Đường Nhược Hi không có nơi ở lại chẳng tích lũy được gì, chỉ biết vội vã tìm việc. Nhưng hễ nhìn thấy tên cô, các nhà tuyển dụng đều nhoẻn miệng kh/inh thường. Bà Cố đã sớm phao tin khắp ngành, ai cũng biết cô "cố tình làm kẻ thứ ba", "đạo đức bại hoại".

Cô muốn liên lạc với bạn cũ, nhưng hộp chat WeChat chỉ toàn dấu chấm than đỏ. Đến lúc này Đường Nhược Hi mới vỡ lẽ, mình đã chọc gi/ận một người không thể đụng chạm.

Gia tộc họ Cố chưa từng muốn làm cô khó xử, họ muốn cô biến mất hoàn toàn khỏi vòng xoáy này. Những toan tính mờ ám cũng theo đó bị ngh/iền n/át dưới ánh mặt trời.

Đường Nhược Hi quyết định rời đi. Trước khi về huyện nhỏ quê nhà, cô tần ngần liên lạc tôi. Cô gái từng xinh đẹp rạng rỡ giờ đây khuôn mặt ngập tràn mệt mỏi và bất mãn.

"Gặp Cố tổng lần đầu em đã thích anh ấy, nhưng ngoài công việc, anh ấy chẳng thèm liếc nhìn. Chỉ khi gọi điện cho chị, anh ấy mới cười, mới dịu dàng..."

"Em không phục! Em trẻ hơn, xinh hơn, tham vọng hơn chị. Tại sao chị chiếm vị trí bên anh ấy? Chỉ vì quen anh sớm hơn tám năm?"

"Em tìm thấy tài khoản mạng xã hội cũ của chị. Hồi đó chị hay chia sẻ cuộc sống. Em bắt chước cách ăn mặc, trang điểm của chị hồi hai mươi, cố ý nhắc những chủ đề chị thích trước mặt anh ấy..."

"Quả nhiên, dần dần anh ấy bắt đầu chú ý, bao dung cho những sai sót nhỏ của em."

"Việc đặt nhầm vé máy bay là cố ý. Em biết dạo đó chị không khỏe, cuộc họp 10 giờ nếu không đi chuyến sớm nhất phải xuất phát từ hôm trước. Em bảo Cố tổng đặt thế này vừa rẻ lại được ở bên chị thêm nửa ngày. Anh ấy rất vui, lần đầu khen em."

Tôi bình thản nhìn Đường Nhược Hi. Không nhận được phản ứng như mong đợi, cô ta có chút khó tin.

"Sao chị bình tĩnh thế? Chị biết Cố tổng và em không có gì mà không hối h/ận? Chính chị đẩy người đàn ông yêu mình ra xa!"

"Ồ?" Tôi giữ nguyên biểu cảm, "Chị biết từ lâu rồi."

"Cố Thời Diệc không m/ù, cũng chẳng phải loại chán cao lương mỹ vị lại đổi sang cháo trắng."

"Chuyện giữa chị và anh ấy, chưa bao giờ liên quan đến sự xuất hiện của em."

Đường Nhược Hi sững sờ. Tôi xách túi đứng dậy, trước khi đi chậm rãi nói:

"Với lại, sao em chắc hối h/ận là chị? Hỏi qua một chút cũng biết, giờ người c/ầu x/in đừng ly hôn chính là Cố Thời Diệc mà em hằng mong nhớ."

13

Vốn đang phân vân về việc giữ lại đứa bé. Nhưng khi đến b/ệnh viện, đầu dò siêu âm lướt trên bụng, từng đợt âm thanh "tùng tùng" vang vào tai tựa tiếng trống nhỏ đ/ập vào tim. Gấp gáp mà sống động.

Đột nhiên tôi nghĩ, giữ con bỏ bố cũng là lựa chọn không tồi. Bố mẹ ủng hộ quyết định này. Với điều kiện của tôi, không nói đến việc tự nuôi con, dù có mang theo con tái hôn với người tốt cũng chẳng thành vấn đề.

Phản ứng th/ai nghén khá mạnh, tôi tạm dừng mọi công việc, an tâm về nhà dưỡng th/ai. Cố Thời Diệc đương nhiên không thể mãi không biết sự tồn tại của đứa bé.

Anh ấy tưởng tôi giữ con là đồng ý tha thứ. Nhưng lần này, tôi đã quyết. Dù anh năn nỉ thế nào cũng không mềm lòng.

