Kế Hoạch Thuần Phục Chó Dữ

Chương 7

30/09/2025 12:14

Anh ấy nói nhanh và gấp gáp, mặt đỏ bừng lên vì xúc động.

Mẹ tôi gi/ật mình, có vẻ không ngờ anh lại thẳng thắn đến thế. Bà quay sang nhìn tôi: 'Thanh Thanh, còn con?'

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm nắm ch/ặt tay Lục Tấn, cảm nhận được mồ hôi ẩm ướt thoáng hiện trong lòng bàn tay anh.

'Mẹ, con cũng thích anh ấy.' Dù hắn đúng là đồ khốn... nhưng dường như trái tim đã không nghe theo lý trí.

Mẹ nhìn đôi tay đan ch/ặt của chúng tôi, thở dài lần nữa nhưng lần này nụ cười đã hiện lên đầy ngậm ngùi: 'Bọn trẻ bây giờ... Thôi được rồi. Tiểu Tấn, nhớ kỹ lời hứa hôm nay. Nếu sau này dám b/ắt n/ạt Thanh Thanh, mẹ sẽ là người đầu tiên không tha cho con.'

'Tuyệt đối không bao giờ!' Lục Tấn lập tức đáp lời, giọng sang sảng, bàn tay siết ch/ặt đến mức làm tôi đ/au nhói.

'Ra ngoài đi.' Mẹ vẫy tay.

Vừa bước khỏi phòng sách, Lục Tấn lập tức kéo tôi vào góc cầu thang, cúi đầu vội vàng: 'Nãy chưa hôn được...'

'Điên rồi! Mẹ em còn ở đây!' Tôi hoảng hốt bịt miệng anh.

Anh hôn lên lòng bàn tay tôi, ánh mắt lấp lánh khác thường: 'Vậy tối nay... ứng lương trước nhé?'

'...Biến đi!'

'Thì chỉ một cái thôi, một cái thôi mà...'

'Lục Tấn!'

'Được rồi được rồi, không hôn.' Miệng nói vậy nhưng anh nhanh như c/ắt chạm môi lên má tôi rồi cười mãn nguyện, như đứa trẻ vừa tr/ộm được kẹo.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa chiếu rọi lên đôi mắt biết cười của anh, rực rỡ đến chói chang.

Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình cả đời này có lẽ không thoát khỏi con chó ghẻ lúc thì ngỗ ngược, lúc lại bám dính không rời này đâu.

Nhưng mà... hình như cũng không tệ nhỉ?

Sau này, hai gia đình chính thức gặp mặt. Bố mẹ Lục Tấn bất ngờ tỏ ra rất cởi mở, không hề coi thường xuất thân của tôi mà còn vô cùng tôn trọng mẹ tôi. Phu nhân họ Lục nắm tay tôi cười: 'Thằng Tấn nhà tôi ngỗ nghịch quen rồi, cần có người biết trông chừng nó.'

Lục Tấn trước mặt bố mẹ ngoan ngoãn như chim cun cút, chỉ biết gật đầu lia lịa: 'Dạ vâng, Thanh Thanh quản cháu, cháu sẽ nghe lời.'

Dùng cơm xong, anh kéo tôi ra vườn, ôm từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

'Giờ đã danh chính ngôn thuận rồi nhé, Lục phu nhân.'

Giọng anh tràn ngập tiếng cười và sự thỏa mãn.

'Ai là phu nhân nhà họ Lục của anh...' Tai tôi nóng bừng. 'Sớm muộn gì cũng sẽ là thôi.'

Anh xoay người tôi lại, trán áp trán, hơi thở quyện vào nhau, ánh mắt dịu dàng và chuyên chú.

'Giản Thanh, trước đây anh là đồ khốn, sau này sẽ không như thế nữa. Anh sẽ học cách yêu em thật tốt, tôn em thành tiểu hoàng đế của anh, được không?'

Tôi nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đáy mắt anh, lòng mềm nhũn, khẽ gật đầu.

Nụ hôn của anh dịu dàng đáp xuống, ngọt ngào và trân trọng vô cùng.

Gió đêm lướt qua mang theo hương thơm của những đóa hồng.

Tôi nghĩ, thuần phục một con chó ngỗ ngược đại khái là...

Dùng tình yêu buộc cho nó chiếc vòng cổ.

Mà nó, lại nguyện ý đón nhận.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Trở Mặt Với Alpha, Tôi Mang Thai Rồi

6
Tôi và Bách Tích Xuyên cãi nhau một trận lớn, làm ầm ĩ đến mức rất khó coi, hận không thể cả đời không qua lại với nhau. Kết quả vừa mới trở mặt không lâu, tôi đã phát hiện mình mang thai. Sắc mặt tôi khó coi, không thể tin nổi hỏi bác sĩ: “Anh không nhầm chứ?” Bác sĩ đẩy kính: “Không nhầm đâu.” Tôi: “Nhưng tôi là Alpha mà.” Bác sĩ nói ra câu kinh người: “Vậy thì đối tượng của cậu cũng ghê thật.” Tôi cầm kết quả kiểm tra rời khỏi bệnh viện, cả người đều không ổn. Đi được vài bước, tôi ngồi xổm bên đường đấm đầu mình, có chút ảo não. Người đi ngang qua nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc, nhưng những thứ đó đều không quan trọng nữa. Bởi vì cú sốc hôm nay tôi chịu còn lớn hơn nhiều. Tôi, một Alpha, mang thai rồi. Càng khó chịu hơn là, hai ngày trước tôi vừa cãi nhau với cha còn lại của đứa trẻ, còn cãi rất khó coi.
ABO
Boys Love
0