13
- Điện hạ, Từ Nguyệt Như nàng đều là giả vờ cả! Nàng chỉ muốn bám víu vào kẻ có thể đỗ đạt làm quan. Nàng đã đút lót không biết bao nhiêu tiền cho bọn thư sinh, không chỉ mỗi ta!
Thẩm Ngọc Sơn còn chưa dừng lại, hắn lần lượt vạch trần mọi việc nương thân đã làm, đảo đi/ên trắng đen.
Ta nhìn về phía nương thân đứng sau lưng Thẩm Ngọc Sơn. Gương mặt nàng bình thản như đã quá quen với cảnh này.
- Đủ rồi!
Hai giọng nói khác nhau cùng vang lên.
Thái tử bước tới khẽ đỡ lấy nương thân. Nàng thoát khỏi tay hắn, tiến thẳng đến trước mặt Thẩm Ngọc Sơn.
- Thẩm Ngọc Sơn, ta đúng là nhìn lầm ngươi rồi. Cái gì tri âm tri kỷ, toàn là trò hề! Đáng cười nhất là lúc ngươi đẩy ta vào tay kẻ khác, ta còn tưởng ngươi có khó nói. Hóa ra mọi thứ ta làm trong mắt ngươi chỉ là trò nhạo báng!
- Ngươi không xứng đứng trước mặt ta, càng không xứng làm cha Tiểu Linh Đang. Từ nay về sau, hai ta đoạn tuyệt!
Nương thân nói xong liền ném vật trong tay ra. Đó là một chiếc trâm gỗ x/ấu xí nhưng nhẵn bóng, rõ ràng đã được nâng niu nhiều năm.
Ta biết, đó là thứ nương thân giấu dưới gối, đêm đêm thường lấy ra ngắm nghía. Ta từng lén nhìn thấy trên đó khắc hai chữ ng/uệch ngoạc - Nguyệt Như.
Chiếc trâm rơi xuống đất, không vỡ. Nhưng Thẩm Ngọc Sơn loạng choạng giẫm lên, khiến nó g/ãy làm đôi.
14
Thẩm Ngọc Sơn bị đuổi đi. Nương thân và Thái tử đứng yên tại chỗ, cuối cùng nàng là người cúi đầu đầu hàng.
- Ta... ta đã muốn trả lại hắn từ lâu lắm rồi.
Thái tử gật đầu nhưng vẻ mặt như gã đàn ông gh/en t/uông m/ù quá/ng.
Khi ngày thành hôn cận kề, tin đồn bỗng lan khắp kinh thành. Người ta bảo Thái tử phi từng là phối ngẫu chung. Không cần nghĩ cũng biết tin này do Thẩm Ngọc Sơn phát tán.
Từ khi đỗ cử nhân, hắn không tiến thêm được bước nào. Lại bộ không bổ nhiệm chức quan, chẳng ai thèm để ý tới trò đi/ên rồ của hắn. Tưởng rằng có thể mượn chuyện nương thân để lấy lòng Thái tử, nào ngờ lại bị vị hoàng đế tương lai gh/ét bỏ. Tương lai tiêu tan, hắn liều mạng phơi bày thân phận thật của nương thân.
Thái tử ngay lập tức phong tỏa mọi tin tức quanh nàng. Vì vậy nương thân vẫn bình yên chuẩn bị giá thú, hoàn toàn không biết chuyện bên ngoài.
Trước khi tin đồn kịp lan xa, một vụ án chấn động hơn bùng n/ổ: vụ gian lận khoa cử. Thái tử dâng danh sách liên quan lên Hoàng thượng, bắt giữ toàn bộ quan viên và thí sinh phạm tội, trong đó có Thẩm Ngọc Sơn.
Theo án tích, Thẩm Ngọc Sơn hối lộ quan khảo thi 1000 lượng bạch ngân. Bằng chứng rành rành, hắn bị cách bỏ công danh, tống giam vào ngục.
Cùng lúc đó, tin đồn cũng dần tan biến. Thiên hạ chỉ chú ý vào cách xử lý vụ án khoa cử và bồi thường thế nào. Nhưng điều đó không ngăn được hôn lễ của Thái tử và nương thân.
Ngày đại hôn, ta chỉ nhớ trời xanh ngắt, phòng cưới đỏ rực. Nương thân ngồi trước gương trang điểm, nở nụ cười hiếm hoi.
Sau thành hôn, nương thân dẫn ta vào phủ Thái tử. Mọi người trong phủ đối đãi chúng ta vô cùng cung kính, như được dặn dò kỹ càng. Quản gia lão gia nói Thái tử đã chuẩn bị từ lâu. Thảo nào đồ đạc trong phòng nương thân đều bày biện theo sở thích của nàng.
Về sau khi lớn lên, ta mới hiểu được với thân phận như Thái tử, nhớ rõ sở thích và kiêng kỵ của nương thân là điều quý giá khôn tả. Vậy mà hắn đã làm được.
15
Nương thân biết tin Thẩm Ngọc Sơn vào ngục đã là chuyện rất lâu sau đó. Lúc ấy, bụng nàng đã gần đến ngày khai hoa.
Nàng muốn đến thăm hắn nhưng Thái tử không cho, nói trong ngục âm u ẩm thấp. Nhưng hắn không thắng được sự cương quyết của nàng. Cuối cùng, nương thân và ta cùng Thái tử đến thiên lao.
Vừa thấy Thẩm Ngọc Sơn, mùi m/áu tanh nồng xộc vào mũi. Toàn thân hắn như ngâm trong m/áu, da thịt nát tan không còn chỗ lành lặn.
Nương thân lập tức che mắt ta, ta gạt tay nàng ra thì thấy Thái tử đang che mắt nương thân. Ta bật cười khúc khích. Tiếng cười đ/á/nh thức Thẩm Ngọc Sơn.
Hắn yếu ớt vô cùng, chẳng còn vẻ ngạo mạn lúc đ/á ta ngày trước. Hắn gào thét tên ta:
- Tiểu Linh Đang! Tiểu Linh Đang! Ta là cha con đây! Mau c/ứu ta ra!
Xích sắt leng keng theo chuyển động của hắn. Ta núp sau lưng nương thân, tò mò thò đầu nhìn. Lẽ ra Thẩm Ngọc Sơn không bị tr/a t/ấn dã man thế này, tội hối lộ đâu đến nỗi. Trông hắn như phạm tội tày đình, tựa hồ đắc tội với ai đó.
Ta ngẩng đầu nhìn Thái tử. Ánh mắt hắn nhìn Thẩm Ngọc Sơn không khác gì nhìn x/á/c ch*t. Phát hiện ta đang quan sát, Thái tử nhướng mày mỉm cười hiền hậu.
Ta ngoảnh lại, hóa ra Thẩm Ngọc Sơn đắc tội với Thái tử.
- Thẩm Ngọc Sơn, ta đến chỉ để nói cho ngươi biết: Tiểu Linh Đang họ Từ, không họ Thẩm.
- Và chuyện ngươi lừa gạt ta năm xưa, ta đã biết hết rồi.
Thẩm Ngọc Sơn đờ người. Như chợt nhớ điều gì, hắn khóc lóc van xin:
- Nguyệt Như! Ta sai rồi! Nguyệt Như! Ta sai rồi! Xem tình nghĩa vợ chồng một thời, nàng c/ứu ta với!
- Từ khi biết ngươi lừa dối, tình nghĩa giữa ta đã hết.
Giọng nương thân lạnh băng. Nói xong, nàng nắm tay ta quay lưng bước đi.
Thái tử chậm lại một bước. Khi ta ngoái đầu, vừa thấy hắn vẫy tay gọi quan lại. Thấy ta nhìn, Thái tử không hề hoảng hốt mà còn cong môi cười. Ta ngước nhìn gương mặt lãnh đạm của nương thân, cuối cùng không nói gì.
16
Ngày nương thân sinh nở, Thái tử không có trong phủ. Dù mọi thứ đã chuẩn bị chu toàn, ta vẫn lo lắng cho nàng.
Không ngờ nương thân vừa vào phòng sinh, Thái tử đã hộc tốc quay về. Thấy ta ngồi xổm ngoài cửa, hắn ôm ch/ặt ta vào lòng, toàn thân r/un r/ẩy.
Ta chưa từng thấy Điện hạ như thế. Trong mắt ta, hắn luôn vạn năng, mưu lược tài tình, uy phong lẫm liệt.