Chương 9
Người đàn ông bị đ/á/nh choáng váng, không màng thể diện, rú ga lên cầu c/ứu.
Vệ Chiêu đ/á một cước khiến hắn rơi xuống cầu thang.
Rồi hắn bước theo, một đ/á nối tiếp một đ/á.
Tiếng thét k/inh h/oàng vang khắp nơi.
Lòng ta chùng xuống, vội lao tới ôm Vệ Chiêu từ phía sau:
- Đừng đ/á/nh nữa! Ngươi bình tĩnh lại đi!
- Vệ Chiêu!
Một lát sau, Vệ Chiêu cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.
Quan phủ nhanh chóng tới nơi, nhưng nể mặt thân phận ta, họ chẳng dám lên tiếng.
Trước khi rời đi, Vệ Chiêu ném cho người đàn ông một túi bạc lớn, chuyện này coi như xong.
Khi bước ra khỏi tửu quán, trời đã nhá nhem tối.
Bỗng Vệ Chiêu hỏi ta:
- Ngươi cũng nghĩ ta vô dụng lắm phải không?
Ta vừa định mở miệng đã bị hắn ngắt lời:
- Ta là con ngoài giá thú. Nếu không phải do huynh trưởng và nhị ca đột ngột qu/a đ/ời, phụ thân còn chẳng thèm liếc nhìn.
- Dù bây giờ, ta cũng chỉ giữ chức vô thưởng vô ph/ạt ở Binh bộ.
- Ngươi có sợ sau này phải chịu trăm bề khổ sở nếu gả cho ta không?
Ta lắc đầu, nói không sợ.
Hắn bật cười.
- Giờ ta một thân một mình tự tại vô cùng.
- Nếu có ngươi bên cạnh, ta chỉ cảm thấy bó buộc, đắn đo trước sau.
- Ta không thích cảm giác ấy, hiểu chứ?
Ta chậm rãi dừng bước.
Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ mở miệng:
- Nếu ta nói...
- Ta sẽ ch*t dưới tay Thái tử thì sao?
Ánh mắt Vệ Chiêu chợt tối sầm, khóe miệng căng thẳng.
Nhưng hồi lâu vẫn không nói gì.
Ta cúi mắt, gật đầu cười:
- Ta hiểu rồi.
- Từ nay ta sẽ không quấy rầy ngươi nữa.
- Mọi chuyện sẽ như ngươi mong muốn.
Chương 10
Ngày thứ ba Vệ Chiêu biến mất, ta nhận lệnh vào cung dự yến sinh nhật Thái tử.
Hương thơm ngào ngạt, cảnh tượng nhộn nhịp vô cùng.
Rồi ta thấy Vệ Chiêu.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, hắn lập tức cúi xuống tránh né.
Ta bật cười đắng.
Quay đầu lại, lại thấy Sở Sở đang trừng mắt nhìn ta đầy hằn học.
Ta liếc mắt phớt lờ, quay lưng ngồi xuống.
Đúng lúc ta định nhấp rư/ợu, M/ộ Dung Lãnh đột nhiên tuyên bố có tin vui.
Hắn mỉm cười nhìn ta:
- D/ao Quang, đến đây.
Toàn thân ta cứng đờ.
Tiếng bàn tán xung quanh văng vẳng bên tai:
- Chẳng lẽ hôm nay Điện hạ công bố nhân tuyển Thái tử phi?
- Mẫu thân Huyện chúa là muội muội của Hoàng thượng, phụ thân nắm thực quyền. Nếu kết thông gia thì đúng là mối lương duyên cường liên.
- Mối hôn sự này, sợ không ai dám phản đối.
Nghe tiếng ồn ào.
Như thể quay về đêm tân hôn kiếp trước.
M/ộ Dung Lãnh sau khi s/ay rư/ợu không còn giả tạo nữa.
Chỉ vì ta nói món bánh hơi mặn mà hắn túm tóc ta đ/ấm đ/á tới tấp, quát rằng đã về nhà chồng thì sống ch*t đều do hắn định đoạt.
Giờ nghĩ lại, ta gần như ngạt thở.
Hắn chọn ngày này chính là tính toán ta không dám làm Hoàng gia mất mặt trước đông người.
Đúng là ti tiện vô cùng!
Khi tỉnh lại, M/ộ Dung Lãnh đã đứng trước mặt ta:
- D/ao Quang, sao lúc này còn đờ người ra thế?
- Đi theo ta lên đây nào.
Hắn cười đưa tay về phía ta.
Lòng ta thắt lại, vô thức ngoảnh nhìn Vệ Chiêu.
Nhưng hắn vẫn cúi đầu, dường như sắc mặt chẳng chút thay đổi.
Vệ Chiêu.
Ta chỉ cho ngươi cơ hội này.
Nếu ngươi từ bỏ, ta sẽ không bao giờ tha thứ.
Hai tay ta siết ch/ặt thành quả đ/ấm, từng bước leo lên bệ.
Ba.
