“Còn dám chụp hình nữa à?”

“Em đang ghi lại khoảnh khắc đẹp mà!” Tôi cãi chày cãi cối.

“Ừm,” hắn cúi đầu, giọng điệu nguy hiểm, “Tối nay về nhà, anh sẽ cùng em ‘ghi lại’ thật kỹ khoảnh khắc em nằm dưới thân anh. Để em cười cho thỏa thích.”

Mặt tôi đỏ bừng như lửa đ/ốt.

Gần đến cổng nhà, bỗng nghe tiếng ồn ào hỗn lo/ạn. Một con mèo mướp b/éo ú ngậm miếng thịt gà đang định trèo tường trốn thoát. Trên bàn thờ, con gà luộc cúng thần đã mất một khoảng lớn.

Trần Gia Tuấn phì cười, nhanh như c/ắt lao tới túm ngay gáy con mèo. Con mèo “meo” một tiếng, miếng thịt rơi xuống đất.

Hắn nắm hai chân trước của mèo, nghiêm mặt đi đến bàn thờ: “Cụ tổ ơi, cháu xin lỗi, từ nay về sau cháu sẽ không tr/ộm gà cúng của cụ nữa!” Vừa nói vừa lắc lắc thân mèo, cung kính cúi đầu ba lần trước bài vị.

Xong xuôi, hắn còn nghiến răng nói với con mèo: “Nghe chưa ông chủ!”

Nhìn hắn nghiêm túc thay mèo xin lỗi tổ tiên, tôi lại cố nhịn cười đến đ/au cả bụng.

Giải quyết xong “vụ án tr/ộm gà”, hắn dắt tôi vào căn phòng thời thơ ấu của mình.

Hắn mở tủ khóa kỹ lấy ra một hộp thiếc đựng bánh trung thu cũ kỹ, phải vất vả lắm mới mở được. Bên trong toàn đồ lặt vặt: bi ve, thiệp, ảnh cũ.

Lục lọi mãi, cuối cùng hắn lôi ra từ đáy hộp một chiếc vòng ngọc bích trong suốt được gói trong vải đỏ.

“Bà nội để lại,” giọng hắn bình thản nhưng ánh mắt trang trọng, nắm tay tôi cẩn thận đeo vòng vào cổ tay tôi, “Bà dặn để dành cho cháu dâu. Dì đặc biệt dặn lần này phải đích thân đeo cho em.”

“Vật này quý lắm…”

“Không được tháo!” Hắn giữ ch/ặt tay tôi, giọng kiên quyết khác thường, “Đã trao cho em thì là của em. Từ nay mỗi năm đều về đây với anh.”

Tôi siết ch/ặt tay hắn, ngón tay đan nhau.

“Ừ.”

Hắn cười, cúi xuống hôn tôi. Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, tiếng ve ngân dài.

Thời gian êm đềm trôi qua trong những khoảnh khắc bình dị sớm hôm.

Một hôm đang sắp xếp tài liệu trong phòng làm việc của hắn, tôi phát hiện trên giá sách chỗ dễ thấy nhất có đặt một khung ảnh mới –

Bên trong là tờ giấy ghi câu nói của tôi: “Tôi sẽ không bao giờ thích Trần Gia Tuấn nữa.”

Góc dưới bên phải còn có một dòng chữ viết tay mạnh mẽ bằng bút máy.

“Không được phép.”

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Song Sinh Chương 10
11 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhịp Tim Cậu Ấy Là 180 BPM

Chương 12
Trì Dã là “ma vương hỗn thế” nức tiếng trong khối, trốn học đánh nhau không việc gì là không giỏi, nhưng duy nhất đối với âm nhạc thì lại chẳng biết một tí gì. Đặc biệt là khi đứng trước cây đàn piano, cậu ta luôn trưng ra bộ dạng như một kẻ điếc. ​Ngược lại, Giang Dư là thiếu niên thiên tài của lớp nhạc, tính cách thanh lãnh, những giai điệu chảy trôi dưới đầu ngón tay cậu luôn khiến người khác phải say đắm. Vì một sự cố ngoài ý muốn mà hai người bị phân vào cùng một nhóm làm bài tập. Trì Dã phụ trách phá hoại, còn Giang Dư phụ trách dọn dẹp tàn cuộc. ​Trì Dã cực kỳ tò mò về cậu thiếu niên chơi piano lúc nào cũng giữ khuôn mặt lạnh tanh này. Thậm chí, để thu hút sự chú ý của đối phương, Trì Dã còn cố tình chạy đến quấy rối khi Giang Dư đang luyện đàn, kết quả là bị Giang Dư dùng nắp đàn kẹp chặt ngón tay. ​Kể từ đó, Trì Dã bắt đầu xuất hiện thường xuyên trước cửa phòng đàn của Giang Dư. Khi thì đưa một chai nước, lúc lại đưa một miếng băng cá nhân. Giang Dư dần nhận ra, cậu thiếu niên trông có vẻ kiêu ngạo, hống hách này thực chất lại sở hữu một trái tim nhạy cảm và mềm yếu. Còn Trì Dã cũng phát hiện ra, trong tiếng đàn của Giang Dư ẩn chứa nỗi cô đơn mà chẳng ai hay biết. ​Cho đến một buổi liên hoan âm nhạc của trường, Trì Dã nhìn thấy bàn tay đang run rẩy vì căng thẳng của Giang Dư ở phía sau hậu trường. Cậu đột ngột tiến lên phía trước, nắm lấy tay Giang Dư áp lên lồng ngực mình: ​"Nghe này, nhịp tim của tôi là 180 BPM(Beats Per Minute: nhịp tim đập trong một phút). Dù tôi không hiểu về âm nhạc, nhưng tôi muốn cậu biết rằng, trái tim tôi chỉ tăng tốc vì cậu thôi." ​Khoảnh khắc ấy, ngón tay Giang Dư hạ xuống phím đàn, tấu lên một bản nhạc mãnh liệt chưa từng có từ trước đến nay. ​
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0