Ta là một hồ ly tham ăn. Đêm đầu tiên ở riêng cùng tiểu hòa thượng xinh đẹp, ta đã ăn sạch sẽ hắn rồi.

Tiểu hòa thượng càng giãy giụa.

Ta càng phấn khích.

Hắn muốn phản kháng, nhưng đâu địch lại chín cái đuôi của ta.

Trói ch/ặt tay chân hắn xong, vẫn còn mấy cái đuôi tha hồ nghịch ngợm.

Tiểu hòa thượng hổ thẹn phẫn uất, tuyên bố ngày mai nhất định không tha cho ta.

Ồ.

Vậy thì đừng để ngày mai đến là được.

Dựa vào hệ thống tua ngược thời gian, ta liên tục quay về đêm đầu tiên.

Đêm đêm ta đều ăn.

Thay đổi đủ kiểu cách ăn.

Một mạch ăn suốt một tháng, rồi chuồn mất.

Đúng vậy, thân phận hạ giới của ta là đại tiểu thư phủ Quốc Công, lão gia lải nhải bắt ta nghị hôn, gả cho đại tướng quân thô kệch.

Nhìn thân hình đó.

Lại thấy thèm.

Không ngờ đúng ngày thành hôn, tiểu hòa thượng đáng lẽ không có ký ức không những hoàn tục thành thái tử, còn chặn đường ta.

"Nàng không được gả cho người khác."

"Ta đã có mang của nàng, nàng phải chịu trách nhiệm."

Cái gì???

1

Ta là hồ ly vừa xinh đẹp hiền lành lại tham ăn.

Đêm lưu lại Hộ Quốc Tự.

Ta thèm đến mức không ngủ được.

Lén đến thiền phòng của tiểu sư phụ Vô Trần.

Vừa vào cửa.

Đã nghe thấy tiếng hắn trở mình.

Thế này là, không ngủ được?

Hiền lành như ta, tất nhiên phải giúp hắn.

Len lén chui vào chăn hắn.

Vô Trần gi/ật nảy mình.

Thấy là nữ nhân, mặt đỏ bừng, lập tức lùi lại giữ khoảng cách.

"Nữ thí chủ, xin tự trọng."

Nhờ ánh sáng mờ qua cửa sổ, ta nhìn rõ khuôn mặt hắn.

Đẹp thật.

Đây là tiểu hòa thượng đẹp nhất ta từng thấy.

Cũng trách sao ta thèm thuồng cả ngày.

Lại nhìn đường nét cơ thể lộ dưới lớp y mỏng.

Ta nuốt nước bọt.

"Tiểu hòa thượng, ngươi đẹp thật, muốn ăn quá."

Thấy sắc mặt hắn càng khó coi, ta vội sửa miệng.

"À, không đúng."

"Ta thấy ngươi không ngủ được, muốn giúp đó."

"Đúng vậy, ta hiền nhất."

Tiểu hòa thượng nghi ngờ.

"Nàng định giúp thế nào?"

Trong lòng vui mừng, ta bắt đầu lén phóng ra đuôi.

"Ngươi không ngủ được vì chưa đủ mệt."

"Giờ ta giúp ngươi mệt hơn."

"Không cần cảm ơn."

Tiểu hòa thượng: ???

Chớp mắt, chín cái đuôi ta đồng loạt hiện ra.

Tiểu hòa thượng muốn chạy.

Bị ta dùng đuôi trói ch/ặt.

Đúng thế.

Ta là cửu vĩ hồ ly.

Dùng bốn đuôi khóa ch/ặt tứ chi hắn, vẫn còn năm đuôi nghịch ngợm.

Tiểu hòa thượng tức gi/ận đến đỏ mặt.

"Láo xược!"

"Nữ yêu này không biết x/ấu hổ sao?"

Ta hiểu chuyện nhất.

Biết hắn đang ngại ngùng.

Dùng đuôi quét nhẹ cằm hắn.

Thành thật nói:

"Sao ta không biết x/ấu hổ?"

"Chỉ là thèm quá thôi."

"Muốn ăn."

"Hơn nữa, ngươi không vui sao?"

Vừa nói, đuôi ta đã lén quấn lấy 'tiểu đệ đệ' của hắn.

Tiểu hòa thượng x/ấu hổ đến mức tai đỏ như muốn chảy m/áu.

Không ngừng chống cự giãy giụa.

Hắn chỉ là phàm nhân.

Sao địch nổi sức ta.

Nhưng ta cũng thích buông lỏng.

