Và anh ấy rất nổi tiếng.

Tôi có linh cảm theo anh ấy sẽ được hưởng sung sướng!

8

Đúng 12 giờ, tôi đang chuẩn bị dùng bữa trưa của bệ/nh viện.

Bỗng một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt điển trai đeo kính gọng vàng bước vào.

Ngón tay thon dài của anh ta xách theo hộp cơm giữ nhiệt.

Tôi và chị bạn giường bên cùng nhìn chằm chằm.

Anh ta thấy tôi, thẳng đường ngồi trước mặt, xoa má tôi rồi nhăn mặt: 'Lái xe không biết cẩn thận? Ngoài chấn động n/ão, còn chỗ nào khó chịu?'

Cơ thể tôi không kháng cự cái chạm này.

Tôi sửng sốt.

Anh ta nói: 'Công việc linh tinh kia tạm gác đi. Anh đã xử lý thay em rồi.'

Căn cứ cuộc gọi sáng nay, tôi thử hỏi: 'Phó Sâm?'

Anh ta đáp: 'Sao thế?'

Hóa ra đây là sếp.

Tôi đang bị một gã trai đẹp quấy rối ư?

Chắc chắn không phải tôi quấy rối anh ta chứ?

Trời ơi, không lẽ tôi rơi vào ổ trai đẹp rồi sao?

Ngôn ngữ cơ thể anh ta còn cho thấy qu/an h/ệ chúng tôi không đơn giản!

Lẽ nào tôi đã bị anh ta ngủ đêm?!

Anh ta mở hộp cơm, nói: 'Lần này hơi gấp nên chỉ nấu món đơn giản. Tối anh làm đồ ngon hơn.'

9

Vừa nói, anh vừa gắp thức ăn đút cho tôi.

Dáng vẻ lạnh lùng.

Nhưng lại chăm sóc tỉ mỉ từng li.

Tôi liếc nhìn chị bạn giường bên.

Cô ấy cũng đang nhìn tôi.

Cả hai im lặng.

Ông sếp này... biết cả món tôi thích ăn, biết tôi gh/ét đồ hộp!

Còn tự tay đưa cơm đến.

Đút cho ăn nữa!

Đây gọi là quấy rối ư?

Tôi nhai như cái máy, vị khá ngon.

Anh ta đột nhiên hỏi: 'Nhẫn đính hôn của em đâu?'

Tôi ngơ ngác.

Anh giơ tay lên, chiếc nhẫn đơn giản trên ngón: 'Anh vẫn đeo hàng ngày.'

Hàm ý tôi không đeo là có tội.

Không lẽ.

Chúng tôi đã đính hôn rồi sao?!

Ánh mắt anh như xuyên thấu: 'Lại để giấu chồng em hả? Đến bao giờ em mới ly hôn?!'

Tôi nghe tiếng chị giường bên hít đ/ứt hơi.

Tôi cũng muốn hít một hơi.

Nhưng nhịn được.

10

Anh ta hơi tức gi/ận.

Tay đút cơm mang theo vẻ hung dữ.

'Diệp Mộng Chi, em nghĩ anh sẽ làm kẻ thứ ba mãi sao?!'

Ánh nhìn lạnh băng xuyên qua tôi.

Tôi sởn gáy, đành thỏa hiệp: 'Em sẽ ly hôn sớm.'

Sợ anh ta bóp cổ tôi ngay tại chỗ.

Anh nở nụ cười: 'Tốt. Bố mẹ anh cứ hỏi bao giờ cưới. Em phải ly hôn sớm, không để họ biết lại phiền phức.'

Tôi gật đầu như máy.

Chắc chắn có kẻ nói dối.

Không thể nào tôi vừa có bạn trai, vừa hôn ước, lại thêm chồng được.

Hẳn là có nội tình gì đó.

Tôi vốn là cô gái ngoan hiền.

Hồi cấp 2 cấp 3 chỉ biết học, chưa yêu đương.

Giáo viên còn bảo cả lớp học tập tôi.

