Dù vậy nhưng...

Chỗ này đâu phải là ngàn năm trước đâu.

Giá mà ở thời của Thịnh Phất thì tốt biết mấy.

Bọn tiểu dân này đâu dám cả gan phản nghịch.

Không, nếu ở thời ấy, ta nạp mấy thê thiếp thì có đáng là chuyện gì!

Sáng hôm đó, mẹ tôi ra chợ m/ua đồ.

Đang mặc cả mớ trứng thì bị người ta nhận ra.

"Ơ kìa, chẳng phải mẹ Thái tử sao? Vẫn tự đi chợ đấy ạ?"

"Con trai bà không thuê mười tám thị nữ hầu hạ à?"

"Mấy quả trứng còn kì kèo làm chi?"

Có người nhao vô.

"Chuẩn đấy, nhà ấy xưa nghèo rớt mồng tơi, cưới được con dâu giàu có nên bà mẹ chồng phải sống dựa hơi con dâu đấy!"

"Gả cho loại đàn ông đó, con dâu nhà bà chắc m/ù mắt chăng?"

Mẹ tôi nghe xong.

Mặt đỏ bừng, quát tháo ầm ĩ.

"Bọn tiểu dân! Lũ khốn này! Coi chừng ta bắt các ngươi đ/á/nh đò/n!"

"Ôi giời, gọi bà mẹ Thái tử mà tưởng mình thành Hoàng hậu thật rồi à?"

Đến khi chúng tôi biết chuyện, clip đã lan truyền khắp nơi.

Cả hội nhóm khu dân cư share rần rần.

Mấy bà già mẹ tôi từng kết bạn để khoe khoang giờ đua nhau đ/á giếng.

Cư dân còn hùa nhau dọa đuổi gia đình tôi ra khỏi khu.

Bố tôi ở cửa hàng cũng bị liên lụy.

Lũ người x/ấu xông vào shop.

Suýt nữa thì đ/ập phá cửa tiệm cùng ông cụ.

Đành phải núp trong nhà, ngày im hơi đêm lén lút.

Thịnh Phất đang mang th/ai, thường thức trắng đêm.

"Giá ở quê ta, bọn tiểu dân này bắt về dạy dỗ một trận là ngoan ngay!"

Gia thế nàng lớn thật.

Hồi đính hôn rồi thôi hôn mấy lần, tin tức về đoản chưởng nữ vẫn bưng kín như bưng.

Quyền lực quả là thứ tốt đẹp.

Bố mẹ tôi chắc nghĩ giống tôi.

"Con dâu, con cứ kể chốn cũ tốt đẹp thế nào, cho bố mẹ mở mang tầm mắt."

8

Gương phòng tắm là cầu nối xuyên thời không.

Bốn chúng tôi chen chúc trong toilet chật hẹp, gương hiện lên khuôn mặt nhạc phụ nhạc mẫu.

Thấy Thịnh Phất tiều tụy, họ cuống quýt.

"A Phất, sao con thành thế này? Có ai b/ắt n/ạt không?"

Nghe vậy tôi hơi khó chịu.

Như trách chúng tôi không chăm sóc tốt cho con gái họ.

Giá nàng nói rõ ngọn ngành, nhà tôi đâu đến nỗi bị kh/inh khi.

Thịnh Phất đỏ mắt, nức nở:

"Bọn tiểu dân kia, phu quân chỉ lỡ nhầm gái lương thiện làm thiếp m/ua về. Có đáng để họ làm to chuyện?"

"Lại khiến mẹ chồng và cha chồng bị m/ắng nhiếc, con từ bé tới giờ chưa từng chịu nhục thế này!"

Nhạc phụ tể tướng trợn mắt:

"Lũ tiện dân! Tống hết vào mỏ làm lao dịch!"

"Gái lương thiện thì sao? Con rể ta sủng ái là phúc phần chúng nó!"

Nhạc mẫu lấy khăn thấm lệ.

"Nếu ở đây, đâu phải ai cũng đủ tư cách hầu hạ các con. A Phất, con khổ rồi!"

Rồi nhạc phụ vẫy tay, hàng mỹ nữ xếp hàng tiến tới.

