Rắn

Chương 7

03/10/2025 12:49

“Tiền không cần nhiều, bằng đúng ngày sinh của tôi là được! Tôi yêu vàng!”,

“Không chịu nổi nữa rồi! Rắn biết nói! Yêu quái à!”

Tang Thính bỏ chạy.

Thẩm Xá thè lưỡi rắn, im lặng khắc sâu từng chi tiết.

Khi mang tiền đến nhà Tang Thính báo ơn,

cánh cửa dán đầy niêm phong.

Hàng xóm đối diện thấy cậu bé mặc vest chỉnh tề liền khuyên:

“Nhà này gặp án mạng rồi. Đừng đợi nữa, x/ác đưa đi hỏa táng hết rồi.”

“Cũng đáng đời! Sao không gi*t ai lại gi*t hai mẹ con? Nhìn tên sát nhân hiền lành thế, chắc họ làm điều x/ấu.”

Tim Thẩm Xá thắt lại.

Không hiểu vì cảm xúc gì,

chỉ thấy đ/au nhói khôn tả.

Vết m/áu loang trên khung cửa.

Gương mặt cậu biến dạng, vảy rắn lấp ló:

“Cấm nói x/ấu họ. Hung thủ đâu?”

Hàng xóm hét lên, đóng sầm cửa.

Lần theo manh mối, Thẩm Xá tìm đến phụ thân Tang Thính.

Trong tù, gã đàn ông khoe khoang:

“Vợ con tao sợ phát khiếp! Vào đây khỏi bị đòi n/ợ – hóa ra gi*t vợ là xong, biết sớm hơn!”

Thẩm Xá lặng lẽ cắn gã lúc đang c/ắt cỏ.

Nọc đ/ộc xuyên tạng phủ, hànhz hạz gã đến ch*t trong đ/au đớn triền miên.

Xong việc, Thẩm Xá về nhà chịu ph/ạt.

Cậu nhất quyết không nhận sai.

...

Một ngày nọ, thiếu gia đăng ảnh chế giễu:

“Hội nghị rư/ợu lại có em đào mỏ này! Các ông đoán xem, nó sẽ chọn thẻ phòng hay thẻ ăn buffet cả năm?”

Người trong ảnh – chính là Tang Thính.

Nàng mặc váy hai dây, nép giữa đám đông nếm thử miếng bánh moouse.

Tim Thẩm Xá đ/ập rộn.

Cậu lập tức vạch kế hoạch.

Từng bước siết ch/ặt,

nh/ốt nàng vào lãnh địa.

Nàng muốn tiền – cậu có cả kho.

Nàng thích ăn ngon – đủ món sơn hào.

Dẫu nàng muốn x/ẻ th!t cậu, cũng chẳng từ.

Miễn Tang Thính hài lòng, cậu sẵn sàng hiến dâng.

Sau khi dụ được vợ,

Tang Thính thường thỏ thẻ: “Sao anh tốt với em thế?”

“Trả n/ợ duyên.”

Thẩm Xá bỡn cợt: “Anh là tiên, nghe thấy lời cầu của em đó.”

Nàng không tin,

cậu cũng mặc kệ.

Che đi nanh đ/ộc,

hóa rắn cảnh nũng nịu.

Dần dà khiến nàng đón nhận.

Mắc lưới trời,

Tang Thính đời đời không thoát.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2