Khi hắn sắp chạy khỏi thiền phòng, lại dùng đuôi quấn ngang hông quăng lên giường.

Tiểu hòa thượng càng giãy giụa.

Ta càng phấn khích.

Vài lần vật lộn, quần áo hắn đã bị ta x/é rá/ch.

Tóc cũng xõa tung.

Hắn là tiểu hòa thượng duy nhất tu hành có tóc trong Hộ Quốc Tự.

Càng đẹp hơn.

Nhưng bản thân hắn đã tức sôi m/áu.

"Nàng đợi đấy, ngày mai ta ra ngoài, nhất định không tha cho nàng."

Ồ.

Ta không chút lo lắng.

Xông tới ăn sạch sẽ hắn.

Sợ hắn nói lời khó nghe, ta còn cố ý nhét chiếc yếm đỏ mới m/ua vào miệng hắn.

Một góc yếm lòi ra.

Thỉnh thoảng lướt qua yết hầu hắn.

Hắn run lên.

Lại càng dữ dội hơn.

2

Thèm lâu quá rồi.

Một chút không nhịn được.

Ăn bảy lần.

Hắn mới mệt lử ngủ thiếp đi.

Nhìn khuôn mặt ngủ say của tiểu hòa thượng, ta hôn hắn một cái đầy hả hê.

"Xem đi, ngủ được rồi nhé."

"Ta thật sự là đến giúp ngươi đó."

Còn lời đe dọa trước khi hắn ngủ, ta không thèm để ý.

Ngày mai không tha cho ta?

Vậy thì đừng để ngày mai đến.

Ta có hệ thống tua ngược thời gian, có thể quay về bất cứ thời điểm nào.

Nghĩ một cái.

Ta điều chỉnh về lại ngày đầu đến Hộ Quốc Tự.

Ban ngày.

Ta giả vờ gặp hắn lần đầu, trêu chọc.

"Tiểu sư phụ định hoàn tục không?"

"Thích loại nữ tử nào?"

Tiểu hòa thượng giả bộ thản nhiên, lùi hai bước.

"Chùa này yên tĩnh vô sự, rất tốt, không định hoàn tục."

"Còn chuyện thích nữ tử, thí chủ nói đùa rồi."

"Bần tăng thanh tâm quả dục lâu rồi, không..."

Chưa nói hết, ta đã ngắt lời.

"Không, ngươi thích."

"Ngươi thích người đẹp, hiền lành và tham ăn."

Tiểu hòa thượng không hiểu gì cả.

Ta cũng không định giải thích, cười khúc khích.

Tất nhiên.

Đến tối, hắn sẽ hiểu.

Miệng hắn chống cự.

Tay chân giãy giụa.

Nhưng phản ứng của hắn không giả được.

Cảnh tượng đêm ép tiểu hòa thượng diễn cảnh hổ thẹn phẫn uất, ban ngày lại trêu chọc kẻ lạnh lùng điềm đạm khiến ta nghiện.

Giữa chừng chán.

Bèn nhảy qua ban ngày, tua thẳng đến đêm.

Cứ thế.

Đêm đêm ta đều ăn.

Thay đổi đủ kiểu.

Một mạch ăn suốt tháng.

Diễn hết các tư thế trong bức tranh xuân.

Cuối cùng định bỏ đi.

Đúng vậy.

Thân phận hạ giới của ta là đại tiểu thư phủ Quốc Công.

Lần này là vì gia đình đến cầu phúc.

Vì mưa gió mới lưu lại một đêm, tuyệt đối không phải do thấy tiểu hòa thượng đẹp mà thèm.

Tiểu hòa thượng tuy nói không hoàn tục.

Cũng không xuống núi.

Nhưng vẫn sợ hắn tức quá tìm ta.

Ta đành tua thời gian về lại ngày đầu đến Hộ Quốc Tự, cố ý tránh mặt hắn.

Ban đêm cũng nhịn, chỉ lên mái nhà lén nhìn hắn tắm trong bồn.

Tuyệt đối không quấy rối.

Sáng hôm sau về phủ ngay.

Vừa về.

Mẫu thân gọi ta đến viện.

Bảo ta tuổi đã cao.

Mười tám rồi.

Phải nghị hôn.

Hỏi ta muốn tìm lang quân thế nào, đưa ra họa quyển, nếu thích sẽ cùng phụ thân đi thẩm tra.

Ta mở quyển họa.

Có thám hoa lang văn nhược tuấn tú.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm