Tô Nguyệt cùng phụ thân ngồi trên lưng ngựa cao lớn, nở nụ cười đón chào ta:
- Vận Như, ta đưa con về nhà.
11
Cha mẹ chồng tự nhiên không muốn buông ta về. Ở Từ gia, ta tựa như tượng Phật vàng, chỉ cần ta còn ở đây, Từ gia tuyệt đối không suy bại.
- Trình Vận Như! Từ Lạng vừa mới ch*t đã vội về nhà tái giá, ngươi đúng là thất tiết! Làm nh/ục tổ tông, hành vi đại nghịch bất đạo!
- Đúng đấy Trình Vận Như, rõ ràng hương hỏa Từ gia vẫn còn, ngươi tuyệt đối không thể đi!
Ta khẽ nhếch mép cười nhạt:
- Quan phủ còn chẳng quản chuyện quả phụ tái giá, các ngươi còn mặt mũi nào ra tay?
- Giờ đây nói chuyện đạo đức nghe hay lắm, vậy lúc Từ Lạng nuôi tiểu tam bên ngoài, sao chẳng thấy các người ngăn cản?
Cha chồng gi/ận đến râu tóc dựng đứng, mẹ chồng càng nắm ch/ặt cổ tay bà mụ bên cạnh, hít liên tục bột tỉnh thần.
- Trình Vận Như, ta biết chuyện Chu Dung là Từ Lạng đối xử bất công với ngươi. Nhưng hắn giờ đã ch*t, người ch*t là lớn, chuyện cũ đừng nhắc lại nữa.
- Hơn nữa, lúc đó Từ Lạng thấy ngươi không sinh được con trai nối dõi nên mới tìm người khác!
Ta liếc nhìn Từ Lạng:
- Bảo nhi giờ mới một tuổi rưỡi, tính ra thời điểm Từ Lạng tư thông với Chu Dung, ta mới về nhà chưa đầy một năm.
- Sao? Chưa đủ một năm đã vội cho rằng ta không thể nối dõi Từ gia?
- Vả lại từ khi có Chu Dung, Từ Lạng chưa từng chạm vào ta. Nếu thật sự muốn có con chung, sao lại hành xử thế này?
Cha mẹ chồng nhất thời há miệng không nên lời. Ta nhìn các trưởng lão Từ gia lụ khụ chạy tới, khóe môi khẽ cong:
- Ta tôn các ngươi là trưởng bối, nhưng nếu còn lấy tổ tông cổ huấn ra áp chế, đừng trách ta vô lễ.
- Tuổi đã cao, nên giữ gìn thân thể. Nếu thật sự lâm bệ/nh, không có của hồi môn của ta, Từ gia đâu còn nhiều linh dược quý giá.
Nói xong, ta theo phụ thân và Tô Dân vào thu dọn rương hồi môn. Những đồ thật trước kia đều chất lên xe, cùng với bình phong bàn ghế mà người Từ gia mượn trước đây cũng đóng gói mang đi.
Gia tộc thư hương Từ gia sau khi bị thu vén, trống trơn như hang tuyết. Cha chồng đang đứng nhìn, thấy lũ gia nô thu dọn hết mọi thứ, vội vã chạy ra ngăn cản.
Mẹ chồng thở không ra hơi, tay nắm ch/ặt bà mụ rên rỉ. Từ Lạng lăng xăng giữa đám đông, không giúp được cha lại đỡ không nổi mẹ, khóc lóc gọi tên ta:
- Trình Vận Như! Ngươi thật sự nhẫn tâm đến thế sao?
Ta mỉm cười lạnh lùng:
- Từ gia vốn nghèo khó, lẽ nào cũng là lỗi của ta?
12
Về đến nhà, mẫu thân đã đợi sẵn nơi cổng. Thấy ta, bà rơi lệ nhưng cũng mừng vì ta thoát khỏi vũng bùn.
