Miêu Miêu: 「?」

Tôi xoa bờ lưng đang nhức mỏi rã rời, nhìn kẻ "tư bản" đang đeo tạp dề đứng nấu cháo trong bếp một cách nghiêm túc, chợt nhận ra Miêu Miêu đã đưa ra một ý tưởng dở tệ.

Đây gọi là phản công sao? Rõ ràng là tự nguyện giao hàng tận nhà, bị ăn thịt sạch sẽ xong còn phải ngồi đếm tiền hộ ảnh!

Còn Miêu Miêu, ngay tuần đầu tiên sau khi tôi chuyển đi đã vui vẻ gửi voice chat: "Bảo bối! Phòng em chị cho thuê rồi nha! Cho anh chàng đẹp trai nhà chị đó~"

Ngoại truyện 2

Kể từ khi chung sống, Trần Gia Tuấn bắt đầu biến hóa đủ trò để ân ái với tôi ở khắp nơi trong căn hộ - phòng tắm, phòng thay đồ, thậm chí là cả bếp...

Lần kỳ quái nhất là khi hắn bảo muốn ôn lại tư thế lúc tôi tỏ tình với hắn trên ghế sofa đêm đó...

Hắn còn nghiện cả việc "ôn tập lịch sử thầm thương tr/ộm nhớ" của tôi.

Mỗi tối trước khi ngủ, hắn luôn nũng nịu đòi tôi kể lại chi tiết về thời gian tôi thầm thích hắn, bằng giọng điệu lười biếng đầy hãnh diện:

"Trình Trừng, kể cụ thể thêm đi, lúc đó... em thầm thích anh có cảm giác thế nào?"

Hắn dùng tay vân vê một lọn tóc tôi, chơi đùa một cách thong thả.

Tôi buồn ngủ đến mức mắt díp lại, lí nhí: "... Kể bao nhiêu lần rồi."

"Không được, chưa nghe đủ." Hắn vô lí một cách đường hoàng, "Kể thêm lần nữa đi, chỉ một lần thôi. Kể xem em đã chụp 📸 lén anh chơi bóng như thế nào? Hừm? Còn cả chuyện em đi đường vòng chỉ để xem tiệm bánh cuốn anh hay ăn đã mở cửa chưa? Còn lần trời mưa đó, anh đến đón em, lúc đó em cảm thấy sao?"

Mỗi lần nghe tôi kể, hắn lại càng thêm hãnh diện. Cuối cùng thì kiêu ngạo tuyên bố:

"Trình Trừng, sao em lại thích anh đến thế?"

Tôi x/ấu hổ định bịt miệng hắn, nhưng lại bị hắn cười tránh ra, tay nắm ch/ặt tay tôi.

Hôm sau đến công ty, cái vẻ của hắn còn không thể nhìn nổi.

Suốt ngày đi khệnh khạng quanh công ty, sống động như con công xòe đuôi mà không chịu thu lại. Cứ như thể sẵn sàng tuyên bố với cả thế giới: Bạn gái tôi thầm thích tôi 7 năm, cô ấy yêu tôi đi/ên cuồ/ng, tôi là người đàn ông ngầu nhất, tôi thắng cả thế giới này!

Chỉ cần tôi nhìn hắn quá hai giây, khóe miệng hắn lập tức nhếch lên, ánh mắt rõ ràng viết chữ: Đúng là tao, còn ai vào đây nữa.

Một ngày nghỉ trưa, khi tôi đang pha cà phê cho hắn, hắn bất ngờ áp sát từ phía sau, vòng tay qua eo tôi, cằm đặt lên vai tôi.

"Trợ lý Trình tổng." Giọng hắn trầm xuống, chỉ đủ tôi nghe, nhưng ngữ khí thì bốc lên tận mây xanh, "Vậy là từ năm nhất em đã lén lưu audio bài phát biểu của anh rồi hả?"

Tay tôi run lên, cà phê suýt đổ.

"... Tổng Trần, đây là công ty!"

"Ừ." Hắn đáp lại dễ dàng nhưng không hề nhúc nhích, ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu hôn lên tai tôi, "Thì sao? Ai mà chẳng biết."

Tôi không nhịn được nữa, giơ tay bịt miệng hắn.

Hắn cũng không né, hôn lên lòng bàn tay tôi, mắt sáng long lanh nhìn tôi.

... Vô phương c/ứu chữa.

Ngoại truyện 3

Yêu nhau gần một năm, nhằm dịp Tết Đoan Ngọ, Trần Gia Tuấn hiếm hoi rảnh rỗi, đưa tôi về nhà tổ ở quê Việt Hải đón lễ.

Xe chạy dần về vùng quê, ngập tràn những rặng chuối ao cá. Hắn mặc áo thun quần đùi huýt sáo bài hát Quảng Đông, khi đèn đỏ liền áp sát hôn tôi một cái: "Nạp điện trước khi đèn xanh."

Tôi trừng mắt, hắn lại nói: "Mấy ông chú bác cô dì nhà anh, đứa nào cũng là loa phường cả, rất ồn. Lát nữa đừng sợ nha."

Xe dừng ở quảng trường lớn đầu làng. Làng quê nhộn nhịp hơn tôi tưởng, đường đ/á xanh, cây đa cổ thụ, khắp nơi phảng phất hương lá gói bánh. Suốt dọc đường, tiếng chào hỏi không ngớt.

"A Tuấn về rồi nè!"

"Chà! Đây là bạn gái cậu giấu kín à? Đẹp quá ta!"

"A Tuấn có tương lai gh/ê!"

Trần Gia Tuấn vừa dùng tiếng địa phương thuần thục đáp lời, vừa nắm ch/ặt tay tôi, trên mặt lộ nụ cười hiếm thấy ngại ngùng.

Hôm sau là giải đua thuyền rồng. Mấy dòng họ lớn trong trấn tự lập đội, họ Trần nhà hắn con trai đông đúc, đương nhiên là lực lượng chủ chốt.

Sáng sớm, hắn đã ổn định chỗ cho tôi dưới gốc đa ven sông với tầm nhìn đẹp nhất, ghế nhỏ, ô che nắng, đồ uống đồ ăn vặt đầy đủ.

"Ngoan ngoãn ngồi xem anh thi đấu nhé." Hắn xoa đầu tôi, ánh mắt lấp lánh đầy hào hứng.

Tôi cười gật đầu: "Cố lên nhé, Tổng Trần."

Hắn nhướng mày, nhanh chóng áp sát hôn lên má tôi một cái: "Gọi sư huynh đi."

Nói xong quay người chạy về phía đội hình. Tôi nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn, trong lòng ngọt ngào.

Không lâu sau, tiếng trống vang lên, các thuyền rồng chuẩn bị xuất phát.

Tôi vươn cổ tìm hắn, chỉ thấy Trần Gia Tuấn ngồi ở vị trí tay trống đầu thuyền, đã thay chiếc áo thun đỏ, sau lưng in hình con gà trống lớn, phía dưới là dòng chữ vàng chói:

"Gà ăn ngon, còn hơn nuôi chó!"

"Bụp—!" Tôi phun ngụm nước khoáng trong miệng.

Mấy bà lão bên cười theo: "Năm nay A Tuấn lại mặc áo quảng cáo rồi!" "Chú nó mở xưởng thức ăn gà mà!"

Thì ra là năm nào cũng mặc? Hay là vị trí quảng cáo cố định?

Tôi cười đến co rúm người, vai run bần bật. Lập tức lấy điện thoại chụp lia lịa quay video, bằng chứng đen này phải lưu giữ vĩnh viễn.

Trần Gia Tuấn dưới sông dường như cảm nhận được, đột ngột quay đầu, chính x/á/c bắt gặp tôi đang cười ngả nghiêng. Hắn nheo mắt, làm điệu bộ miệng với tôi.

Tôi hiểu ngay.

Hắn nói: "Trình Trừng, em ch*t chắc rồi."

Tôi lập tức mím môi, cố gắng tỏ vẻ nghiêm túc.

Hắn hừ lạnh, quay mặt hướng trước, theo một tiếng chiêng vang, vung dùi trống lên.

Phải công nhận, khi đ/á/nh trống hắn thực sự rất ngầu. Cơ bắp tay căng cứng, động tác đầy uy lực, ánh mắt tập trung sắc bén. Chiếc áo quảng cáo lố bịch kia bỗng hóa thành chiến bào, được hắn khoác lên khí thế xông pha.

Cuối cùng đội "Thức ăn gia cầm" của họ giành chức vô địch.

Tối đó, làng mở tiệc tộc linh đình ở nhà thờ họ.

Sau khi yến tiệc tan, hắn đi dép xỏ ngón dắt tôi dạo bước về nhà tổ dưới ánh trăng. Ánh trăng rải trên con đường đ/á, xung quanh văng vẳng tiếng dế kêu.

"Hôm nay cười vui lắm hả?" Hắn chợt lên tiếng thong thả.

Da đầu tôi dựng đứng, lập tức phủ nhận: "Tuyệt đối không có!"

"Vậy sao?" Hắn dừng bước, hơi thở nồng mùi rư/ợu phả vào tai tôi, "Nhưng anh rõ ràng thấy có người cười đến phun nước mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Song Sinh Chương 10
11 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhịp Tim Cậu Ấy Là 180 BPM

Chương 12
Trì Dã là “ma vương hỗn thế” nức tiếng trong khối, trốn học đánh nhau không việc gì là không giỏi, nhưng duy nhất đối với âm nhạc thì lại chẳng biết một tí gì. Đặc biệt là khi đứng trước cây đàn piano, cậu ta luôn trưng ra bộ dạng như một kẻ điếc. ​Ngược lại, Giang Dư là thiếu niên thiên tài của lớp nhạc, tính cách thanh lãnh, những giai điệu chảy trôi dưới đầu ngón tay cậu luôn khiến người khác phải say đắm. Vì một sự cố ngoài ý muốn mà hai người bị phân vào cùng một nhóm làm bài tập. Trì Dã phụ trách phá hoại, còn Giang Dư phụ trách dọn dẹp tàn cuộc. ​Trì Dã cực kỳ tò mò về cậu thiếu niên chơi piano lúc nào cũng giữ khuôn mặt lạnh tanh này. Thậm chí, để thu hút sự chú ý của đối phương, Trì Dã còn cố tình chạy đến quấy rối khi Giang Dư đang luyện đàn, kết quả là bị Giang Dư dùng nắp đàn kẹp chặt ngón tay. ​Kể từ đó, Trì Dã bắt đầu xuất hiện thường xuyên trước cửa phòng đàn của Giang Dư. Khi thì đưa một chai nước, lúc lại đưa một miếng băng cá nhân. Giang Dư dần nhận ra, cậu thiếu niên trông có vẻ kiêu ngạo, hống hách này thực chất lại sở hữu một trái tim nhạy cảm và mềm yếu. Còn Trì Dã cũng phát hiện ra, trong tiếng đàn của Giang Dư ẩn chứa nỗi cô đơn mà chẳng ai hay biết. ​Cho đến một buổi liên hoan âm nhạc của trường, Trì Dã nhìn thấy bàn tay đang run rẩy vì căng thẳng của Giang Dư ở phía sau hậu trường. Cậu đột ngột tiến lên phía trước, nắm lấy tay Giang Dư áp lên lồng ngực mình: ​"Nghe này, nhịp tim của tôi là 180 BPM(Beats Per Minute: nhịp tim đập trong một phút). Dù tôi không hiểu về âm nhạc, nhưng tôi muốn cậu biết rằng, trái tim tôi chỉ tăng tốc vì cậu thôi." ​Khoảnh khắc ấy, ngón tay Giang Dư hạ xuống phím đàn, tấu lên một bản nhạc mãnh liệt chưa từng có từ trước đến nay. ​
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0