Hắn thỉnh cầu bệ hạ làm chủ, cho phép ta ly hôn trở về nhà.
Nghe tin, ta choáng váng suýt ngất đi.
Chẳng còn thiết giả vờ ốm yếu suốt nửa tháng qua nữa.
Chỉ sợ chậm chân sẽ bị ép phải ly hôn.
Ta vội vàng chạy tới phủ Thái phó, mặt tái mét, nước mắt lưng tròng cam đoan với lão phu nhân:
- Lần này phát bệ/nh không giấu được phụ thân, người thương ta quá nên mới làm chuyện này.
Tạ lão phu nhân lau nước mắt cho ta, ánh mắt đầy thương xót:
- Chuyện này quả thật do Vân Huyên sai, không trách được Đại tướng quân.
Ta vội vàng tỏ thái độ:
- Thiếp thực không muốn rời xa phu quân, cũng không muốn người buồn lòng. Nếu phu quân không rời được cô Thẩm, chi bằng do lão nương nương làm chủ, cho cô ấy vào phủ làm thiếp.
Xa thơm gần thối.
Cách ly đôi người cũng chẳng ích gì, chỉ khiến Tạ Vân Huyên càng thêm nhung nhớ Thẩm Dung Nguyệt.
Chi bằng đưa nàng ta vào tầm mắt.
Nhưng kẻ vào phủ đâu chỉ có mình nàng.
Tạ lão phu nhân trầm ngâm suy nghĩ.
Ta nhân cơ hội tiếp lời:
- Khi cô Thẩm vào phủ, nên đón luôn cả cô Lâm Lang. Nếu tiếp tục để nàng ở ngoài, ắt sẽ tổn hại thanh danh của phu quân.
- Nhưng cô Thẩm và cô Lâm Lang như nước với lửa, gây chuyện sẽ khiến phu quân mất mặt. Nên thiếp nghĩ ra cách này, chi bằng nạp thêm vài thê thiếp cho phu quân.
- Một là hậu viện thêm phần náo nhiệt, hai là giúp tam phòng đông con nhiều cháu.
- Thiếp đã chọn sẵn mười cô nàng xinh đẹp lanh lợi, nhất định khiến phu quân hài lòng.
Ánh mắt Tạ lão phu nhân trở nên kỳ lạ, bật thốt:
- Trẻ con!
Có lẽ bà chưa từng thấy ai sốt sắng chọn thiếp cho chồng như ta.
Một lần còn tới mười người.
Sau khi ta hết lời thuyết phục, bà đồng ý khi biết ta thực lòng.
Xưa nay bậc trưởng bối nào chẳng mong con cháu đông đúc.
Còn chút áy náy trong lòng Tạ lão phu nhân.
Biến thành mấy hòm châu báu đổ vào túi ta.
Ta ôm mấy hòm bảo vật.
Hả hả rời đi.
Xoay người thẳng tới phủ tướng quân.
14
Vừa bước vào cổng.
Đã nghe thấy giọng nhị tỷ:
- Tiểu Cửu giờ sống tốt lắm, phụ thân lo lắng vô ích.
Ta gật đầu tán thành, từ nhỏ tới lớn chỉ nhị tỷ hiểu ta nhất.
Đích tỷ gầm lên:
- Tiểu Cửu bị ứ/c hi*p thành cái thể nào rồi, ngươi còn bảo nàng sống tốt? Đàn bà trong phủ đông đúc đã đành, cô ta ngoài kia còn nhảy vào tận mặt nàng.
- Thẩm Dung Nguyệt là thứ gì, con nhà gia nô mà dám để Tạ Vân Huyên vì nàng bỏ Tiểu Cửu?
Đích tỷ xắn tay áo, múa ki/ếm lên vòng, ánh mắt đầy sát khí:
- Không được, ta phải đi gi*t thằng Tạ Vân Huyên ngay, xem nhà họ Tạ còn giữ người không?
- Hoặc chí ít cũng phế cái đồ chơi của hắn, Tiểu Cửu không dùng thì đừng để kẻ khác dùng!
Tỷ à.
Thiếp cũng không mấy muốn dùng.
Lời đích tỷ khiến ta run bần bật.
