Cẩm Nang Trà Xanh

Chương 5

10/10/2025 14:39

“Biến tôi thành thế này rồi mà em định bỏ đi sao? Hiện giờ tôi không thể để người ngoài biết chuyện này. Bác sĩ Ngô bận lắm, cũng không thể ở đây 24/24. Mấy ngày tới em phải chịu trách nhiệm chăm sóc tôi.”

“Chăm sóc kiểu gì?”

“Tùy lương tâm em thôi. Cho ăn cháo, mặc quần áo, giặt giũ gì đấy, em tự xử đi. Yên tâm, khi tôi khỏe lại sẽ không làm phiền em nữa.”

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, chợt nhận ra cảnh tượng này quen quen.

Năm đó, hắn phát sốt trên sân thượng, cũng vờ vịt yếu đuối bắt tôi chăm sóc: Đút cháo, mặc đồ, đến đ/á/nh răng cũng đòi tôi giúp.

Lúc ấy tôi tưởng thật, ai ngờ toàn là chiêu trò.

Tôi hỏi bác sĩ Ngô về tình hình của Giang Nghiên.

Ông ấy ấp úng nói bệ/nh tình không khá lên được ngay.

Thấy vẻ mặt lo lắng của bác sĩ, chắc bệ/nh của hắn nghiêm trọng thật.

Tôi đang định bỏ chạy thì chuông điện thoại reo lên.

10

Giang Ly gọi đến, vừa mở miệng đã hỏi: "Xong chưa? Em trai tôi có phản ứng gì với phụ nữ không?"

"Phản ứng dữ lắm." Tôi hạ giọng nói khẽ, "Giang tổng, hỏi chị cái này. Nếu... Tôi lỡ làm hỏng “cái đó” của em trai chị thì sao?"

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, tôi nghe tiếng lật giấy sột soạt: "À, không sao. Hợp đồng ghi rồi, đền bù thôi."

"Đền bao nhiêu?"

"Giá trị hiện tại cộng lợi nhuận 3 năm tới, ước tính ít nhất cũng 8 tỷ."

Miệng tôi há to.

8 tỷ?

B/án hết n/ội tạ/ng cũng không trả nổi!

Lúc ký hợp đồng quá quan tâm đến tiền, mười mấy trang giấy chẳng thèm đọc.

"Thật sự ghi như thế á?"

"Đương nhiên. Tôi còn giảm giá rồi đấy. Cô không... Thật sự làm gì em trai tôi chứ?"

"Làm gì có! Mọi chuyện đang suôn sẻ!" Tôi cúp máy ngay lập tức.

Nhìn Giang Nghiên đang rên rỉ trên sofa, lòng tôi đầy phẫn nộ.

Tưởng gặp thần tài, ai ngờ lại gặp quả bom hẹn giờ.

Chưa ki/ếm được đồng nào mà đã suýt n/ợ nần chồng chất.

Còn 6 ngày nữa là đến sinh nhật bà nội hắn.

11

Tôi nén gi/ận đến gần Giang Nghiên: "Anh, anh đẹp trai thế này, được chăm anh là vinh hạnh của em. Em biết anh giỏi lắm. Chắc chưa tới 5 ngày là khỏi thôi."

Hắn cúi mắt: "Chỉ cần em chăm tốt mấy ngày này, em muốn sao cũng được. Dù có khỏi hay không, tôi cũng bảo là khỏi. Đằng nào người ngoài cũng không biết thật hay giả."

Ồ! Không ngờ hắn dễ tính thế.

Trong lòng tôi thầm cảm tạ trời đất thánh thần.

Hóa ra tôi vui mừng quá sớm.

Hắn sai vặt tôi cả ngày.

Tôi tốt bụng mang đồ ăn tới: "Nào, ăn chút canh tôm thận heo đi."

Hắn nhăn mặt đẩy bát ra: "Con tôm này chưa l/ột sạch, còn chỉ đen."

Tôi hít sâu, tỉ mỉ cầm tăm gỡ sợi chỉ nhỏ xíu ra, trong lòng niệm thần chú: 8 tỷ! Coi như đang gặp thằng ngốc đi!

Tối đến, hắn bắt tôi đọc sách cho dễ ngủ.

Toàn báo cáo kinh tế chán phèo, tôi đọc đến ngáp ngắn ngáp dài.

Hắn chua ngoa bảo: "Ôi, sao tôi già thế này? Chỉ thích mấy thứ chậm rãi. Chắc bị nước nóng làm hỏng, thiếu hormone nam tính. Hết thời rồi."

Tôi nghiến răng: "Đâu có! Anh chỉ bị nước ấm làm tổn thương chút xíu thôi. Hormone đâu giảm nhanh như thế. Uống th/uốc đ/ộc còn không phản ứng tới vậy."