"Vốn là tỳ nữ chuẩn bị làm hồi môn cho A Phất, tiếc thay!"

Mắt tôi sáng rực, các nàng này xinh hơn mấy ả vô học kia nhiều.

Tiếc thật.

Giá hồi môn của Thịnh Phất đem được người sống qua thì tốt.

Nạp thiếp cần gì phô trương, ở đây tùy ý chọn một nàng là đủ.

Bố tôi thì mải mê nhìn phủ tể tướng phía sau.

Thì thầm bên tai tôi:

"Toàn đồ cổ thật đấy."

Nhạc phụ thấy vậy, hào phóng khoe khoang.

Tranh danh gia, thư họa, bình sứ, văn phòng tứ bảo - toàn thứ bố tôi thích.

Vô giá.

"Thông gia nếu thích, ta sẽ triệu tập thợ thủ công về, chỉ phục vụ mình ngài."

Bố tôi vừa mừng vừa tiếc.

"Vẽ trăm tranh, làm ngàn ấm chén, cũng đâu chuyển qua được."

Ngoài hồi môn Thịnh Phất mang theo, chỉ có thể trò chuyện chứ không chuyển đồ được.

Phía kia, nhạc mẫu và mẹ tôi tâm đầu ý hợp.

"Thông gia mẫu, việc m/ua sắm tầm phào nên giao cho quản sự."

"Phu nhân ngài là bậc trên người, đâu thể để làm việc thô lỗ."

Tôi nhìn nhạc mẫu trẻ trung đối diện, nói là chị gái Thịnh Phất cũng có người tin.

Mười ngón chưa chạm nước lã, ăn mặc đâu cần tự lo, trẻ trung là phải.

Nghe Thịnh Phất kể mẹ tôi ốm dạo trước.

Nhạc mẫu vội lấy ra củ sâm rừng to bằng cổ tay.

"Sâm này bổ huyết dưỡng khí tốt nhất."

"Sắp vài bảo mẫu quản gia tới hầu hạ, địa vị các ngài sao lại không người phục dịch?"

Thịnh Phất thở dài.

"Giờ nghe danh nhà ta, tránh còn không kịp, ai dám tới làm việc."

Nhạc mẫu than thở.

"Giá ở đây, đâu phải chịu khí bọn tiện dân."

Tôi và bố mẹ nhìn nhau.

Phải rồi.

Giá ở thời đại Thịnh Phất thì tốt biết mấy.

Chúng tôi đâu đến nỗi bị bạo hành mạng.

Sau buổi gặp này.

Tâm trạng Thịnh Phất khá hơn.

Nhưng tôi và bố mẹ thao thức.

Quyền thế phú quý phủ tể tướng như trong tầm tay.

Nhưng cách ngàn năm, xa vời vợi.

Sáng hôm sau, ba chúng tôi đều thâm quầng mắt.

Bố mẹ thì thầm hỏi tôi:

"Trung tâm mai mối xuyên không đưa được Thịnh Phất qua, có cách nào đưa cả nhà ta đi không?"

9

Tôi vỗ đùi đ/á/nh đét.

Mắc bẫy tư duy rồi!

Bạch Cam chưa từng nói chỉ người xưa qua hiện đại được!

Tôi vội vàng trang bị kín mít, lại tới Trung tâm Mai mối Xuyên không.

"Trung tâm Mai mối Xuyên không, hoan nghênh quý khách."

Giọng Bạch Cam uể oải, tay chống cằm thẫn thờ.

Tôi khẽ hỏi.

"Có cách nào đưa cả nhà tôi sang thời vợ tôi không?"

Ánh mắt nàng lộ vẻ kỳ quặc.

"Chỉ có người xưa muốn tới hiện đại, nhà các ngài kỳ dị thật."

Tôi ngại kể chuyện nhà, may mà nàng không hỏi tiếp, giới thiệu dịch vụ khác.

"Di chuyển linh h/ồn".

"Tìm linh h/ồn muốn trao đổi ở thời khác, dùng huyết thống làm neo, thiết lập liên kết xuyên không."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất