Nguyên do là ông chú b/án thịt heo gần đó đột nhiên ngã lăn ra đất bất tỉnh.
Ta vội vàng bước tới định xem xét tình hình, khi đến gần mới biết đã có người đang châm c/ứu cho ông. Nghe nói hắn là học sinh Thái Y Thự, tên là Từ Mặc Văn.
Từ Mặc Văn?
Ta bóp nhẹ tờ hôn thư trong tay áo. Thật trùng hợp, tên vị phu quân chưa cưới của ta cũng gọi Từ Mặc Văn. Chữ Mặc trong mặc khách văn nhân.
Chàng trai đang ngồi xổm dưới đất khoác áo bào xanh, tóc dài buộc cao, mày thanh mắt sáng. Hắn khẽ mím môi, tay cầm kim bạc châm thuần thục từng huyệt đạo.
Hôm ấy ta bỗng không muốn đi tìm vị hôn phu của mình ngay nữa.
Có lẽ vì trời đã xế chiều.
Có lẽ vì suốt dọc đường phong sương chưa kịp chải chuốt.
Có lẽ vì trang phục trên người quá khác biệt với các tiểu thư kinh thành.
Đêm đó ta trọ lại miếu Nguyệt Lão phía đông thành. Quỳ trước tượng Nguyệt Lão đầy dây đỏ, ta rút sợi dây tay ra, thành kính thắt nút hoa đào đầu tiên.
Bởi vì Từ Mặc Văn vừa c/ứu người, lại còn đẹp trai.
Còn nút thứ ba này, là lúc ta làm tiểu đồng trong y quán.
Hai tháng sau khi nhận ra nhau, để tránh tiếng thị phi ta thuê riêng một sân nhỏ ngoài phố. Dù là vị hôn thê nhưng chưa chính thức thành thân. Nếu giờ đã vội vào nhà hắn giặt giũ nấu nướng, không những phụ công dạy dỗ y thuật của cha mẹ, còn tự hạ thấp thân phận.
Lữ Nhi thỉnh thoảng vẫn trêu: "Tiểu Thích à, nếu bây giờ không giữ ch/ặt Từ công tử, sau này hắn hủy hôn cô khóc không kịp đấy."
Ta cúi mắt, lí nhí: "Sao lại thế được."
Nhưng vì sao không thể? Ta cũng chẳng giải thích nổi.
Đang lúc trầm tư, bên ngoài bỗng ầm ĩ. Người đàn ông kia cầm đơn th/uốc và gói th/uốc, khăng khăng bảo ta bốc sai th/uốc khiến con trai hắn trúng đ/ộc. Ta định hỏi rõ đầu đuôi, nhưng bị đám người hắn mang đến ngắt lời th/ô b/ạo.
Đúng lúc ấy Từ Mặc Văn xuất hiện trong y quán. Hắn quát lớn ngăn đám người đang đ/ập phá bàn ghế, hỏi rõ ngọn ngành mới biết: Hôm qua người này đã lấy th/uốc của vợ cho con uống, còn th/uốc của con lại đưa cho vợ.
Lửa trong lò th/uốc bùng lên rồi tắt lịm. Ta thận trọng thắt nút hoa đào thứ ba, trong lòng nở hoa. Lúc đó ta đâu biết suýt nữa vì hắn mà mất cửa vào y quán. Càng không nhận ra cô gái họ Trương đến m/ua th/uốc ngoài cửa. Có lẽ mọi hành động của Từ Mặc Văn chỉ để lấy lòng nàng.
Còn nút thứ tư... giờ nghĩ lại thật quá gượng ép.
Đó là đông chí đầu tiên ta ở kinh thành. Hai hôm trước Từ bá phụ về quê thăm thân. Ta ra chợ chọn cá tôm tươi ngon, định tối nay cùng Từ Mặc Văn dùng bữa. Hai người cùng nhau đón tết hẳn vui hơn một mình cô đ/ộc.
Nhưng đêm đó ta đợi mãi, đợi đến khi pháo hoa phía tây thành tắt hẳn, đến khi phía đông thành không còn tiếng pháo n/ổ. Đợi đến khi chợ búa từ đông nghịt trở nên vắng tanh. Từ Mặc Văn vẫn không về.
Rõ ràng mấy hôm trước hắn đã hứa, hôm nay sẽ cùng ta ăn chè trôi nước. Hắn cũng đã đồng ý.
Ta nắm ch/ặt sợi dây tay ngồi trước cổng nhà họ Từ, lòng đầy thất vọng. Người hàng xóm vừa đi qua bảo bà ấy thấy Từ Mặc Văn trên phố. Đi cùng còn có một cô gái.
Chống cằm, mũi ta cay cay. Nhưng ta vẫn nghĩ, nếu tối nay Từ Mặc Văn xuất hiện trước mặt, ta sẽ thắt cho hắn thêm một nút. Nếu không, thì thôi vậy.
Mơ màng không biết đợi bao lâu, cuối cùng ta cũng thấy bóng hình mong nhớ. Hắn mặc bạch bào như tiên nhân dưới trăng, tay bỗng hiện ra cây kẹo đường đưa cho ta.
"Sao còn ở đây? Mau về đi."
Cầm kẹo đường, ta hớn hở bước trên đường về nhà. Từ Mặc Văn tặng ta kẹo đường rồi! Ta đâu biết cây kẹo này vốn là đồ cô họ Trương chê bỏ.
Đêm ấy ta đỏ mặt chui vào chăn, lại thắt thêm một nút hoa đào lên sợi dây. Chỉ còn một nút nữa thôi. Chỉ một nút nữa là xong.
Nhưng ta không ngờ, nút thứ năm này mãi mãi không thể hoàn thành.
Không chỉ vậy, những nút hoa đào trước kia cũng lần lượt biến mất. Như niềm vui và hy vọng của ta, cuối cùng đã tan biến trong những chi tiết vụn vặt.
8
Tiệc qua nửa, thái hậu nói mình hơi mệt. Các đại thần cùng gia quyến ở lại. Từ Mặc Văn vừa định đứng dậy tìm Trầm Hương nói đôi lời, phát hiện nàng đang bị các phu nhân tiểu thư vây kín. Giấy bút đã chuẩn bị sẵn, từng tờ đơn th/uốc tuôn ra từ tay nàng như suối chảy.
Không biết của ai đ/á/nh rơi, hắn vô thức cúi xuống nhặt. Chợt nhận ra nét chữ này - nét chữ này giống hệt tờ đơn th/uốc hắn để lại trên bàn trong kỳ thi vào Thái Y Thự năm nào.
Nhưng tờ đơn này... nhưng tờ đơn này không phải...
Sai rồi! Tất cả đều sai!
Thảo nào cô gái họ Trương luôn nói không biết gì về đơn th/uốc. Thảo nào ân sư chưa từng nhắc đến tờ phương th/uốc này.
Hóa ra đơn th/uốc ấy là của cô gái họ Thích mà hắn từng gh/ét cay gh/ét đắng để lại. Không phải ân sư muốn hắn vào Thái Y Thự làm trợ thủ, cũng chẳng phải cô họ Trương cố ý để trên bàn.
Sao lại là nàng?
Lúc ấy hắn sao có thể ngờ đó lại là vị hôn thê của mình?
Nàng chỉ là cô gái bốc th/uốc trong y quán thôi mà...
"Năm năm trước tôi từng uống th/uốc của cô Thích Trầm Hương, chưa đầy bảy ngày đã khỏi bệ/nh. Lúc đó tôi đã biết cô ấy tất sẽ thành danh!"
"Năm năm trước? Thì ra năm năm trước cô Thích thật sự ở kinh thành! Vậy chuyện hủy hôn chẳng phải..."
"Khục khục! Đừng nhắc đến gã đàn ông vô tâm ấy, làm mất hứng cô Thích."
...
Các phu nhân tiểu thư tại tiệc thi nhau nói khiến Từ Mặc Văn đỏ mặt tía tai. Hắn không biết. Hắn chẳng biết gì cả.
Hắn không biết cô gái họ Thích có y thuật cao siêu như vậy, tưởng nàng xuất thân thôn quê chỉ biết chút da lông. Tưởng nàng chỉ giả vờ thích đọc y thư để làm hắn vui.