Tôi gật đầu: "Vậy xem ra n/ão người vẫn không bằng công nghệ cao."

Tôi giơ điện thoại lên trước mọi người: "Tối nay đúng lúc tôi tìm chỗ đậu xe trong khu của họ, camera hành trình vô tình ghi lại được vài thứ thú vị, vừa mới sao chép vào điện thoại. Mọi người có muốn cùng xem không?"

20.

Khi video kết thúc, cả phòng chìm vào im lặng. Những cán bộ hội phụ nữ và phường vốn đang phân vân giờ đã đổi sắc mặt nhìn Trịnh Uyên Văn.

Gương mặt cô Trang cũng tái mét. Ông bà Mẫn Chu vốn lầm bầm suốt giờ cũng c/âm như hến.

Trịnh Uyên Văn vẫn là người bình tĩnh nhất. Cậu ta nở nụ cười không hợp tuổi: "Xin lỗi, có lẽ tôi nhớ nhầm. Hôm qua tôi đang chơi trò chơi với Mẫn Chu trong nhà xe thôi."

Tôi hỏi: "Trò chơi gì mà cần dùng chìa khóa nh/ốt người ta trong đó?"

Cậu ta quay lại nhìn tôi: "Dì ơi, đây là trò chơi giữa bọn cháu, chắc dì không hiểu đâu vì có khoảng cách thế hệ mà."

"Vậy sao? Nhưng trên đời này mọi việc làm đều để lại dấu vết. Này nhóc, đừng quá tự cho mình thông minh."

Sáng hôm sau, hội phụ nữ dẫn cảnh sát đến trường. Sau khi phỏng vấn phần lớn học sinh, họ đã thu giữ nhiều tư liệu camera giám sát.

Mấy ngày sau, Chúc Vọng về kể: "Mẹ ơi, Trịnh Uyên Văn bị đình chỉ học rồi. Nghe nói camera ghi được bằng chứng cậu ta b/ắt n/ạt Mẫn Chu, sau này chắc không quay lại trường nữa đâu."

Tôi "ừ" một tiếng, cúi đầu tiếp tục viết email.

Lại thêm mấy hôm, Chúc Vọng nói: "Mẹ ơi, lớp con đổi giáo viên chủ nhiệm rồi. Nghe bảo cô Trang bị sa thải. Dù con rất gh/ét cô ấy nhưng thật ra cô dạy cũng hay."

Tôi xoa đầu con: "Ừ, không sao, nhiệm vụ cơ bản của giáo viên là dạy tốt, cô mới cũng sẽ giỏi thôi."

Một thời gian sau, Chúc Vọng hỏi: "Mẹ ơi, con có thể mời Mẫn Chu và các bạn khác đến nhà chơi không? Bọn họ đều rất ngưỡng m/ộ mẹ."

"Được chứ, con nhớ hỏi trước sở thích của các bạn để chuẩn bị đồ ăn cho phù hợp."

21.

Ngày các bạn đến chơi, Chúc Vọng vui lắm. Cậu bé còn cẩn thận đặt ảnh bố ở nơi dễ thấy, rồi tự hào giới thiệu:

"Bố tớ hy sinh khi c/ứu một cậu bé bằng tuổi chúng mình. Ông ấy siêu siêu giỏi, hồi học cảnh sát luôn đứng nhất."

"Sau này tớ cũng sẽ như bố, trở thành cảnh sát tài giỏi."

"Nè! Đây là giải thưởng của mẹ tớ! Luật sư xuất sắc top 10! Mẹ tớ cũng siêu đỉnh, nhưng tớ ăn nói chưa đủ lưu loát, không thì làm luật sư cũng hay."

Mẫn Chu đột nhiên giơ tay từ góc phòng: "Tớ muốn làm luật sư, sau này được như dì, bình thường ít nói mà mỗi lần phát biểu đều đanh thép."

Khi các bạn ra về, Chúc Vọng dựa vào lòng tôi hỏi: "Mẹ ơi, mẹ nói sau này con có thể làm cảnh sát không?"

"Tất nhiên."

"Thế Mẫn Chu thì sao? Cậu ấy làm luật sư được không?"

"Đương nhiên."

"Nhưng ông bà cậu ấy đối xử không tốt." Chúc Vọng bĩu môi.

Tôi mỉm cười: "Vậy con có thể đối xử tốt với cậu ấy hơn. Ví dụ từ mai con mang theo đồ sáng cho cậu ấy."

Ánh mắt cậu bé sáng rực: "Thế tiền sinh hoạt phí của con có được tăng không? Con muốn mời cậu ấy ăn trưa."

"OK"

Chúc Vọng hét lên sung sướng rồi hôn lên má tôi: "Mẹ là nữ hiệp chính hiệu!"

Không, mẹ chỉ là mẹ của một dũng sĩ thôi.

--Hết--

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chị gái tôi, để chuẩn bị cho buổi hẹn hò sắp đặt với một chàng trai độc thân, đã bất ngờ giới thiệu tôi là bảo mẫu trong nhà. Nhưng cô ấy quên mất một chi tiết quan trọng: căn nhà cô ấy đang ở thực ra là của tôi.

Chương 6
Vừa bước vào nhà sau giờ làm, tôi đã nhận được tin vui: chị gái sắp dắt người yêu về ra mắt gia đình. Vị anh rể tương lai tặng bố mẹ những món quà đắt tiền, đến lượt tôi lại dúi vào tay một đôi găng tay vệ sinh. "Bảo mẫu dùng lau dọn cho tiện, coi như chút tấm lòng của anh." Bảo mẫu? Tôi vừa định mở miệng giải thích, chị gái đã nhanh nhảu cướp lời: "Anh yêu chu đáo quá! Cảm ơn anh nhé!" Đang ngơ ngác, mẹ kéo tôi vào bếp. "Tiểu Huyên vào đây nấu nướng đi, hôm nay con rể quý đến nhà, phải làm cả mâm cỗ đãi khách mới được." Từ phòng khách vọng ra giọng nói đầy trịch thượng của anh rể tương lai với bố: "Bảo mẫu nhà này tính khí hơi lỳ đấy, phải đào tạo lại cho biết phép tắc chứ không được thế này." Mẹ nắm chặt cánh tay tôi thì thào: "Giờ mai mối toàn con một tìm con một, nhà anh ấy độc đinh nên mẹ bảo chị con là con một rồi." Rồi bà nhét khăn lau vào tay tôi: "Nhớ kỹ, từ giờ trở đi con là người giúp việc trong nhà này." Tôi đặt khăn xuống bàn, nhếch mép cười. Nếu tôi chỉ là bảo mẫu, vậy cả nhà họ đang sống trong căn nhà của bảo mẫu thì... thật là vô lý nhỉ?
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
0
Tần An Chương 11
Series Hệ Thống Tiên Tri Chapter 11 - Hết phần Tiên Tri Phát Tài