Chuyện vui lớn như vậy, đương nhiên đáng ăn mừng. Ta m/ua ít rư/ợu, tối nay cả nhà ta cùng uống cho đã."

"Hừ!"

Mẹ chồng hung hăng véo một cái vào cánh tay ta, đ/au đến mức ta khẽ run lên.

"Còn dám lên mặt? Đây vốn là thứ ngươi n/ợ Thụy Nhi! Nếu không vì cái đồ tử thần như ngươi, con trai ta đâu đến nỗi..."

Bà ta nói được nửa chừng, chợt liếc thấy Thẩm Thụy đang tròn mắt nhìn bên cạnh, vội vàng nuốt chửng chữ [ch*t] vào trong cổ họng.

Thẩm Nghiễn [bộp] một tiếng đ/ập mạnh xuống bàn.

"Đứng như khúc gỗ vậy, còn không cút xuống bếp nấu cơm!"

Thẩm Thụy cũng học theo, vỗ bàn quát ta:

"Tử thần! Mau xuống bếp! Ta đói rồi! Ta muốn ăn thịt hầm!"

Ta cúi đầu ngoan ngoãn quay người rời đi.

"Vâng, con đi ngay."

Đằng sau lưng, tiếng ch/ửi rủa của mẹ chồng vẫn không ngừng vang lên.

04

Ta thản nhiên bước về phía nhà bếp.

Sau một hồi tất bật.

Ta trộn th/uốc mê gia súc vào các món ăn, đảm bảo từng chỗ đều thấm đều.

Ta lần lượt bưng thức ăn lên bàn.

Họ lập tức xúm lại.

Trong mắt chỉ có mỹ vị, không ai nhìn ta thêm lần nào.

Khi ta dọn dẹp xong nhà bếp quay lại phòng ăn.

Trên bàn đã tan hoang.

Tất cả món ăn đều sạch bách, ngay cả nước sốt cũng không còn.

Bình rư/ợu nằm nghiêng bên cạnh, cạn sạch không còn giọt.

Thẩm Nghiễn khó chịu liếc nhìn ta.

"Sao chỉ làm có chút đồ ăn thế này? Keo kiệt bủn xỉn, ngay cả kẽ răng cũng không lấp đầy! Ngày mai m/ua thêm rư/ợu ngon thức ngon, đừng có suốt ngày ra vẻ nghèo hèn!"

Liễu Kim Liễn dùng khăn lụa lau khóe miệng một cách điệu đà.

"Chị dâu, em nghe nói yến huyết rất bổ, ngày mai chị m/ua ít về cho em bồi bổ nhé."

Mẹ chồng đ/ập mạnh đũa xuống, quát lớn:

"Còn đứng đờ ra đó làm gì? Đồ vô dụng không có mắt, mau dọn dẹp chỗ này đi! Nhìn đã thấy phát bực!"

Ta lặng lẽ bắt đầu thu dọn đĩa bát.

Vừa xếp chồng đĩa lên, định quay người về phía nhà bếp.

Thẩm Thụy đột nhiên thò chân ra.

Ta không kịp phản ứng, cả người ngã chúi về phía trước!

[Xoảng xoảng -!]

Đĩa vỡ tan tành dưới đất.

Theo phản xạ, ta chống tay xuống, lòng bàn tay đúng lúc đ/è lên mảnh sành sắc nhọn, cơn đ/au nhói xuyên tim ập đến.

M/áu tươi nhuộm đỏ mảnh sành.

Thẩm Thụy nhảy cẫng chạy đến trước mặt ta.

Hắn không những không hối lỗi, ngược lại còn phun nước bọt vào mặt ta.

"Khạ! Tử thần! Đáng đời!"

Mẹ chồng giơ ngón tay cái khen ngợi Thẩm Thụy, gương mặt đầy hài lòng.

"Ôi cháu trai ngoan của bà! Giỏi lắm! Phun chuẩn quá!"

Bà ta nhìn ta đang chật vật đứng dậy, ánh mắt đ/ộc địa:

"Đúng là ng/u như heo! Dọn đĩa cũng ngã, nếu làm xước da cháu trai quý của ta, ta l/ột da ngươi!"

Liễu Kim Liễn che miệng cười khẽ đắc ý.

"Chị dâu, Thụy Nhi chỉ là trẻ con nghịch ngợm, chị lớn như vậy rồi, không lẽ còn tranh chấp với nó?"

Nàng đột nhiên giả vờ h/oảng s/ợ kéo tay áo Thẩm Nghiễn:

"Em trai, em xem ánh mắt của nàng ta! Đáng sợ quá! Chẳng lẽ nàng ta còn muốn đ/á/nh Thụy Nhi sao?"

Thẩm Nghiễn trực tiếp ném chén trà trên tay vào mặt ta.

Ta hơi nghiêng đầu.

Nhưng vẫn bị trúng.

Hắn quát lạnh:

"Ngươi làm mặt làm mày với ai vậy! Mau dọn sạch đất rồi cút ra nhà thờ quỳ! Suy nghĩ cho kỹ! Không có lệnh của ta, không được đứng dậy!"

Ta cúi đầu, che giấu mọi cảm xúc trong mắt.

Một tay ôm lấy bàn tay vẫn rỉ m/áu, lặng lẽ tiếp tục dọn dẹp đống hỗn độn dưới đất.

Thẩm Thụy vỗ tay reo hò:

"Mẹ ơi, nhìn kìa, nàng ta giống con chó quá!"

Liễu Kim Liễn kh/inh bỉ cười khẽ:

"Thụy Nhi nhớ kỹ, đối với đàn bà, tuyệt đối không được mềm lòng. Sau này con cũng phải như vậy."

05

Đêm khuya canh ba, vạn vật tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá.

Ta từ từ đứng dậy, xoa bóp đôi gối đã cứng đờ.

Trong mắt không chút buồn ngủ, chỉ có sự phấn khích trước thềm b/áo th/ù.

Ta đẩy cửa phòng Thẩm Nghiễn.

Hắn nằm ngửa trên giường, hơi thở nặng nề, ngủ say như ch*t.

Ta dùng lực vỗ vào má hắn.

Hắn không phản ứng gì, chỉ phát ra tiếng ngáy vô thức từ cổ họng.

Cũng phải thôi, liều th/uốc ta cho vào đủ để hạ gục một con bò mộng.

Mà Thẩm Nghiễn là người ăn nhiều nhất.

Lúc này hắn chẳng khác nào thịt trên thớt, mặc ta ch/ém gi*t.

Ta rút từ tay áo ra cây kim dài đặc chế, cẩn thận nhúng đầu kim vào bột tan xươ/ng.

Vén tấm chăn gấm trên người hắn.

Ta từ từ đ/âm kim vào mấy huyệt đạo trọng yếu ở mắt cá chân, đầu gối.

Mũi kim lặn vào da thịt, xuyên sâu vào tận xươ/ng tủy.

Thẩm Nghiễn chỉ nhíu mày vô thức trong mơ, khẽ rên lên một tiếng.

Vết kim châm rất nhỏ, chẳng mấy chốc sẽ lành lại.

Mà lang y khám thương phần lớn dựa vào quan sát và sờ nắn.

Họ chỉ có thể kết luận do phong tà xâm nhập, kinh mạch không thông.

Hơn nữa, trong mắt thế nhân, Thẩm Nghiễn vốn là kẻ què quặt.

Ta chỉ đang giúp hắn toại nguyện mà thôi.

Ánh mắt dần dời lên, cuối cùng dừng lại ở chỗ hiểm.

Thà giả què ba năm cũng không chịu chạm vào ta?

Khổ thân quá nhỉ.

Đã vậy.

Thì cái chân thứ ba này, cũng không cần giữ làm gì.

Ta rút từ trong ng/ực ra một lọ sứ nhỏ hơn.

Bên trong là loại dầu thơm bí chế từ mỡ heo trộn với thịt băm, thêm chút hương liệu dụ dỗ.

Ta cẩn thận bôi lên vùng đùi và chỗ hiểm của hắn.

Lập tức, mùi hương nồng nặc lan tỏa trong màn the.

Ta mở cửa lồng sắt mang theo.

Mấy con chuột đói mắt xanh lè, thân hình to lớn lập tức bật ra.

Chúng kích động [chít chít] gào thét.

Hếch mũi đ/á/nh hơi, lao về phía ng/uồn mùi thơm.

Bắt đầu đi/ên cuồ/ng gặm nhấm, x/é x/á/c...

Hôm sau giờ ngọ.

Một tiếng thét thảm thiết vang khắp sân viện.

06

Ta quỳ trên đệm cỏ, mắt khép hờ.

Tiếng khóc than văng vẳng ngoài cửa lúc này chẳng liên quan gì đến ta.

Khoảng một nén hương sau.

Một tràng tiếng bước chân hỗn lo/ạn vang lên.

Cửa nhà thờ bị đạp mạnh mở tung!

Mẹ chồng đôi mắt đỏ ngầu, xông thẳng đến bắt lấy ta.

Bà ta gi/ật tóc ta, lôi ta từ dưới đất đứng dậy.

"Độc phụ! Là ngươi! Chắc chắn là ngươi làm chuyện tốt! Đúng không?!"

Ánh mắt bà ta như muốn nuốt sống ta.

Ta đ/au đớn nhíu mày, đôi mắt ngấn lệ, toàn thân r/un r/ẩy sợ hãi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm