chỗ dựa chứ?
Ta gật đầu qua quýt, nhưng không đề cập với Hoắc Uyên. Đêm như mọi khi, Hoắc Uyên mang công văn về xem, bỗng hỏi ta:
- Yến Nhi, ngươi không có gì muốn nói với ta sao?
Ta lắc đầu.
- Đã ra ngoài hai tháng rồi, dù h/ận lớn cỡ nào cũng ng/uôi ngoai. Ta đã che chắn cho ngươi nhiều, chơi đủ rồi thì về phủ. Lão phu nhân đã sai người đến thúc giục mấy lần.
- Yến Nhi biết rồi.
Hoắc Uyên đột nhiên đứng dậy, xoa má phải ta:
- Ngươi còn trẻ, sẽ có con thôi.
- Đến lúc đó ta sẽ đề bạt ngươi làm tiểu thiếp.
Tiểu thiếp. Đây là tương lai lớn nhất Hoắc Uyên có thể vun vén cho ta. Nhưng lúc mới vào phủ, nhị tiểu thư đã hứa sẽ để cả nhà ta rời đi. Ta ngẩng đầu nhìn hắn:
- Gia gia, thân khế của Yến Nhi ở Tạ gia.
- Nhị tiểu thư từng hứa, nếu thiếp sinh con sẽ trả tự do. Yến Nhi không muốn làm tiểu thiếp.
Hoắc Uyên cúi đầu, nụ hôn quyến luyến in lên khóe môi ta. Hắn thở gấp:
- Đó là chuyện trước kia, không phải hiện tại.
- Bây giờ nàng đã là cánh chim yến trong lồng của ta, còn muốn bay đi?
- Mơ đi.
Đêm đó, Hoắc Uyên dịu dàng khác thường. Như thể muốn xóa nhòa mọi tổn thương trước kia. Ta nằm trên giường, không cự tuyệt cũng không đón nhận, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đỏ ửng, ánh mắt bồn chồn, hơi thở nặng nề của hắn. Nhưng Hoắc Uyên đột nhiên dừng lại. Vẻ nhiệt tình trên mặt hắn lạnh tanh, giọng băng giá:
- Yến Nhi, do ngươi tự chuốc lấy.
Chỉ cần khéo léo chiều chuộng, phụng sự như xưa, khiến hắn động tình thì mọi chuyện sẽ như chưa từng xảy ra, ta vẫn là thị nữ được sủng ái nhất. Sao ta lại không chịu cúi đầu?
Ta không nhớ mình ngủ lúc nào, tỉnh dậy đã thấy mình trong xe ngựa. Hoắc Uyên có lẽ không thể trì hoãn thêm, nên vội về Hoắc gia trước Tết. Việc đầu tiên khi về đến nhà là hắn đi bái kiến lão phu nhân. Còn ta, phải đi yết kiến nhị tiểu thư.
Nàng c/ăm gh/ét ta nhưng bất lực, vì Tạ gia liên tục sai người đến tìm. Ta cúi đầu quỳ ở chính đường, nghe nàng m/ắng chị Huệ Lan:
- Đại ca muốn ch*t à? Mới một tháng đã lấy của ta 3.000 lượng bạc! Ta lấy đâu ra tiền?
- Hoắc Uyên căn bản không thèm nhìn ta!
- Quyền quản lý nội vụ đều nằm trong tay lão bất tử kia, ta lấy đâu ra tiền cho hắn?
Chị Huệ Lan bị nàng bấu mấy cái, không nói gì, lặng lẽ dẫn ta về phòng. Ta nhớ mình còn th/uốc mỡ, liền đem cho chị:
- Đây là th/uốc gia gia cho thiếp bôi đầu gối lần trước, chị cũng thử đi, giảm sưng rất hiệu nghiệm.
Những ngày này ta bị đưa đi chùa Đại Chiêu, nhị tiểu thư mất đối tượng trút gi/ận, chị Huệ Lan chắc khổ sở lắm. Chị xắn tay áo, cánh tay tím bầm khắp nơi. Ta nhẹ nhàng bôi th/uốc cho chị, vừa làm vừa nói:
- Lúc trước thiếp bị thương ở chân, bị gia gia ép bôi th/uốc cả tháng. Chị cũng phải bôi hàng ngày nhé.
Cuối cùng thở dài:
- Đau lắm phải không?
Chị Huệ Lan mím môi - người từng ngầm giúp đỡ ta nhiều lần - lần này không kìm được nước mắt:
- Tiểu thư tính khí vậy, làm nô tài phải chịu thôi.
Ta đưa khăn cho chị lau nước mắt:
- Chị đừng nghĩ vậy. Theo gia gia đến chùa Đại Chiêu hai tháng, thiếp phát hiện nhiều chuyện kỳ lạ lắm.
- Gia chủ họ Thi ng/ược đ/ãi hạ nhân bị người ta trù ếm, suốt ngày gặp xui xẻo. Mấy vạn lượng bạc dâng hương không chớp mắt, nhưng nhà họ đâu phải quan lớn.
- Chị biết tiền đâu ra không?
Chị Huệ Lan lắc đầu. Ta hạ giọng:
- Các sư chùa Đại Chiêu bảo đó là cho v/ay nặng lãi.
- 3.000 lượng vài tháng thành 30.000 lượng.
- Xèo xèo.
Chị Huệ Lan trầm ngâm. Ta điểm đến đó, để th/uốc lại rồi cáo từ về phòng dọn đồ. Ngoài sân tiếng gió xào xạc, lá khô quét mặt đất, cửa gỗ kẽo kẹt mở rồi đóng. Và... tiếng bước chân nhẹ nhàng của chị Huệ Lan.
15
Cận Tết, Bộ Hình không có việc gì, Hoắc Uyên thường về sớm. Nhưng hắn về cũng chỉ ở thư phòng, ít khi sang viện. Hoắc gia bận rộn tiếp đón trang viên, sắp xếp lễ Tết, dọn dẹp viện các cô, chờ họ về nhà. Nên không ai để ý đến hành động nhỏ của nhị tiểu thư.
Dạo này nàng tâm trạng rõ ràng tốt hơn, không đ/á/nh m/ắng chị Huệ Lan nữa, chỉ chuyên tâm hành hạ ta. Đòi uống nước mận tươi nhất, bắt ta nửa đêm dậy hứng sương trong rừng mận; đêm nằm mộng mị bắt ta quỳ dưới giường suốt đêm...
Chị Huệ Lan áy náy, lén sai tiểu hoàn báo với Hoắc Uyên. Giữa đêm, hắn đạp cửa phòng nhị tiểu thư, kéo ta dậy cãi nhau ầm ĩ với nàng. Khi ra ngoài, mặt hắn thêm mấy vết cào. Hắn nắm tay ta dắt đi:
- Từ nay ngươi hầu hạ ở thư phòng.
Ta cúi đầu:
- Nô tài là người của nhị tiểu thư, chỉ nghe lệnh nhị tiểu thư.