Tôi rất ngoan

Chương 3

30/09/2025 09:02

Vừa bước vào nhà đã thấy bức tường từng bị tôi đ/ốt ch/áy xém cùng đống đồ đạc đ/ập nát rồi sửa lại, dù đã được tu sửa thêm lần nữa nhưng vẫn không chịu nổi 25 năm tôi liên tục đ/ốt phá, đ/ập phá không ngừng, thay mới hoài không xuể.

"Cái... cái này là sao thế?"

Mẹ tôi cười châm biếm: "Chỉ vì từng gọi nó một tiếng 'đồ tốn tiền', nó liền thề khiến cả nhà đời đời kiếp kiếp tán gia bại sản, nhà họ hàng nào cũng bị nó đ/ốt qua rồi."

Lúc này mẹ chồng tôi mới vỡ lẽ.

Những việc tôi làm quả thực đúng như lời họ nói!

Cô con dâu này đúng là biết nghe lời thật đấy.

5

Hôm đó, tan làm về tôi đang ngồi khoanh chân trên sofa ăn dưa, mẹ chồng xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ bước vào. Vừa thấy tôi bà đã tươi cười: "Tiểu Nhiên à, mẹ m/ua đồ ngon cho các con đây. Con đừng ăn dưa nữa, rửa tay vào bếp nấu nướng đi."

Tôi dạ một tiếng, bỏ dưa xuống xách đồ vào kiểm tra: tôm hùm, hàu sống, tổ yến còn lông, gà sống cùng mấy con cá đang giãy đành đạch.

Món nào cũng đủ khiến tôi vắt chân lên cổ xử lý cả tiếng đồng hồ.

Mẹ chồng thong thả phán: "Con làm hết mấy món này nhé, tối nay cả nhà sum họp. Nhớ làm nhanh lên, mẹ đi khiêu vũ đây."

Dứt lời, bà phất áo ra đi không ngoái đầu.

Tôi ngoan ngoãn xách đồ vào bếp, nhưng hơi đ/au đầu.

Mẹ bảo làm nhanh mà nguyên liệu toàn cần sơ chế kỹ, làm sao nhanh được?

Phải nghe lời mẹ chồng, tốc độ là trên hết.

Thế là tôi quẳng nguyên tôm hùm vào nồi, tổ yến không nhặt lông không ngâm nước hầm đại, gà ch/ặt đầu để nguyên lông bỏ nồi áp suất, cá không đá/nh vảy đem chiên giòn.

Thao tác nhanh như chớp, vừa kịp lúc Trương Khánh Phong dẫn cả nhà về. Mẹ chồng vừa thay dép vừa khoác lác: "Cô ta chẳng biết phân biệt phải trái, đành ra lệnh trực tiếp cho nấu nướng. Đến bữa ta sẽ bắt nó hầu hạ từng miếng ăn, không được đụng đũa, xong xuôi lại dọn dẹp bãi chiến trường."

Cả nhà cười nói ngồi vào bàn, nhìn tôi mồ hôi nhễ nhại bưng đồ ăn từ bếp ra.

Mẹ chồng chẳng thèm để ý món ăn, tiếp tục ra lệnh: "Lát con phải đứng hầu cả nhà ăn cơm, nghe chưa? Lâm Tiểu Nhiên, dù chúng tôi không muốn ăn, con cũng phải quỳ xuống năn nỉ. Tao không tin cả nhà khỏe mạnh lại ch*t vì mày!"

Chưa dứt câu, tôi đã cười tươi rói gật đầu, xách cả muỗng lớn từ bếp ra: "Vâng ạ. Bố, mẹ, anh xã, để em đút cho ăn nhé!"

6

Mẹ chồng hớn hở, nhưng vừa ngậm miếng th!t gà còn lông đã ngoan ngoãn ngay.