Hai.
Đúng lúc này.
- Rầm!
Một tiếng n/ổ lớn.
Ta kinh ngạc quay đầu nhìn——
Chương 11
- Vô lễ! Ai? Ai dám công khai lật bàn?
- Thật là mất mặt!
Tiếng thét kinh hãi nổi lên khắp nơi, khách khứa hoảng lo/ạn đứng dậy lùi lại.
Nhìn cảnh hỗn độn dưới đất, khóe miệng ta gi/ật giật.
Bảo ra tay chứ không bảo ngươi lật bàn đấy nhé...
Một cung nữ tiến lên:
- Vệ tướng quân, xin mời theo tiện tỳ đi thay y phục.
Vệ Chiêu không nhìn cô ta, mắt đen nhìn thẳng vào ta.
Ánh mắt chạm nhau, tim ta đ/ập thình thịch.
Người ta chọn quả nhiên đẹp trai!
- Cái thằng Vệ Chiêu con ngoài giá thú này đúng là không có giáo dưỡng!
- Hừ, ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng có tài cán gì!
Tiếng bàn tán khắp nơi.
Nghe thế, M/ộ Dung Lãnh cũng nhíu mày.
- Vệ Chiêu, ngươi...
Nhưng Vệ Chiêu đã lên tiếng trước:
- Điện hạ.
- Thần hôm nay cũng có một việc muốn nhờ Hoàng hậu nương nương làm chủ.
Lời vừa dứt, đại điện ch*t lặng.
Mẫu thân ta biến sắc.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, rồi đồng loạt hướng mắt về Hoàng hậu.
Dưới ánh mắt mọi người, Vệ Chiêu từng bước tiến về phía ta, cuối cùng dừng trước mặt.
- D/ao Quang, ngươi có bằng lòng không?
Nhìn hắn căng thẳng cắn môi.
Mắt ta bỗng cay xè.
Như bị ai đẩy, ta lại bước lên con đường này.
Nhưng lần này, cuối cùng cũng có người đến c/ứu ta.
- Ừ.
Vệ Chiêu thở phào nhẹ nhõm.
Rồi nắm tay ta, từ tốn quỳ xuống.
- Thần và D/ao Quang quen biết từ nhỏ, tâm đầu ý hợp.
- Hôm nay thần xin nương nương làm chủ, ban hôn cho hai chúng thần.
Chương 12
- D/ao Quang xin được cô mẫu chấp thuận.
Trong mắt M/ộ Dung Lãnh lóe lên tia gi/ận dữ.
- D/ao Quang!
Nhưng để giữ thể diện, hắn không nói gì thêm.
Ánh mắt mọi người luân chuyển giữa ba chúng tôi, cuối cùng đều dồn về chủ tọa.
Lâu sau, Hoàng hậu mỉm cười:
- Hôm nay dù sao cũng là yến sinh nhật của Thái tử.
- Những chuyện khác để sau hãy bàn.
Mẫu thân vội phụ họa:
- Phải đấy, hôm nay là sinh nhật Thái tử, đừng để việc ngoài lề phá hỏng hứng.
- Hoàng tẩu thích nhất món bánh sen nhuyễn này, mau thử xem.
Ta bóp nhẹ tay Vệ Chiêu.
Hắn lập tức siết ch/ặt lại.
Đến tận lúc này, ta mới thực sự cảm nhận được sự trùng sinh của mình.
- Cô mẫu, D/ao Quang đột nhiên thấy khó chịu trong người, muốn xin phép cáo lui trước.
Mẫu thân lập tức nhíu mày.
- Vậy ta cho người đưa con về phủ.
- Không cần - ta mỉm cười - Tiểu tướng quân Vệ có thể đưa ta về.
Đốt ngón tay M/ộ Dung Lãnh đã trắng bệch.
Chưa đợi Hoàng hậu mở miệng, ta đã kéo Vệ Chiêu nhanh chóng rời đi.
Ngoài cung môn có một con ngựa ô.
Tiểu đồng đứng hầu thấy chúng tôi tay trong tay đi ra, mắt gần rơi khỏi hốc.
- Huyện chúa... thiếu gia, sao thiếu gia lại dẫn Huyện chúa...
- Im đi!
Vệ Chiêu bế ta lên ngựa, rồi phi người lên yên sau.
Ta ngồi trong lòng hắn, ngẩng đầu nhìn khiến ta chợt đờ đẫn.
Vệ Chiêu dùng tay xoay mặt ta lại:
- Nhìn cả tối vẫn chưa đủ sao?
Ta lắc đầu:
- Cả đời cũng không thấy đủ.
Tai Vệ Chiêu lập tức đỏ bừng:
- Ngươi cũng im đi.
Ta thấy buồn cười, ngả người vào ng/ực hắn.
Gần như ngay lập tức, Vệ Chiêu toàn thân cứng đờ.
- Ngồi thẳng lên, không thì ta ném ngươi xuống đất!
Ta khẽ ho khan ngừng cười.