Về đâu bóng lê xưa

Chương 11

09/01/2026 11:49

Đợi đến giờ Ngọ, bọn cung nhân mang lễ phẩm mới chậm chạp gõ cửa phủ công chúa.

Mãi không thấy ai ra ứng tiếng.

Chúng tưởng Trưởng công chúa đã trốn đi, hốt hoảng xông vào điện ngủ của ta.

Chỉ thấy ta khoác áo trắng, nằm nghiêng trên sập.

Mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi cũng không chút hồng hào, trông thật kinh hãi.

- Trưởng... Trưởng công chúa điện hạ?

- Ngài làm sao vậy?

Ta gắng gượng mở mắt, chân mày nhíu ch/ặt.

- Ta... ta mắc bệ/nh tim... không còn sống được bao lâu nữa.

- Hãy... tâu lên Hoàng thượng, ta muốn gặp hắn... lần cuối.

Bọn cung nhân mặt mày biến sắc, chắc sợ tên hôn quân kia sẽ trách tội chúng.

Phải rồi, bao ngày qua, có ai đoái hoài đến sống ch*t của ta?

Lũ cung nhân này, toàn bọn nương theo thế lực.

Thấy tên hôn quân ghẻ lạnh ta, chúng cũng tránh mặt như tránh tà.

Khiến phủ công chúa trở nên lạnh lẽo như lãnh cung.

Ngoài ngày mồng một, rằm mang lễ phẩm đến cổng.

Ngay cả trong phủ cũng chẳng ai bước chân vào.

Chẳng phải muốn ta tự sinh tự diệt sao?

Nếu không có A Liệt, có lẽ ta đã sớm thành ra dạng này rồi.

- Các ngươi... còn đứng đó làm gì?

- Nếu... khiến Hoàng thượng lỡ mất lần gặp cuối... các ngươi... đảm đương nổi sao?

Ta giả vờ ho, tay ôm ch/ặt ng/ực, làm bộ đ/au đớn tột cùng.

- Vâng! Công chúa yên tâm, nô tài lập tức đi bẩm báo!

28

Ta tựa người trên ghế sập trước cửa, thầm tính giờ giấc.

Từ phủ công chúa đến hoàng cung, từ thư phòng của tên hôn quân trở về đây.

Đoạn đường nhanh nhất mất bao lâu.

Quả nhiên, trời chưa tối hẳn, Tạ Hằng đã tới.

Khi hắn dẫn đoàn tùy tùng xông vào điện ngủ, ta đang ngồi trước bàn trang điểm.

Để hắn thấy khuôn mặt tái nhợt của ta.

Rồi giả vờ vội vàng thoa son đỏ lên môi.

Áo trắng tinh khiết, yếu đuối như liễu rủ.

Tóc dài như thác nước xõa trên vai.

Khuôn mặt kiều diễm ngang ngược ngày nào giờ đây lại đáng thương đến lạ.

Ta thấy trong mắt hắn thoáng chút kinh ngạc, tiếp theo là nỗi đ/au chân thành.

- Tiêu Đường Nguyệt... nàng làm sao thế?

Ta đăm đăm nhìn hắn, - Không sao, chỉ là... không còn nhiều thời gian.

- Thái y! Tuyên thái y vào đây!

- Không cần nữa, Tạ Hằng, đã muộn rồi.

- Cho tất cả lui ra, ta chỉ muốn... ở bên ngươi một lúc.

Hắn nhíu mày, ánh mắt ngổn ngang trăm mối.

Cuối cùng vẫn phất tay, đuổi hết mọi người đi.

- Dưới gầm trời này, dám trực tiếp gọi trẫm tên huý chỉ có nàng.

- Tiêu Đường Nguyệt ngang tàng bất khuất ngày xưa giờ đi đâu rồi?

Ta bật cười khành khạch.

- Ngươi nói xem? Bệ hạ.

- Chẳng phải ngươi đã bẻ g/ãy đôi cánh của ta, nh/ốt vào lồng son này sao?

Hắn bước tới, cầm thỏi son mày trên bàn trang điểm, nhẹ nhàng vẽ lông mày cho ta.

- Tiêu Đường Nguyệt, trẫm chưa từng nghĩ nàng sẽ thành ra dạng này.

- Từ lần đầu gặp nàng, trẫm chưa từng muốn làm hại nàng.

Ánh mắt hắn đầy thương xót.

- Nhưng ngay từ đầu, ngươi đã làm hại gia quyến và bách tính của ta.