"À, ý em là tôi nói dối hả? Thế em đi đi. Đằng nào em cũng không phải lần đầu..." Hắn nghẹn lại, "Mặc kệ sống ch*t của tôi."

Tôi hít sâu một hơi: "Ai dám bảo anh nói dối? Em xử lý kẻ đó ngay!"

Đúng lúc đó, trên màn hình chiếu cảnh nam nữ chính hôn nhau dưới mưa.

Hắn dán mắt vào xem.

Chúng tôi ngồi xem cảnh phim ấy.

Rồi nữ chính kêu lên, nói không thở nổi.

Giang Nghiên cười khẽ.

Tôi đột nhiên nóng mặt, đó chính là lời thoại cũ của tôi.

Mặt đỏ bừng, tôi chạy vội vào nhà vệ sinh.

Sau lưng vọng tới tiếng hắn thở dài: "Ồ, xem cảnh này mà không có hứng thú. Đúng là hết phong độ. Bỏ đi cho rồi."

12

Nghe vậy, tôi chắc chắn hắn đang giả vờ.

Nếu thật sự không được, hắn đã im như thóc.

Rõ ràng là cố ý nói cho tôi nghe.

Hắn vốn thích giả vờ yếu đuối để tôi phải quan tâm.

Để vạch mặt hắn, tôi ra tay đủ đường.

Vì thời gian gấp rút, tôi dùng đủ chiêu: Sáng nấu canh thận heo, pha kỷ tử đen, xịt tinh dầu "tác dụng mạnh" vào phòng tắm, còn bôi lên đồ lót của hắn.

Mùi tinh dầu đậm đặc khiến tôi sặc sụa.

Hắn tắm xong liền quấn khăn bước ra.

Tôi liếc nhìn v*** n*** c** xem có hiệu quả không.

"Muốn xem à?" Hắn giả vờ kéo khăn.

Tôi lùi mấy bước.

Hắn thì bình thản, vừa lau tóc vừa hỏi: "Em xịt gì vậy? Mùi như th/uốc chống say xe."

Tôi ấp úng: "Đuổi muỗi ấy mà. Em không muốn ai động vào anh, kể cả muỗi."

Hắn nhướng mày: "Lâm Hựu Hựu, em thích tôi thật à?"

Tôi vỗ ng/ực: "Đương nhiên! Anh là tim gan của em mà."

Và còn là 50 triệu của tôi nữa...

Hắn đột ngột tiến sát lại gần, hơi thở gấp gáp.

Quá gần.

Tôi thấy rõ giọt nước lăn trên cơ bụng, biến mất dưới mép khăn lung lay.

Ha!

Giây phút hồi hộp đã tới.

Hắn cắn câu rồi.

Tôi nuốt nước bọt, giả vờ hoảng hốt lùi vào tường.

Hắn chống tay lên vai tôi, mũi chạm vào trán tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Làn gió xuân đánh thức phút chia xa

Chương 6
Bạn trai và cô bạn thân của tôi không ưa nổi nhau. Mỗi lần gặp mặt nhất định sẽ cãi vã, như thể hai người là kẻ thù không đội trời chung. Khi chỉ có hai đứa, bạn trai tôi thường nói: - Cái cô bạn thân của em, anh chẳng biết phải nói sao luôn ấy. - Màu mè giả tạo, không có mệnh công chúa nhưng bệnh công chúa thì đầy mình. Lại còn suốt ngày sai em chạy đi chạy lại như đầy tớ vậy. - Em đâu phải nô lệ của cô ta, sao cứ nghe lời cô ta thế? - Đáng đời thằng bạn trai cũ của cô ta ngoại tình, đi tìm đứa ngoan ngoãn hơn. Lúc không có ai, cô bạn thân thì thầm với tôi: - Cái anh bạn trai của cậu, tớ thật sự thấy hắn không xứng với cậu. - Thích dạy đời lại hay xen vào chuyện người khác, ra vẻ cha đời khiến người ta nhìn thấy là phát ngán. - Cậu đá hắn đi ngay đi, tớ sẽ giới thiệu cho cậu mấy anh người mẫu có múi bụng cực đẹp. Tôi luôn đứng ra hòa giải, nói hết lời tốt đẹp về cả hai phía. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chuyến công tác kết thúc sớm và tôi mở cửa nhà, cảnh tượng trước mắt lại là cô bạn thân mặc váy ngắn nằm dài trên sofa, đôi chân đặt lên đùi bạn trai tôi. Anh chàng không những không đẩy cô ấy ra, tay còn luồn vào dưới váy. Hai người một ngồi một nằm, nhìn nhau đắm đuối như thể trong thiên địa chỉ có riêng họ. Hóa ra cái gọi là thù địch bấy lâu nay của họ, thực chất chỉ là kiểu giả ghét thật yêu mà thôi.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
nhẫn trơn Chương 6