Về sau bị quấy rối quá, tôi bực dọc nói nếu không ký đơn ly hôn sẽ ph/á th/ai. Câu này hiệu quả hơn vạn lời từ chối.

Cố Thời Diệc biết tôi nói là làm, hiểu tính tôi, đã thốt ra lời này tức là không còn đường lui. Anh không dám đem mạng con mình đá/nh cược.

Khi con được năm tháng, anh từ bỏ việc níu kéo, ký đơn ly hôn. Ngày chính thức nhận giấy ly hôn, th/ai nhi đã sáu tháng.

Hôm trước tôi đã nhìn thấy ngũ quan qua siêu âm 4D, xươ/ng mày sống mũi giống Cố Thời Diệc như đúc. Đứng trước cửa phòng dân sự, tôi chống tay lên bụng cao vồng, lịch sự chào tạm biệt.

Từ chối đề nghị đưa tiễn, từng bước quay lưng, bước ra khỏi cuộc đời nhau.

14

Con trai sinh ra mang họ tôi, vào hộ khẩu nhà ngoại. Bố tôi vốn trọng nam kh/inh nữ nhưng cả đời chỉ có mình tôi.

Ông bế cháu trai cả ngày không rời, luôn miệng nói đã có người nối dõi, không đả động chuyện tôi tái hôn.

Cha mẹ họ Cố biết tôi sinh con trai cho Thời Diệc, thoáng tay tặng cổ phiếu, biệt thự, tiền mặt. Đây là những thứ con tôi đáng được hưởng, tôi không từ chối khách sáo.

Cố Thời Diệc vốn lạnh lùng vô tình, gặp tôi mới có chút ấm áp. Sau ly hôn, anh càng trở nên u uất. Bà Cố bảo, chỉ mỗi tháng đón cháu về nhà mới thấy anh nở nụ cười.

Ngày đón con, Thời Diệc luôn đến sớm một tiếng. Anh không vào nhà, ngồi trong xe như pho tượng im lặng. Chỉ khi con trai nhào vào lòng, vẻ u sầu mới tan bớt. Khi đứa trẻ đòi về với mẹ, dáng quay lưng càng thêm tiêu điều.

Mẹ tôi hay thở than, nhìn mà xót lòng. Tôi biết bà vẫn nghĩ vợ chồng cũ tốt hơn, chỉ giả vờ không hiểu mà thôi.

Mấy năm qua Thời Diệc sống khổ hạnh như tu sĩ. Tôi qua lại vài người, nhưng chẳng phụ nữ nào đến gần được anh. Ngay cả nhân viên nữ cũng bị thay toàn nam giới.

Anh từng hỏi có muốn tái hôn. Suy nghĩ một lát, tôi lắc đầu từ chối. Lúc rời đi, tôi không ngoảnh lại.

Có những câu chuyện, đ/ứt là đ/ứt, khó mà nối lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường thủy tiễn cô gái vô danh về nhà

Chương 11
Nữ ngỗ tác Diệp Minh Di vì muốn minh oan cho sư tỷ Trình Tố Hành bị cáo buộc làm giả biên bản khám nghiệm sơ bộ, nên đã phụng mệnh áp giải một thi thể nữ vô danh dọc theo sông Lư Giang đến điểm giao nhau của ba châu để tái khám nghiệm. Bộ khoái áp giải Tạ Lâm Xuyên lại chính là người đã ký tên vào văn bản khám nghiệm sơ bộ sai lệch đó. Hai người từ những vết nước trên thi thể, lịch trình tàu thuyền bị bỏ sót, sổ sách bến đò, cho đến quần áo và thẻ hộ tịch bị đánh tráo để từng bước truy tìm. Trong quá trình tiêu hủy chứng cứ và đuổi theo tàu, họ đã tìm ra người nhà của nạn nhân Khương Tiểu Mãn, đồng thời tiến gần hơn đến sự thật về việc Công ty tàu thuyền Quảng Thuận và phòng Chủ bộ che đậy vụ tai nạn. Khi việc công khai mọi bằng chứng sẽ khiến Lâm Xuyên bị đình chỉ công tác, sư tỷ phải chịu sự thẩm tra quy trình, còn phòng khám nghiệm nơi Minh Di làm việc sẽ bị truy cứu trách nhiệm, cả hai vẫn lựa chọn cùng nhau làm chứng tại buổi tái khám nghiệm ở ba châu, trước hết là trả lại danh tính cho người đã khuất, sau đó mới gánh vác những sai lầm mà mỗi người đã gây ra.
0