- Nữ nhi à, Từ gia không thể quay lại nữa. Vậy ngày sau con tính thế nào?
Ta đưa mắt nhìn Tô Dân bên cạnh:
- Mẫu thân, con muốn chiêu Tô Dân làm rể.
Mẹ ta gi/ật mình, sau đó nhìn phụ thân, trong mắt ánh lên vui mừng:
- Chiêu rể cũng tốt. Tô Dân vốn là nghĩa tử, giờ thành b/án tử nhà Trình, thân thêm phần thân!
- Nhưng bên Từ gia...
Ta cười khẩy:
- Vốn dĩ họ đã thất lý, ta muốn lấy ai họ cũng không có quyền cản trở. Huống chi, Từ gia sắp đại lo/ạn rồi.
Tối hôm đó, gia nô ta cài lại Từ gia quả nhiên báo tin. Vừa khi ta rời đi, phu nhân Quốc công đã phái người đến chất vấn, nói chuỗi ngọc bạch ngọc gửi tặng mấy hôm trước hóa ra là giả, đòi hỏi phu nhân Chu Dung phải giải thích.
Cha mẹ chồng nghe tin vội tìm Chu Dung. Không ngờ lại bắt gặp cảnh Chu Dung đang tư thông với em chồng.
Nghe nói lúc ấy hai người đang mải mê ái ân, cha mẹ chồng xông vào cũng không kịp phản ứng.
Mãi đến khi đám bà mụ xông vào mới kéo hai người ra. Cảnh tượng kích động khiến mẹ chồng ngất xỉu. Cha chồng vừa lo cho vợ, vừa trói Chu Dung và Từ Sơn lại thẩm vấn, mọi thứ hỗn lo/ạn.
Chị dâu nghe tin chạy đến khóc lóc thảm thiết. Quốc công phủ chứng kiến cảnh này, chuyện đồn khắp kinh thành.
Chỉ trong chốc lát, việc tân phu nhân Từ gia dùng đồ giả lấy lòng các phủ và tư thông với em chồng đã lan khắp kinh kỳ.
Ta nghe xong cười khoái trá, nhìn gương mặt Từ Lạng dần trong suốt hoàn toàn sụp đổ:
- Từ Lạng, bọn họ tự làm chuyện nh/ục nh/ã, đừng trách ta nhé!
13
Sau đêm bắt gian, nhạc gia chị dâu đón con gái về, còn kiện lên quan phủ việc Từ Sơn và Chu Dung tư thông trái luân thường, bị xã hội kh/inh rẻ.
Từ Sơn bị giam vài ngày, Từ gia đút lót tiền bạc mới được thả về. Nhưng hôn sự với chị dâu đã hoàn toàn đổ vỡ.
Nhưng với Từ gia, đây chỉ là khởi đầu. Việc Chu Dung dùng đồ giả đã lan khắp kinh thành.
Cả kinh thành tự kiểm tra đồ vật nhận từ Chu Dung. Kết quả khiến mọi người kinh ngạc - không có thứ nào của nàng ta là thật.
Các quý nhân bị lừa liền tìm đến chất vấn. Chu Dung không biết biện bạch thế nào, muốn đổ lỗi cho ta nhưng ta đã đi xa.
Danh tiếng Từ gia hoàn toàn sụp đổ. Những gia tộc từng qua lại đều đoạn tuyệt, nhà trai hứa hôn với tiểu muội cũng sinh lòng hối h/ận.
Nhưng vẫn chưa hết. Hai ngày sau, ta nghe chưởng quán báo Từ gia đến cửa hiệu nhà Trình m/ua đồ.
Trước kia khi ta mới về nhà chồng, họ m/ua đồ chỉ ký sổ chứ không trả tiền. Ta xem xét sổ sách, ra lệnh c/ắt tín dụng của Từ gia, tính toán toàn bộ n/ợ cũ đòi lại cho bằng được.