Ta lắc đầu.
Làm sao ta đoán được?
Cảm giác ở đây thật gò bó, không thoải mái như lúc ở bên phụ thân Mặc Uyên.
Đế Quân chậm rãi nói: "Trong mắt ta, nàng ấy luôn là một hình tượng đ/áng s/ợ. Ngươi có tưởng tượng nổi một vị thần toàn mỹ không? Võ công thâm hậu, uy tín vang dội... tất cả đều hoàn hảo, đến nỗi sắc đẹp chỉ là thứ tầm thường nhất của nàng."
Ta nghi hoặc: "Vậy ngài luôn xem nương thân là đối thủ?"
Hắn khựng lại: "Cái gì?"
Ta giải thích: "Chỉ kẻ th/ù của nàng mới nghĩ như vậy chứ?"
Đế Quân gật đầu: "Ta là con rối do nàng dựng lên. Suốt mấy chục năm đầu, ta chẳng thấy lối thoát."
Ta lại lắc đầu: "Nương thân nhất định không nghĩ vậy."
Hắn hỏi ngược: "Ngươi mới bảy tuổi, hiểu gì về nàng? Nàng kh/ống ch/ế triều chính, đến cả thái giám cung nữ bên ta cũng là thuộc hạ của nàng. Ngươi không hiểu nỗi sợ của ta đâu."
Ta thành thật đáp: "Đúng là không hiểu. Vậy tại sao ngài phong ta làm công chúa?"
Gương mặt Đế Quân thoáng nét phức tạp: "Bởi ta vừa sợ, vừa yêu nàng. Sau khi thu hồi binh quyền, vị trí bên cạnh trẫm luôn dành cho nàng. Thế mà nàng không thèm, thà bỏ đi thần cốt cũng không ở lại. Thà xuống phàm trần chờ ch*t, chứ không nhận ngôi Thiên Hậu."
Ta khẳng định: "Nương thân ắt có lý do riêng."
Hắn thở dài: "Lý do gì ngoài h/ận ta? Khi nàng trở về tay không, ấy là thật sự thất vọng về ta rồi."
"Nàng rõ ràng có thể dễ dàng phá xiềng, vẫn cố đeo cho ta xem. Để chế nhạo ta, để mỉa mai ta."
"Nàng bảo đã hiểu hết mọi chuyện, tướng lĩnh Yêu tộc thương cảm tình cảnh của nàng, không nỡ nhìn nàng bị h/ãm h/ại nên kể hết âm mưu."
"Nàng nhìn ta nói: Bệ hạ, ngài làm chưa đủ tốt."
"Nàng chê ta hành động chậm chạp, ra tay không đủ đ/ộc."
"Nàng nói lần khảo thí này, nàng cho ta điểm không!"
Vị minh quân đang độ sung sức nhắm nghiền mắt: "Ta cố gắng hết sức để làm tốt hơn, nhưng sao nàng không thèm nhìn?"
Có lẽ vì nàng không muốn nhìn?
Mấy năm nay nương thân hình như chẳng màng chuyện thần giới.
Đúng lúc ấy, phụ thân Mặc Uyên xông vào: "Đế Quân, ta đến đón Tiểu Thiên về."
Đế Quân mở mắt: "Đại tướng quân, ngươi không nên có mặt ở đây."
Mặc Uyên nhìn thẳng Kim Ô: "Ta là phụ thân của nó, đón con gái về là đúng lẽ."
Đôi đồng tử vàng của Đế Quân cuồn cuộn khí nóng: "Nó là con gái của trẫm!"
Mặc Uyên rút trường thương: "Ta là đại phụ thân của nó, xếp theo thứ tự, ngươi xếp hạng mấy?"
Đế Quân nổi gi/ận: "Láo xược!"
Hắn đẩy ta ra xa, giao chiến với Mặc Uyên. Chẳng mấy chốc, phụ thân bại trận: "Quả nhiên đ/á/nh ngươi vẫn còn quá sức."
Đế Quân đi/ên tiết: "Trẫm sẽ l/ột da x/ẻ thịt, lăng trì xử tử ngươi!"
Ta đứng chắn trước Mặc Uyên, quay sang nói: "Điểm không."
Đế Quân nhíu mày: "Ngươi nói cái gì?"
Ta nhấn từng tiếng: "Ngươi, điểm không!"
Mặc Uyên cười to: "Tiểu Thiên nói hay! Nhưng con vẫn là đồ ngốc, chỉ có kẻ ngốc mới c/ứu tên đần như ta."
Ta hùng h/ồn: "Đại phụ đừng sợ! Nương thân sẽ trả th/ù cho chúng ta."
Hắn thở dài: "Con lạc quan thật đấy, trông chờ nàng từ mồ chui lên sao?"
Đế Quân r/un r/ẩy: "Tất cả đều phải ch*t!"
Từng quân cờ rơi xuống như "đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn".
Thiên Khu và Ly Nguyệt lần lượt xuất hiện, cùng vô số thần khác. Đế Quân liếc nhìn: "Các ngươi muốn tạo phản?"
Mặc Uyên nhổ bọt m/áu: "Muốn từ lâu lắm rồi."
Trong khoảnh khắc, một trận chiến hiếm có bùng n/ổ. Sức mạnh của Đế Quân vượt xa dự đoán. Hắn hóa thành Kim Ô th/iêu đ/ốt vạn vật: "Lâu không ra tay khiến các ngươi quên mất bản thân sao? Hôm nay tất cả phản thần đều phải ch*t!"
Giữa biển lửa, một bóng người thong dong bước ra. Nàng cười khẽ: "Ngươi, điểm không."
Khoảnh khắc ấy, tất cả chư thần sững sờ. Ta chạy tới: "Nương! Sao nương lại đến?"
Nàng mỉm cười: "Nhiệm vụ gián điã hoàn thành rồi."
Mặc Uyên kinh ngạc: "Nguyên soái, ngài thắng trận phục sinh rồi?"
Thiên Khu run nhẹ: "Sư muội, ngươi vẫn còn sống."
Ly Nguyệt nhìn nàng đờ đẫn: "Tỷ tỷ, ta lại say rồi sao?"
Nương thân cười dịu dàng: "Xin lỗi, mải vui quá nên đến muộn!"
Đế Quân trở về nguyên dạng, thất thần đến trước mặt nàng: "Sư tôn!"
Nương thân nhìn hắn: "Muốn tập kích thì thôi đi, vì ngươi đạt điểm không rồi."
Đế Quân đơ cứng. Sau trận chiến dài, hắn đâu phải đối thủ của nàng, bị bắt gọn dễ dàng.
Thiên Khu hỏi dò: "Ngươi trở về là để đoạt ngôi vị?"
Nàng ngước nhìn thiên cung: "Mấy chục năm trước đã chán rồi."
Thầm thì: Quay về chỉ vì M/a giới biến thành chiến trường Diêm La mà thôi.
(Hết)