Dù rất mong làm quả phụ.
Nhưng bây giờ chưa được, Tạ Vân Huyên còn chưa có con nối dõi, chưa thể bị phế.
Ta bước vội vào, kéo tay đích tỷ đang gi/ận dữ:
- Tỷ tỷ tốt của em, người đừng đi nữa.
Đích tỷ phẩy tay ta ra:
- Tiểu Cửu đừng cản, hôm nay ta nhất định phải làm chủ cho ngươi, dù có ch*t cùng Tạ Vân Huyên cũng phải đòi công đạo.
Dù cảm động vì sự bảo vệ của đích tỷ.
Nhưng nghĩ tới việc phải xa đầu bếp Túy Vân Lâu, về phủ tướng quân ăn món nhạt nhẽo.
Nghĩ tới mấy hòm châu báu Tạ lão phu nhân tặng, nghĩ tới mỹ nhân trong phủ.
Ta nhảy dựng lên quát:
- Thiếp tuyệt đối không rời phủ Tạ!
- Muốn ly hôn, trừ phi ta ch*t!
Đích tỷ và phụ thân nhìn ta sửng sốt, không tin ta kiên quyết ở cùng Tạ Vân Huyên - kẻ tồi tệ ấy.
Đích tỷ mắt đẫm lệ, tự trách đã biết ta ngốc nghếch còn bắt ta đại giá.
Giờ bị Tạ Vân Huyên - tên khốn này - kh/ống ch/ế ch/ặt cứng.
Phụ thân lại nghĩ ta vì người mà cam chịu tủi nh/ục tiếp tục ở phủ Tạ.
Người cảm động khôn ng/uôi.
Kẻ từng bị ch/ém mấy nhát chẳng rơi lệ.
Giờ mắt đỏ hoe:
- Khổ con rồi.
- Tiểu Cửu~
Ta nổi da gà khắp người.
Chỉ nhị tỷ biết ta sống cuộc đời tiên cảnh trong phủ Tạ, đứng bên lườm mắt.
Nhưng dù họ nghĩ gì, miễn đừng bắt ta ly hôn là được.
Loại vé ăn ngon như Tạ Vân Huyên.
Bậc trưởng bối thích dùng tiền giải quyết như Tạ lão phu nhân thật khó ki/ếm.
15
Dỗ dành xong hai bên.
Ta đã kiệt sức.
Hòn đ/á trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Vừa vào phủ, Lâm Lang đã báo tin vui.
Vết thương Tạ Vân Huyên đã lành hẳn.
Không những thế, hắn đã sủng hạnh nàng Tuyết, mấy ngày liền đêm đêm ở phòng nàng.
Ngay cả việc hôm nay phải đón Thẩm Dung Nguyệt vào phủ cũng quên mất.
Lâm Lang nghiến răng nghiến lợi:
- Đàn ông quả nhiên không đáng tin, n/ão đều bị mấy lạng thịt dưới thân kh/ống ch/ế.
Ta hiểu nỗi lòng nàng.
Dù không yêu Tạ Vân Huyên, nhưng từng được hắn sủng ái, trong lòng đương nhiên chạnh lòng.
Chưa kịp an ủi, nàng đã cười:
- Cô không thấy mặt Thẩm Dung Nguyệt khi phu quân không đón nàng đâu, xanh lét cả mặt.
Ta xoa đầu Lâm Lang, cười đầy cưng chiều:
- Không sao, ngày sau trong phủ này, có kịch hay mà xem!
16
Th/ủ đo/ạn nàng Tuyết quả nhiên cao tay.
Khiến Tạ Vân Huyên mê mẩn, không rời nổi giường.
Thẩm Dung Nguyệt vào phủ mấy ngày, hắn chẳng thèm ghé thăm, chỉ sai người đưa chút đồ.
Theo ý ta, Thẩm Dung Nguyệt biết chuyện Tạ Vân Huyên bị đ/á/nh.
Nàng áy náy.
Không dám gặp mặt.
Mãi tới khi thị nữ lỡ lời trước mặt.
Nàng mới biết hắn không gặp mình không phải vì dưỡng thương.
Mà đang quấn quýt với người khác.
Chuyện này chịu được sao?