“Thế nếu em cứ không cười thì sao? Anh sẽ không ngủ nữa à?”

Nguyễn Thính suy nghĩ một lát, rồi khoác cổ Cấn Nhất cười khúc khích:

“Anh quên vụ đ/á/nh cược thua em rồi hả? Sao có thể đối xử với bố mày bằng cái bộ mặt lạnh như tiền ấy được?

“Thế là anh thành 'đứa con không biết cười' rồi đó.”

Cấn Nhất - kẻ “không biết cười” cũng phải bật cười vì bực.

Anh bế Nguyễn Thính lên đi về phòng phòng, mặc cho cô đạp chân quẫy tay lo/ạn xạ.

Tắt đèn xong, giọng anh chậm rãi vang lên:

“Chơi chữ đồng âm là phải bị ph/ạt đấy.

“Còn muốn bất hiếu hơn nữa không, tối nay thử luôn nhé?”

4

Cấn Dụ Diên mãi là cái gai trong lòng Cấn Nhất.

Xét cho cùng, Nguyễn Thính đã thích Cấn Dụ Diên bao năm trời.

Làm sao quên ngày một ngày hai được?

Bản thân anh cũng đã đem lòng yêu cô bấy nhiêu năm.

Tự vấn lòng mình.

Thứ tình cảm ấy đâu dễ dàng buông bỏ.

Nhưng anh chỉ dám nghĩ thầm, tránh nhắc đến.

Một là sợ ngượng ngùng.

Hai là sợ Nguyễn Thính nhớ lại mối tình đầu Cấn Dụ Diên, lòng lại xốn xang.

Mãi đến khi hai người làm đám cưới, chính thức thành vợ chồng.

Anh mới dám mở lời.

Một hôm, anh gom hết can đảm, giả vờ tạt ngang hỏi:

“Vợ yêu, hồi đó em thích Cấn Dụ Diên chỗ nào vậy?”

Lúc ấy, cả hai đang cuộn tròn trong phòng khách xem phim.

Nguyễn Thính đeo găng tay.

Tỉ mẩn l/ột da miếng gà rán.

Rồi nhét vỏ giòn tan vào miệng Cấn Nhất:

“Anh không thấy Cấn Dụ Diên giống Tô Dần Chính lắm sao?”

Bị nhét đầy mồm dầu mỡ.

Cấn Nhất nhai ngấu nghiến, gật đầu: “Còn gì nữa?”

“Hết rồi!”

Nguyễn Thính trợn mắt nhìn chồng: “Giống Tô Dần Chính là đủ rồi, cần gì lý do khác?”

Im lặng giây lát.

Cấn Nhất nhìn ánh mắt không chút dối gian của vợ, bật cười ngượng ngập:

“Vậy hồi nhỏ em bảo thích Cấn Dụ Diên, chỉ vì hắn giống nam chính phim Hàn?”

“Đúng thế.”

Nguyễn Thính ăn miếng đùi gà trơn láng, mãn nguyện:

“Không thì sao? Chẳng lẽ em thích ổng già, lại còn lười tắm rửa?”

Biết đang đào vào chuyện nh.ạy cả.m, cô cởi găng tay ra giở trò:

“Anh ơi, em đã l/ột vỏ gà cho anh rồi, đừng ngồi không, gọt vỏ cam giúp em luôn đi.”

Cấn Nhất véo má vợ, thở dài:

“Đồ tham lam, sao ăn một lại vác theo hai thế hả?”

“Sao? Không muốn hả? Mới cưới đã hết kiên nhẫn rồi à? Tốt! Tốt! Tốt! Đàn ông các anh chẳng ra gì cả. Nào có cá cược nào thua hoài? Coi như em bị lừa hôn vậy!”

Đâu ra lối suy nghĩ ấy?

Đôi lúc Cấn Nhất thực sự tò mò về n/ão bộ vợ mình.

Nhưng anh cười xòa, lòng chợt dịu dàng.

Bắt chước điệu bộ của Nguyễn Thính.

Cấn Nhất âu yếm hôn lên má vợ:

“Ừ! Khổ tâm chịu đựng anh nhé! Anh định lừa em cả đời đấy.”

Cả đời làm bầy tôi dưới váy Nguyễn Thính.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0