Tạ đại nhân nói rất đúng, Thái hậu băng hà, nghĩ đến nương nương lúc sinh tiền nhân hậu đối đãi người, thần thiếp đ/au lòng khôn xiết, lại không nỡ để mất lễ tiết trước mặt bà, mới cố nén nước mắt.
Hoắc Diễn không nói đồng ý cũng chẳng phản đối, chỉ bất mãn vẫy tay, buông tha cho ta một bước.
Tạ Hoài Châu cùng ta rời đi.
Khi trở về vị trí, ta liếc nhìn Hoắc Diễn.
Đã lâu lắm rồi ta không được yên tĩnh ngắm nhìn hắn như thế.
Giữa chúng ta luôn như ki/ếm đã tuốt vỏ cung đã giương.
Sau khi Tiên đế băng hà, ta buông rèm nhiếp chính, những tâm phúc của hắn nhiều lần ép ta trả lại chính quyền, đều bị ta gi*t sạch không còn một mống.
Nói hắn không oán h/ận ta, m/a q/uỷ cũng không tin.
Nhưng giờ ta đã ch*t, tro bụi lại trở về với cát bụi, tất cả như quay về tháng ba năm ấy lần đầu gặp gỡ.
Hoắc Diễn bé nhỏ ngẩng đầu nhìn ta, ánh sao lấp lánh trong đáy mắt.
7
Nghi lễ kết thúc, ta đang trên đường về cung.
Từng tấc đất hoàng cung này ta đều từng dùng chân đo đạc qua.
Vào đêm Hoắc Ngọc Thần hỏi ta có nguyện làm phi tần của hắn hay không.
Ta lặng thinh, một mình dạo bước Tử Cấm Thành, muốn thấu hiểu từng con đường nơi đây.
Như lời A Nương từng nói, không thích một thứ có lẽ chỉ vì chưa hiểu nó.
Quả đúng là vậy.
Sau khi đi khắp Tử Cấm Thành, ta mệt mỏi lê bước đến trước Kim Long điện.
Hoắc Ngọc Thần đã chờ đợi từ lâu.
Hắn nhìn ta, gương mặt tuổi 30 chưa hề già nua, đôi mắt băng giá vì sự xuất hiện của ta mà phảng phất chút dịu dàng.
Hắn đỡ ta dậy.
Thánh chỉ ban xuống, ta trở thành Quý phi được sủng ái nhất lục cung.
Những món trang sức lộng lẫy trên đầu khiến ta khó ngẩng mặt lên nổi.
Nhưng ta thật sự không vui.
Hoắc Ngọc Thần hiểu, hắn nắm tay ta dắt lên đỉnh cao nhất Tử Cấm Thành.
Mặt trời mọc phương đông, chân trời hừng sáng.
Hào quang rực rỡ chiếu sáng cả hoàng cung.
Hắn nói: "Chấp Tố, nàng sẽ yêu nơi này".
Đúng vậy.
Hai mươi năm sau đó.
Ta ở lại nơi này, một tay che trời, thao túng quyền lực.
8
Tường đỏ ngói vàng.
Khi ta sắp đến Tiêm Giả cung thì bị một người gọi lại.
Tạ Hoài Châu thong thả bước tới, trên mặt không còn vẻ bi thương lúc nãy.
Lúc này bốn phía đều không có người.
Tạ Hoài Châu chắp tay thi lễ: "Vệ nương nương thiên tuế".
Ta nhướng mày.
Ánh nắng chói chang, tiếng ve râm ran bên tai như thấm vào tận óc.
Ta cười: "Ngươi nhận ra ta bằng cách nào?"
Tạ Hoài Châu đứng thẳng người, bình thản đáp: "Dáng dấp cố nhân đã khắc sâu trong tim".
Câu này nghe quen lắm.
Vào năm thứ năm sau khi ta hủy hôn ước với hắn nhập cung làm phi, khi hắn đỗ trạng nguyên cũng từng nói với ta như vậy.
Tiên đế Hoắc Ngọc Thần bảo ta cùng đến Kim Long điện diện kiến ba vị tân khoa.
Vốn dĩ không hợp lễ nghi, nhưng ta gật đầu, hắn liền đồng ý.
Ta dùng rèm che mặt, quét mắt nhìn ba người dưới thềm rồi chất vấn chính sách.
Họ lần lượt trả lời, khi ta đi đến trước mặt Tạ Hoài Châu, hắn dùng giọng chỉ ta nghe được thì thào:
"Chấp Tố, đã lâu không gặp."
Ta sửng sốt: "Sao ngươi nhận ra ta?"
"Biệt ly nhiều năm, dáng dấp cố nhân đã khắc sâu trong tim".
Lời nói đầy hàm ý này dành cho sủng phi của hoàng đế.
Ta nghe mà tim đ/ập thình thịch.
Sau này, khi ta tru di Tạ gia, trong ngục tối, hắn thảm n/ão nhìn ta.
Ánh mắt oán h/ận đậm đặc như mực nhỏ vào nước trong.
Nhưng đôi mày ấy vẫn thanh tú như tranh.
Ta đưa tay với hắn: "Làm nam sủng của ta, ta tha mạng cho ngươi".
Hắn cười, đắng cay bi thương.
Sau đó, Tạ Hoài Châu từng cưỡi ngựa cao nghênh ngang, liên trúng tam nguyên vang danh thiên hạ, lại giả làm thái giám quy thuận dưới trướng ta.
Tiếng ve mùa hạ càng thêm rộn rã.
Bây giờ đây, ta mang dung nhan Lệ tần, sao còn gọi là dáng dấp cố nhân được nữa.
"Ngươi là người đầu tiên nhận ra ta".
Tạ Hoài Châu nói: "Vốn nên như thế".
9
Tạ Hoài Châu hỏi ta: "Nương nương tính làm gì với thân phận này?"
Ta không trả lời.
Hiện tại, vấn đề lớn nhất ta phải đối mặt là——
Ai đã hại ch*t ta?
Ta ch*t bất đắc kỳ tử.
Một loại đ/ộc tố kinh niên ngấm vào tận xươ/ng tủy, ngự y bó tay mà ch*t.
Rõ ràng có người muốn hại ta.
Nhưng là ai thì ta không biết.
Theo tính cách trừ tận gốc của ta, kẻ th/ù có động cơ và năng lực chỉ còn ba người.
Thứ nhất, hoàng đế hiện tại Hoắc Diễn, ta nắm triều chính 13 năm, còn dựa vào chỗ yếu đó kh/ống ch/ế hắn 13 năm.
Thứ hai, Ngự sử trung thừa Thẩm Tri Vi, ta gi*t cha nàng, đày nam giới trong tộc đi lính, phụ nữ và trẻ em làm nô lệ.
Thứ ba, nội thị Tạ Hoài Châu, ta tru diệt Tạ gia tận ba họ.
Họ từng thân cận với ta, lại kết thâm th/ù huyết hải với ta.
Ánh mắt lưu chuyển, ta nhìn Tạ Hoài Châu.
Hắn từng đêm đêm thừa hưởng ân sủng dưới thân ta.
Khi tình cảm dâng trào, ánh h/ận trong mắt hắn nặng tựa không thể tan.
Nhưng đồng thời, tình yêu trong mắt hắn cũng nồng đậm không thể phai mờ.
Ta hỏi hắn: "Hoài Châu, ngươi sẽ giúp ta chứ? Dù giờ ta chỉ là một tần phi thất sủng?"
Nốt ruồi dưới mày Tạ Hoài Châu khẽ rung.
Chớp mắt sau, hắn cúi người trước mặt ta.
Như thể ta vẫn là Thái hậu cao cao tại thượng ngày nào.
"Bất thăng vinh hạnh".
10
Tiêm Giả cung vắng vẻ ba năm năm, cuối cùng cũng náo nhiệt trở lại.
Hoắc Diễn lật thẻ bài của ta.
Có lẽ trong tang lễ, ta và Tạ Hoài Châu đi quá gần khiến hắn sinh nghi.
Sắp xếp phi tần bên cạnh hoàng đế, là việc mà vị Thái hậu nào cũng làm.
Nhưng với người ta để ý, Hoắc Diễn chưa từng mảy may nhìn ngó.
Hoặc có thể nói, với cả hậu cung, Hoắc Diễn đều chẳng mấy để tâm.
Lần này đột nhiên đến thăm, cả cung người hầu đều mừng rỡ khôn xiết.
Họ bắt ta trang điểm lộng lẫy, trâm cài lưu kim, xiêm y lộng lẫy, châu bảo sáng lóa.
Ta đuổi họ xuống.
Hoắc Diễn không thích những thứ này.
Trang phục hắn ưa thích, ta quá hiểu rồi.
Không son phấn, giản dị thanh nhã.
Như lần đầu gặp hắn hai mươi năm trước.
Quả nhiên, Hoắc Diễn thấy ta chỉ khoác một chiếc áo màu xanh đạm mộc mạc, khẽ gi/ật mình.
"Hoàng thượng vạn an." Ta thi lễ.
Hắn đỡ ta dậy, chau mày, ánh mắt mang chút nghi hoặc.
Nhưng chỉ thoáng chốc liền che giấu.
Hắn giống Hoắc Ngọc Thần quá.
Tĩnh tại tự chủ, uy nghi không cần nổi gi/ận.
"Gần đây Lệ tần thân thể đã khá hơn chưa?" Hắn hỏi.
"Đã đỡ nhiều."