Hắn ngừng tay, cúi mắt, chân mày cau lại.

- Thống nhất thiên hạ là chí hướng Hoàng thái gia trẫm lập khi đăng cơ.

- Từ nhỏ trẫm đã được cả hoàng cung răn dạy, khi lên ngôi phải hoàn thành đại thống.

- Hai nước giao chiến, không phải chuyện nàng và trẫm có thể thay đổi.

- Tiêu Đường Nguyệt, trẫm không có lựa chọn.

29

Ngươi mãi mãi không hiểu trên vai đế vương gánh vác những gì.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt rực lửa.

- Giá như thân phận của ngươi và trẫm không phải kẻ th/ù không đội trời chung, ngươi có thể chấp nhận tấm lòng của trẫm không?

Ta chống tay ghế đứng dậy r/un r/ẩy, - Ta không biết, Tạ Hằng.

- Tấm lòng hoàng gia quá lớn, quá phức tạp.

- Lòng ta nhỏ bé, không chứa nổi thiên hạ đại thống, giang sơn xã tắc trong miệng ngươi.

- Cũng không chứa nổi tam thiên giai lệ trong hậu cung của ngươi.

- Quyền thế, địa vị, ta đều không màng nữa.

Hắn đỡ lấy ta, ánh mắt vẫn nồng ch/áy: - Vậy nàng muốn gì?

Ta mỉm cười nhìn ra cửa sổ: - Ta muốn... ta chỉ muốn một đời một cặp.

- Tránh xa chiến tranh quốc gia, tranh đấu triều đình, ẩn náu nơi đào nguyên vắng người, sống cuộc đời bình dị nhất.

Ta được Tạ Hằng đỡ, giả vờ khó nhọc bước đi.

Ta muốn dẫn hắn vào nội điện, nơi có thể hành động mà không kinh động ám vệ ngoài cửa.

Nhưng hắn đột nhiên dừng bước, hai tay đặt lên vai ta.

- Tiêu Đường Nguyệt, rốt cuộc là trẫm hại nàng sao?

- Trẫm chỉ muốn ghẻ lạnh nàng một thời gian, bớt đi khí thế ngang tàng.

- Nàng... rốt cuộc vì sao bệ/nh nặng thế này?

- Trước đây thậm chí không ai vào cung báo tin.

- Lai nhân!

Cửa điện bất ngờ mở ra, tim ta thắt lại.

- Truyền chỉ, đem hết thảy cung nhân và quản sự phủ công chúa trước đây, kéo ra xử trượng bế.

- Tuân chỉ.

Cửa điện nhanh chóng đóng lại, tim ta đ/ập thình thịch.

Không thể chần chừ nữa, phải nhanh chóng kết thúc!

- Đỡ ta... lên sập nghỉ chốc lát.

Ta tiếp tục dẫn hắn vào nội điện.

Nhưng hắn đột nhiên ôm ch/ặt lấy ta, khiến ta suýt thốt lên kinh hãi.

- Nàng đi không tiện, để trẫm giúp.

Hắn bồng ta bước vào nội điện, nhẹ nhàng đặt ta lên sập.

- Tiêu Đường Nguyệt, trẫm nhất định sẽ tìm danh y giỏi nhất thiên hạ chữa khỏi cho nàng.

- Trẫm chỉ cần nàng sống tốt.

Chuyện trước đây, trẫm có thể bỏ qua.

Ánh mắt hắn từ lúc bước vào đến giờ chưa rời khỏi mặt ta.

Tình cảm của đế vương quả thật hiếm thấy.

Nhưng thứ ta có thể đáp lại hắn chỉ có h/ận ý và sát khí.

Hắn cúi xuống định hôn lên trán ta.

Đúng lúc này, A Liệt cùng hai ám vệ khác từ trên mái lao xuống.

Chuỳ trong tay A Liệt đ/âm mạnh vào lưng Tạ Hằng!

Đồng tử hắn co rúm, k/inh h/oàng vô cùng.

- Lai...!

Chưa kịp kêu lên, ám vệ khác đã bịt miệng hắn.

Ta căng thẳng nhắm mắt, quay đầu không dám nhìn.

- Khoan! Đừng gi*t hắn vội!

- Giữ hắn sống giúp Trưởng công chúa thoát ra, đợi nàng an toàn rồi hãy động thủ!

Nghe vậy ta bỗng mở to mắt, đến phút này A Liệt vẫn đang mưu tính đường thoát cho ta.

Hắn x/é mảnh màn giường nhét vào miệng Tạ Hằng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm