Ngõ nhỏ số 72

Chương 11

01/10/2025 12:57

“Thời Âm, mẹ có phải là vết nhơ của con không?”

Tôi lắc đầu, mọi tủi hờn trong lòng hóa thành giọt lệ.

“Không! Mẹ là mẹ của con! Người con yêu nhất, người yêu con nhất, Liễu Gia!”

Liễu Gia áp trán vào tôi, đôi tay ấm áp nâng mặt tôi: “Vậy thì hãy nói với bọn chúng, con không phải thỏ bạch, nhà ta cũng chẳng ngại phiền phức.”

Dòng nước mắt như vỡ đê, chìm vào lòng bàn tay mẹ.

Nỗi uất ức trong tôi chợt bừng lên ánh sáng.

30

Hôm sau đến trường, khi thấy con chuột ch*t trên bàn, tôi bình thản đặt cặp xuống.

Rồi cầm x/á/c chuột, bước thẳng về cuối lớp.

Dưới ánh mắt ngơ ngác của cả phòng, tôi nhét phập con chuột vào cổ áo Lý D/ao.

“Á á á! Mày đi/ên rồi!”

Cô ta t/át tôi một cái đ/á/nh bốp.

Tôi cắn ch/ặt quai hàm, nhoẻn miệng cười hiền hòa:

“Đến lượt tôi tự vệ chính đáng rồi.”

Tay nắm ch/ặt tóc, chân đ/á vào đầu gối.

Màn trả đũa một chiều bắt đầu.

Xung quanh không ai dám can.

Từ đó, tôi nổi danh khắp trường.

Nhà trường gọi phụ huynh.

Kết cục, tôi bồi thường viện phí.

Lý D/ao chuyển trường.

Ban đầu phụ huynh Lý D/ao hung hăng dọa khiến chúng tôi ăn không trôi.

Nhưng khi tin tôi đoạt giải Nhì kỳ thi Toán sơ cấp loan đi,

Các trường cấp 3 top đầu thành phố thi nhau gọi điện mời chào.

Kẻ “ăn không trôi” giờ thành Lý D/ao.

Tôi vừa mang vinh quang về cho trường thì bị b/ắt n/ạt,

Chuyện này đồn ra chỉ tổ nhục mặt.

Hiệu trưởng đành yêu cầu Lý D/ao chuyển trường.

Đứng trên tầng hai nhìn ánh mắt h/ận th/ù của Lý D/ao, tôi mỉm cười vẫy tay:

“Tạm biệt.”

Giai đoạn u ám nhất đời tôi, cũng theo đó tan biến.

31

“Nhà bên cạnh có người thuê rồi.”

Liễu Gia vừa gắp thức ăn cho tôi vừa lẩm bẩm.

Tôi nhồm nhoàm nhai thịt, lí nhí đáp:

“Ai vậy ạ?”

“Hai cô gái, một người tóc hồng dài như nhân vật anime.”

Mùi thịt kho thơm phức khiến tôi bận mải ăn.

Nhưng hôm sau, tôi đã gặp vị hàng xóm tóc hồng.

Đang định đi đổ rác, cánh cửa bên cạnh mở ra.

Mái tóc hồng óng ả xuất hiện trước,

Váy hoa trắng, xinh đẹp như tiên nga giáng trần.

Tôi đang ngẩn ngơ thì cô gái chợt đổ gục xuống.

Trời ơi, người đẹp ngủ luôn à?

Tôi cứng đờ, lùi mấy bước:

“Chị ơi đừng đổ oan em, em học sinh nghèo rớt mùng tơi mà.”

“Mạt Mạt!”

Một cô gái tóc ngắn đen tuyền lao tới, khí thế dữ dội:

“M/ù à? Ngã không biết đỡ?”

Tôi lim dim mắt, tay quờ quạng:

“Xin lỗi, tôi bị cận.”

Cô gái lắc đầu thất vọng:

“Diễn sến.”

Tôi bỏ tay xuống: “Cô ấy sao vậy?”

“Tôi Trần Tĩnh, đây là người yêu tôi - Lâm Mạt Mạt.”

“Người yêu?!”

Trần Tĩnh bế Mạt Mạt vào nhà, ném lại câu:

“Cô ấy u/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối, đ/au quá thì ngất thôi.”

Trái tim tôi thắt lại:

“Xin lỗi, tôi không biết...”

“Chẳng sao.” Cửa đóng sập.

Tôi nhìn tấm phúc thư pháp trên cửa, thì thầm:

“Mong các bạn bình an.”

32

“Mẹ ơi biết hàng xóm mới chưa?”

Liễu Gia đang tập đan len, giọng líu ríu:

“Biết chứ, cô gái tóc hồng bệ/nh nặng nên da trắng bệch.”

“Cô ấy tên Lâm Mạt Mạt, bạn kia là Trần Tĩnh.”

Liễu Gia cười khẩy:

“Sao? Con gh/ét người đồng tính à?”

Tôi gi/ật mình:

“Mẹ không sốc sao?”

“Ai cấm con gái yêu nhau?” Bà xoa đầu tôi:

“Đi c/ắt tóc cuối tuần đi, tóc đằng sau rối bù rồi.”

Tôi ôm lưng mẹ, bất chợt phát hiện tóc bạc lấm tấm.

“Con sẽ vào được trường tốt.”

Liễu Gia hôn lên trán tôi:

“Đừng tự mãn, cấp 3 khó lắm.”

33

“Đại ca! Đây là tiền bảo kê của em!”

Thằng bé mặt tím bầm quỳ lạy.

Tôi ngơ ngác: “Mày nhầm người rồi.”

“Em Phí Phi, xin theo đại ca Thời Âm!”

Tôi lắc đầu bước đi:

“Tự bảo vệ mình đi.”

Hắn níu áo tôi:

“Đại ca từng đ/á/nh bại Lý D/ao, xin c/ứu em!”

Tôi thở dài nhìn đồng hồ - đã đến giờ ăn sinh nhật bà Lê.

Gạt tay hắn ta, tôi bước nhanh về phía ánh đèn ấm áp cuối ngõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1