Trong điện đài, gia nhân họ Nghiêm đều nở nụ cười gượng gạo. Mọi ánh mắt đổ dồn về Anh Tần, Hoàng hậu đã kịp chỉnh đốn tâm tình, từ từ bước xuống từ ngai cao, mắt đỏ hoe tháo đôi ngọc châu trên cổ tay đeo vào tay Anh Tần.
- Muội muội tốt, bản cung phải cảm tạ ngươi. Từ sau khi Hoằng nhi ra đi, trong cung rốt cuộc cũng có tin vui.
Nhắc đến vị Thái tử đã khuất, nụ cười của phụ hoàng chợt lạnh đi. Thấy Hoàng hậu cười trong nước mắt, lòng ngài bất nhẫn, buông Anh Tần ra ôm lấy Hoàng hậu an ủi:
- Nàng là chính thê của trẫm, là Hoàng hậu.
- Bất kể ai mang long th/ai, đứa trẻ ấy đều gọi nàng mẫu hậu, đều là con của nàng.
- Về sau con cái chúng ta sẽ ngày càng đông.
Hoàng hậu nắm ch/ặt tay phụ hoàng:
- Bệ hạ nói phải, là thê thiếp hẹp hòi.
- Mải chìm đắm trong nỗi đ/au mất Hoằng nhi, quên mất trong cung còn có những đứa trẻ khác.
Nói rồi, ánh mắt bà chậm rãi hướng về phía ta và Nhị ca. Tim ta đ/ập thình thịch, lo lắng nắm ch/ặt tay Nhị ca. Chỉ nghe Hoàng hậu thong thả nói:
- Sau khi Uyển Quý nhân ra đi, để lại Chỉ Quyết, Chỉ D/ao hai anh em.
- Thê thiếp trước đây lơ là chăm sóc, giờ nghĩ lại thực hổ thẹn vô cùng.
- Thê thiếp muốn thỉnh bệ hạ chuẩn tấu, đưa Chỉ Quyết và Chỉ D/ao vào tông tịch của thê thiếp, về sau bọn chúng sẽ là hoàng tử công chúa đích xuất từ trung cung.
Ánh mắt đầy mật ngọt của bà như lưỡi rắn đ/ộc quét qua mặt ta và Nhị ca:
- Nếu bệ hạ đồng ý, từ nay các con nên gọi bản cung mẹ, bản cung tất đối đãi các con hơn cả con ruột!
Ghi vào tông tịch Hoàng hậu, sẽ trở thành đích tử đích nữ vô cùng cao quý. Nhưng sau vinh quang ấy là long đàm hổ hãm, vực thẳm không đáy. Bà từ mẹ đích biến thành "mẫu thân" thực sự, có thể ép chúng ta dọn đến sống cùng, danh chính ngôn thuận hành hạ chúng ta. Khiến chúng ta ch*t trong im lặng. Rốt cuộc trong mắt người ngoài, bà cảm nhận được mối đe dọa từ th/ai nhi của Anh Tần, biết mình không thể sinh con nữa, mới đòi Nhị ca về làm chỗ dựa. Người lăn lộn trong quyền thế, ai ng/u ngốc đến mức tự ch/ặt gậy chống của mình?
Quyết định này rõ ràng bà chưa bàn bạc với gia tộc họ Nghiêm, bởi lúc này tướng quân Nghiêm nhíu ch/ặt lông mày, liếc sâu về phía con gái mình. Phụ hoàng nhìn Hoàng hậu. Thấy sự c/ầu x/in và nước mắt trong đáy mắt bà, ánh mắt ngài dịu lại. Trong lòng ngài hẳn đang nghĩ: Người vợ đồng cam cộng khổ từ sau khi mất con vẫn không thể vượt qua, giờ chỉ muốn có đôi con cái bên mình, vậy thì cho bà. Rốt cuộc là vợ chồng thuở thiếu thời, sao nỡ khiến nàng thất vọng đ/au lòng?
Còn như tâm ý chúng ta thế nào, có bị trả th/ù không, có nguy hiểm tính mạng không, những thứ ấy không nằm trong phạm vi cân nhắc của ngài. Phụ hoàng quay sang bảo chúng ta:
- Mẫu hậu các ngươi năm xưa từng là đệ nhất tài nữ kinh đô, nếu được ghi vào tông tịch của bà, tất học được nhiều điều.
- Các ngươi có bằng lòng không?
Tỏ vẻ hỏi ý, kỳ thực đã ra quyết định. Nhị ca đứng dậy định từ chối. Nhưng ta kéo tay hắn, ép hắn quỳ xuống lạy tạ:
- Được ghi vào tông tịch mẫu thân, là vinh hạnh của Nhị hoàng huynh và nhi thần.
Yến tiệc tan, phụ hoàng và Hoàng hậu ban thưởng như nước chảy vào Đường Ly cung. Mụ nô tài từ Khôn Ninh cung tới tặng quà, chính là một trong những người đã ghì ta châm kim lần trước. Lần này bà ta cười đon đả:
- Nô tài đã tâu với Hoàng hậu nương nương, dù sao sau mùng năm cũng đến ngày nhị vị điện hạ dời đến Khôn Ninh cung, không cần phải chuyển đồ ban thưởng đi lại làm gì.
- Nhưng nương nương nói, đây là tấm lòng của bà dành cho nhị vị điện hạ, nhất định phải đưa đến tay các vị ngay lập tức.
- Nương nương xem nhị vị điện hạ như bảo vật, có bà che chở, các vị cứ yên tâm về sau.
Đuổi mụ nô tài đi, Nhị ca lập tức đóng cửa điện xua hết tả hữu, chỉ lưu Liễu Miên hầu hạ bên cạnh. Hắn gấp gáp hỏi:
- Hoàng hậu bất lương, Tam muội lẽ nào không biết?
- Hôm nay sao còn đồng ý?
Ta liếc nhìn Liễu Miên. Nàng ôn hòa đáp:
- Bởi tất cả chuyện này vốn đã là kết quả Công chúa điện hạ dốc hết tâm tư mưu cầu.
Hiện nay ta cùng Nhị ca được phụ hoàng sủng ái, thường xuyên được ban thưởng. Cung nhân không dám kh/inh thường chúng ta nữa. Có tiền có địa vị, muốn có được tin tức mình muốn trở nên dễ dàng hơn nhiều. Anh Tần mỗi sáng thích luyện võ ở Ngự hoa viên, không ngại mưa gió. Không tránh né cung nữ thái giám xem, có lúc còn muốn kéo họ dạy vài chiêu tự vệ. Dạo gần đây trời lạnh giá, nàng vẫn luyện tập. Nhưng người hầu sẽ ngăn ở ngoài viện, không cho ai lại gần, nói là đường trơn tuyết rơi, sợ lỡ gây thương tích. Hơn nữa trong cung nàng đột nhiên xây nhà bếp nhỏ, trước kia nàng thường vuốt ve mèo của Tài Quý nhân, giờ ít đụng tới. Ta đoán nàng có lẽ đã mang th/ai. Chắc hôm nay cũng cố ý lộ ra sơ hở, để công khai trước mặt mọi người. Như vậy, họ Nghiêm muốn hại con nàng cũng phải cân nhắc kỹ.
Nhị ca tỉnh ngộ:
- Cho nên lúc nãy muội cố ý nhắc Hoàng hậu, Anh Tần được vào cung, được mang th/ai đều nhờ muội.
- Lại còn cố ý dùng ánh mắt khiêu khích Hoàng hậu, chính là để...
- Đúng, chính là để bà ta nhận chúng ta làm con!
- Nhị ca, ngươi có biết nửa năm qua phụ hoàng vì sao chưa từng động lòng phong ngươi làm Thái tử không?
- Bởi ta quá ng/u muội.
- Không! Đừng tự ti, ngươi nhân đức khoan hậu, xứng đáng làm Thái tử hơn Tống Chỉ Hoằng gấp bội, là do mẫu thân xuất thân quá thấp.
- Làm con Hoàng hậu, đúng là nhận giặc làm mẹ, mưu cầu với hổ. Nhưng Hàn Tín có thể nhẫn nhục chui háng, để đứng được ở vị trí ấy, tạm thời giả vờ cùng Hoàng hậu cũng có sao?
- Ta tin mẫu thân nơi chín suối cũng không trách chúng ta, vì bà ắt biết trong lòng chúng ta, bà mới là mẫu thân duy nhất.
- Dù Hoàng hậu động sát tâm, nhưng giờ ngươi đã thành đích tử thực thụ.
- Chiêu này hiểm á/c, nhưng muốn bước lên địa vị cao, vốn phải có quyết tâm liều mạng, ngươi có oán ta...
Lời ta chưa dứt, Nhị ca đã vội ngắt lời:
- Tiểu D/ao, làm sao ta có thể oán muội.
- Ta chỉ oán mình quá đần độn, không kịp thời theo kịp bước chân muội.
- Ta chỉ oán chính mình đã kéo muội vào vũng bùn lầy này.