Ta nhẹ nhàng dịch chuyển người tránh ra.
Nghe thấy động tĩnh, hắn vươn tay véo má ta:
"Tỉnh rồi à?"
Khi gặp ánh mắt hắn, ta vẫn còn hơi mơ hồ:
"Ngươi... không ch*t à?"
Gương mặt tuấn tú của hắn lập tức đen sầm:
"Sao? Rất thất vọng à?"
Giọng điệu âm trầm khiến ta gi/ật mình tỉnh táo hẳn.
Ta gượng cười ngượng ngùng:
"À, là ngươi à... Ha ha ha... Chắc ta ngủ mê rồi... toàn nói mớ..."
"Hừ, nói mớ sao?" Hắn khịt mũi hỏi,"Vậy kể ta nghe xem, mơ thấy gì?"
Đây đâu phải chuyện dám nói?
Lẽ nào lại thành thật kể rằng ta mơ thấy hắn đi sưởi ấm giường cho người khác, khiến ta tức gi/ận đ/á hắn xuống hồ sen?
"Không... không có..."
Ta vội chuyển đề tài:"Ngươi về từ khi nào?"
Hắn kéo ta vào lòng, nhắm mắt cười thỏa mãn:
"Đêm qua Tuần phủ Lĩnh Nam có việc gấp về kinh, cô xử lý xong thì nàng đã ngủ say. Hôm nay nghỉ triều chính, có thể cùng nàng nghỉ ngơi thật tốt."
Ta gi/ật nảy người.
Mỗi lần hắn nói "nghỉ ngơi", chính là lúc ta không thể nghỉ ngơi!
Mãi đến khi hắn đặt ta trước bàn trang điểm, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
... Hóa ra ta đa nghi.
Hắn cười khẽ, thấu hiểu ý ta, ngón tay lược nhẹ mái tóc dài:
"Không thì sao? Nàng tưởng là nghỉ ngơi kiểu gì?"
"... Không, không có gì."
30
Cứ đà này, chỉ vài năm nữa ta cũng buông tay nhắm mắt.
"Đêm nay..." Hắn đảo mắt nhìn quanh, cảm khái:
"Nơi ta gặp nhau lần đầu, bao năm vẫn chẳng thay đổi."
Tay ta cầm thìa khựng lại:
"Lần đầu? Chẳng phải trong cung sao?"
Hắn lắc đầu.
Hắn kể thuở nhỏ ra khỏi cung, thấy ta ngồi bên đường vừa khóc vừa ăn nước đường.
Nhìn thấy bài ngọc "Thẩm" trên người ta, hắn đến hỏi:
"Một tiểu thư khuê các, sao dám ngồi đây một mình? Không sợ bị b/ắt c/óc?"
Ta ngây thơ vừa chùi nước mũi vừa kể lể như trút bầu tâm sự:
Mẹ ta sớm bị bỏ, cha không cho hai mẹ con gặp mặt. Thẩm Thanh Ngọc chê ta "có mẹ sinh không mẹ dạy". Ta xông vào đ/á/nh nhau với nàng.
Nàng đ/á/nh không lại, khóc lóc gọi cha và mẹ kế.
Cha t/át ta một cái đ/á/nh bật người, đuổi ra khỏi phủ bắt ta tự xét lại.
Lúc buồn, ta thường ăn đồ ngọt cho khuây khỏa.
Ta chợt hiểu:
"Hóa ra ngươi luôn cho ta ăn đồ ngọt là vì thế."
Hắn cười:"Chỉ muốn nàng vui hơn chút."
Xe ngựa chật ních đồ ta m/ua.
Kỳ Nguyên tay trái chồng hộp bánh ngọt, tay phải ôm bình nước đựng tám con cá vàng mới vớt ở quán, thân hình che chắn đủ thứ đồ chơi kẻo xe dừng gấp sẽ đổ ào.
Xe chầm chậm lăn bánh, chập chờn nhè nhẹ, bụng no say khiến người dễ sinh buồn ngủ.
Ta gật gù liên hồi.
Hắn kéo ta tựa vào vai, ánh mắt dịu dàng khẽ dỗ:
"Đừng cố nữa, buồn ngủ thì cứ ngủ đi."
Như bị thôi miên, ta gục đầu vào vai hắn thiếp đi lúc nào không hay.
Đêm đêm như thế, cả đời như thế.
-Hết-