Lẽ nào sau 5 năm, tôi thành con đĩ thảo mai?

11

Đang suy nghĩ, anh ta lại hỏi: 'Axit folic uống chưa?'

Tôi ngớ ra: 'Gì cơ?'

Anh nhíu mày: 'Không phải đã hẹn chuẩn bị mang th/ai sao? Anh uống hai tháng rồi. Em cứ bữa đực bữa cái, không tốt cho con.'

Tôi lắp bắp: 'Em... em có th/ai rồi?'

Anh xoa trán tôi: 'Em sao vậy? Đang chuẩn bị mà. Chúng ta đã lên kế hoạch có em bé rồi.'

Tôi c/âm như hến.

Vừa phản bội chồng, vừa chuẩn bị có con với hôn phu ngoài luồng?

Anh mím môi: 'Em dọn ra ở riêng đi. Anh sợ lỡ có th/ai mà hắn đ/á/nh em thì nguy hiểm.'

Giọng điệu nghiến răng: 'Nếu hắn dám động đến sợi tóc của em, anh sẽ khiến hắn hối h/ận!'

'Đồ già nua x/ấu xí, cưới được em mà không biết trân trọng!'

Chồng tôi già x/ấu???

Trời ơi.

Sao tôi chịu nổi?

Lẽ nào vì tôi không gần gũi nên hắn đ/á/nh?

Vậy sao tôi lại cưới?

Phải chăng bố mẹ đ/au ốm cần tiền, tôi b/án thân c/ứu gia đình?

Tôi đang suy nghĩ, Phó Sâm đưa viên th/uốc: 'Axit folic đây, uống đi.'

Tôi rợn người. Trong lòng vẫn là học sinh, giờ đã chuẩn bị mang th/ai?

Còn uống axit folic nữa!

Nhưng tôi gật đầu: 'Vâng ạ.'

Anh ta hài lòng.

12

Vừa đi khỏi, tôi lập tức lôi điện thoại tìm manh mối.

Nhưng điện thoại sạch bong, không dấu vết.

Đặc biệt hai người này.

Lịch sử chat với bạn trai và hôn phu trống trơn?!

Cái quái gì thế.

Ai xóa rồi, không dám để lộ ư?!

Hiện tại có thể thấy tôi có ba đàn ông.

Nhưng chồng thì bạo hành, có thể bỏ qua.

Giải quyết chồng trước.

Nhưng chồng là ai?

Danh bạ cũng không ghi chú.

Nhưng rồi tôi cũng biết chồng mình.

13

2h chiều, người đàn ông chín chắn đẹp trai xách vali vội vã vào phòng.

Anh mặc vest công sở, chân dài thướt tha.

Toát lên khí chất trưởng thành, cử chỉ đầy quyến rũ.

Nhìn thấy anh, tim tôi đ/ập lo/ạn xạ!

Đây chính là học trưởng Trần Gia Ngôn mà tôi thầm thương hồi cấp 2 cấp 3!

Hóa ra tôi thích đúng người!

Anh không phát tướng tuổi trung niên!

Càng đàn ông hơn thời đi học.

Đang nhìn anh mà chảy nước miếng.

Anh tới gần, xoa trán tôi dịu dàng: 'Vợ yêu, sao lại bất cẩn thế?'

14

Vợ yêu?

Tôi ch*t điếng.

Người chồng già x/ấu bạo hành là anh ấy?

Tôi và chị giường bên nhìn nhau.

Cô ấy đờ đẫn nhìn trần nhà.

Im lặng.

Tôi chìm vào mê cung.

Trời ơi.

Cơn mộng tan vỡ.

Tôi thích anh bao năm, anh là cả thanh xuân, sao lại đ/á/nh tôi?

'Sao thế em?'

Anh nhíu mày lau nước mắt, giọng trầm ấm: 'Nhớ anh à? Xin lỗi em, lần này đi công tác lâu quá. Nhưng từ giờ anh không đi nữa, tha thứ cho anh nhé?'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11