Bà hét lên định nhổ ra, bị tôi ấn ngược vào ghế, bịt mồm đút tiếp: "Mẹ ăn đi, ăn xong còn nhiều lắm."

Trời ạ, gà hầm lông lá, cá chiên vảy cứng, tôm hùm sống nguyên con, tổ yến còn lông... từng muỗng từng muỗng nhồi vào miệng họ.

Mẹ chồng rú lên thảm thiết, muốn ói lại bị tôi bịt ch/ặt miệng.

Bố chồng và chồng định bỏ chạy, tôi không ngăn mà cười khúc khích: "Mẹ xem, bố và Khánh Phong thương mẹ lắm đấy. Bao nhiêu món ngon đều nhường cho mẹ. Mẹ vừa dặn con phải hầu mẹ ăn, mẹ không ăn con sẽ nài nỉ. Mẹ ăn đi, con xin mẹ!"

Mẹ chồng gào lên: "Tao không ăn!!!"

Tôi xịch một tiếng quỳ sụp: "Mẹ ơi con xin mẹ! Mẹ ăn đi mà! Con quỳ xin mẹ đây!"

Dù quỳ nhưng tôi quỳ để bà phải nằm, thế là tôi đ/è bà xuống sàn, từng muỗng cơm nhồi vào họng.

Cuối cùng mẹ chồng trợn ngược mắt ngất xỉu, bụng phình như trống chầu.

Nghe lời bà dọn dẹp, tôi lau nhà đổ rác, thấy người bà dơ bẩn liền tống luôn vào thùng rác.

Mẹ chồng tỉnh dậy trong đống rác, hét thất thanh bò về nhà, tắm rửa suốt đêm.

Từ đó, hễ thấy tôi là bà tránh xa, run cầm cập. Nhưng tôi biết, trong mắt bà chỉ có h/ận th/ù.

Tôi thắc mắc:

"Dù con có b/ắt n/ạt mẹ, nhưng sao mẹ chỉ ghèm con? Chồng con với bố chồng bỏ mặc mẹ, chẳng đáng gh/ét sao?"

Một câu khiến chồng và bố chồng ăn đò/n suốt nửa tháng. Hễ mẹ chồng thấy th!t gà cá là đá/nh hai người túi bụi.

Chồng tôi chịu không nổi, đùng đùng nổi gi/ận: "Tại mày cả nhà mới ra nông nỗi! Sao mày không học mẹ tao, người hiền lành đảm đang chu toàn mọi việc?"

Tôi đáp: "Học mẹ á? Được!"

Quay sang nhìn mẹ chồng đang t/át bốp bốp vào mặt chồng, tôi túm mặt Trương Khánh Phong t/át lia lịa: "Hiền thục thế này hả? Giống chưa?"

Hôm ấy hai cha con sưng mặt không phân biệt nổi ai là ai. Mẹ chồng khóc thút thít suốt đêm, tôi cũng khóc theo.

Tiếng khóc của bà nghe như ấm nước sôi réo, kéo dài văng vẳng, thi thoảng còn rít lên như còi.

Bà rít một tiếng, tôi rít theo. Bà sợ quá nín bặt, đành đi ngủ.

Tiếc là bà ngủ rồi tôi vẫn bắt chước. Bà vừa chợp mắt, tôi lại rên "ụt ịt". Vừa nhắm mắt, tôi kêu "chít chít". Vừa ngủ say, tôi hét "oaaa"...

Lại thêm một đêm náo lo/ạn, chồng tôi đầu hàng: "Ly hôn đi em."

7

Việc ly hôn khiến mẹ chồng hả hê, đằng nào con dâu không kiểm soát được thì đổi đứa khác.

Khi tôi và Trương Khánh Phong chuẩn bị ra phường, bà còn không quên châm chọc: "Nhìn con kìa, đâu ra dáng làm dâu? Con dâu nhà hàng xóm họ Vương xinh đẹp nết na, phải lấy được người như thế mới đáng mặt!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0