“Hiểu lầm! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!”

Mấy cô phù dâu đứng bên cạnh thì rúc rít bàn tán xung quanh điện thoại, mặt mày hớn hở.

Tôi không nhịn được bước lại gần.

“Cho tôi xem với.”

Họ ngẩn người, Cao trợ lý định ngăn lại nhưng tôi đã nhìn thấy hết.

Trong video, một cô gái tóc dài thướt tha đang đứng trước cửa hội trường, giả giọng the thé:

“Gọi Giang Bạch ra gặp ta, bảo với hắn ta là bạch nguyệt quang của hắn.”

Lại thêm một bạch nguyệt quang nữa?

Rốt cuộc hắn có bao nhiêu bạch nguyệt quang vậy?!

Cao trợ lý vã mồ hôi hột.

“Phu nhân! Đây là anh trai của tiểu thư Từ! Xin đừng hiểu lầm!”

Anh trai??

Anh trai... tóc dài thế kia á?

Hắn thở dài giải thích.

“Từ tiên sinh... tính hay đùa nghịch.”

“Hồi đó đ/á/nh cược với Giang tổng, ai cưới trước sẽ mặc đồ nữ đến dự đám cưới.”

“Từ tiên sinh đang... thực hiện lời hứa thua cuộc.”

Đúng lúc đó một video khác hiện lên.

Trong khung hình, Giang Bạch nhăn mặt đầy chán gh/ét.

“Từ Bất Ngôn, bao giờ mới chịu cái đầu tóc dài thế kia?”

Người đàn ông tóc dài tên Từ Bất Ngôn liếc mắt thổi một nụ hôn gió về phía ống kính.

“Khi nào ta tìm được chân ái thì sẽ c/ắt~”

......

Chúng tôi tổ chức hôn lễ hoành tráng ở thành phố A, rồi về thành C cũng đãi thêm một bữa.

Từ Diệp cất giày cưới của tôi trên đèn chùm.

Bắt Giang Bạch gọi ba mươi tiếng “cao ca” mới chịu chỉ chỗ.

12

Một tháng sau đám cưới, tôi càng nghĩ càng không yên tâm, kéo Giang Bạch đi tái khám.

Hắn lề mề cả đường, ôm lấy tôi lẩm bẩm.

“Không cần khám đâu, n/ão anh đâu có sao...”

Tôi cương quyết, chuyện n/ão bộ đâu thể qua loa.

Khi tôi quay lại phòng khám sau khi thanh toán, vừa định mở cửa thì nghe bác sĩ cười nói:

“Giang tổng, n/ão ông vốn không vấn đề gì, ngừng th/uốc là vừa rồi.”

“À này, th/uốc này không ảnh hưởng sinh con chứ?”

“Không đâu, toàn là vitamin bổ sung thôi.”

Tôi đứng ngoài cửa, cười lạnh không thành tiếng.

Hả... Hóa ra lừa ta à?

Cái trò “xử b/ắn” đó, diễn cũng khá đấy.

Chợt nhớ ra.

Ngay cả tin tức về vụ t/ai n/ạn hồi đó, dường như cũng là Cao trợ lý vô tình tiết lộ.

Vậy Cao trợ lý cũng đồng lõa?

Về đến nhà, tôi ngồi phịch xuống sofa, mặt lạnh như tiền:

“Giang Bạch, anh có điều gì giấu em không?”

Hắn suy nghĩ một hồi, thận trọng đáp:

“Chuyện em ăn vặt đêm qua... em biết rồi hả?”

“Không phải anh không rủ, tại em không ăn rau diếp cá mà.”

Tôi mỉm cười, giọng đầy đe dọa:

“Không phải chuyện đó.”

“Hay là... quà Valentine em tặng, anh đã tìm thấy rồi?”

Còn có quà nữa?

Cơn gi/ận tôi vơi đi một nửa.

“Quà gì vậy?”

“Chưa tìm thấy à? Không thể nói bây giờ được, là bất ngờ mà!”

Hắn dí sát lại ôm lấy tôi.

“Vợ yêu nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”

Tôi chằm chằm nhìn hắn: “Vụ t/ai n/ạn của anh...”

Giang Bạch khựng lại, mặt c/ắt không còn hột m/áu.

“À... thằng khốn đó đ/âm xong bỏ chạy, đ/au ch*t đi được.”

“Đâm chỗ nào? Đâm kiểu gì? Cụ thể lúc nào?”

Hắn cúi đầu ấp a ấp úng, tiếp theo liền “cạch” một tiếng, quỳ sụp xuống.

“Vợ ơi anh xin lỗi!”

“Anh cố tình lừa em về... nhưng ai bảo em cầm tiền xong liền chuồn mất, anh đành phải ra hạ sách...”

Tôi bốc hỏa đùng đùng.

“Anh đưa em 3 tỷ lúc đó, có nói là lễ vật cưới không?”

“Anh nói rồi! Anh nói cầm tiền này thì qu/an h/ệ chúng ta sẽ dừng ở đây.

Giang Bạch đột nhiên dừng lại, chớp mắt ngây thơ:

“Dừng ở đây nghĩa là... từ qu/an h/ệ tình nhân chuyển thành qu/an h/ệ vợ chồng.”

Tôi???!!!

Hắn nịnh nọt bò lại, ôm eo tôi dụi đầu vào lòng.

“May mà anh không có gì ngoài tiền... đáng để em ngoảnh lại.”

Tôi: “......”

13

Ngoại truyện:

Một ngày cuối tuần, tôi đang cuộn tròn trên sofa xem TV, Giang Bạch ngồi xử lý email.

Chợt nhớ hồi xưa hỏi hắn có thích trẻ con không, hắn lại hỏi tôi có thích chó không.

“Rốt cuộc anh có thích trẻ con không?”

Giang Bạch suy nghĩ một lát.

“Em đẻ ra cái gì anh cũng thích.”

“Thế liên quan gì đến chó?”

Hắn giải thích: “Con trai Giang Nhượng nhà mình, nó khác gì chó đâu?”

“Học chó ăn cơm, học chó sủa, còn tranh ổ với chó nữa.”

Tôi: “......”

Đúng lúc đó, Cao trợ lý mang hồ sơ cần ký gấp, khẽ nhắc:

“Giang tổng, vừa có điện thoại... con gái bà Từ Liễu Thanh là Chu Điểm Điểm hình như dẫn tiểu thiếu gia ra sân bay đón nam minh tinh rồi.”

Giang Bạch không ngẩng mặt, cười lạnh:

“Cái thằng còn đóng bỉm chưa rời mà đã đòi đuổi sao? Biết đẹp x/ấu là gì không?”

Cao trợ lý: “......”

“Tiểu thiếu gia nói là đuổi sao giúp phu nhân.”

Tim tôi đ/ập thình thịch, không kịp ra hiệu cho Cao trợ lý.

Giang Bạch dừng tay gõ phím, ánh mắt chua lè đảo sang tôi.

“Sở Ly? Anh người cũng giao, của cải cũng nộp hết, em đối xử với anh như vậy sao?”

Hắn dí sát lại, làm bộ thống khổ:

“Em vô tình! Em bạc nghĩa! Có anh chưa đủ sao?”

Tôi ho giả, xoa xoa mặt hắn:

“Này... chồng yêu, em giải thích, em bảo con trai đuổi Tạ Khuất - Ảnh hậu mới lên ngôi! Đại mỹ nữ đó!”

Giang Bạch hết hôi, nhướng mày:

“Nữ minh tinh? Cũng không được! Cao trợ lý!”

Cao trợ lý gi/ật mình: “Dạ!”

“Đi! Ký hợp đồng với Tạ Khuất ngay!”

“Đã là nữ thì anh tạm giúp vợ đuổi sao. Thằng Nhượng so với bố nó, còn non lắm.”

Nhìn hắn trẻ con mà gia trưởng, tôi không nhịn được hôn “chụt” một cái.

“Cảm ơn Giang tổng!”

Hắn hài lòng gật gù, siết ch/ặt tôi thì thầm bên tai:

“Kiếp này em cứ ngoan ngoãn ngắm mỗi anh thôi.”

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
5 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm