23.

Người hầu gửi xong bạc, quay đầu bước đi không một lời từ biệt.

Chỉ để lại vài lời nhắn cho lính canh cổng.

Nói rằng không đến phủ Hầu bái kiến, vì phủ Thẩm không còn mặt mũi nào nhìn ta.

Ta chẳng muốn Thẩm Thanh Nguyệt ch*t.

Với nàng lúc này, cái ch*t chỉ là sự giải thoát.

Nàng vốn yêu sạch sẽ nhất, một ngày thay ba bộ y phục.

Hương trầm trong phòng chưa từng ngừng bốc khói.

Áo phải ướp hương, phòng phải xông trầm, ngay cả giấy xuyến để vẽ tranh hằng ngày cũng phải tẩm hương thơm.

Ấy vậy mà giờ đây, khứu giác nàng chỉ còn biết mùi phân ngựa thối hoắc.

Chu Văn Uyên h/ận nàng thấu xươ/ng, nếu không phải vì nàng ngày ngày ra phố quét phân, hắn đã sớm ra tay tàn đ/ộc.

Theo luật triều đình, vô cớ đ/á/nh vợ là trọng tội.

Hắn còn mộng công danh, đương nhiên không dám để người đời chê trách.

Không dám đ/á/nh đ/ập công khai, gia đình họ Chu ngấm ngầm hành hạ nàng.

Bắt nàng ở chuồng bò, không cho miếng cơm manh áo.

Đói quá hóa liều, Thẩm Thanh Nguyệt đành ra trước quán rư/ợu tranh ăn với lũ ăn mày.

Bọn trẻ móc túi tức gi/ận, vây lấy nàng đ/á/nh túi bụi:

"Đồ đàn bà hôi phân! Trước kia ngươi chẳng chê cá thần tiên dở ẹc sao?"

"Có tướng công tú tài rồi, còn tranh đồ ăn với bọn ta, đúng là vô liêm sỉ!"

"Đánh ch*t con điếm này đi!"

Ta cùng Thanh Vô đứng nép góc phố, lặng lẽ ngắm cảnh tượng ấy.

Thanh Vô thần sắc phức tạp.

"Phu nhân, nàng ta tự chuốc khổ làm gì thế?"

"Một tiểu thư quan gia tốt đẹp, ấy..."

Ta kéo ch/ặt áo choàng lông cáo.

"Gió nổi rồi, về nhà thôi."

Trời gây nghiệt, còn đường sống.

Người tạo nghiệt, ắt tuyệt mạng.

24.

Tưởng Thẩm Thanh Nguyệt sẽ an phận quét phân suốt ba năm.

Nào ngờ nàng lại gi*t người!

M/ua th/uốc mê bỏ vào chum nước nhà, đợi khi hai vợ chồng già họ Chu cùng Chu Văn Uyên ngất đi, nàng cầm d/ao c/ắt đ/ứt cổ họng chúng.

Chu Văn Uyên ch*t thảm nhất.

Không chỉ cổ bị c/ắt, phần dưới cổ bị ch/ặt nhừ thành thịt vụn.

Hàng xóm nghe tiếng ch/ặt đ/ập suốt đêm, kinh hãi phát ốm mấy ngày.

Còn Thẩm Thanh Nguyệt, sau khi gi*t hết nhà họ Chu, dứt khoát dùng đai lưng tr/eo c/ổ t/ự v*n trên xà nhà.

Chỉ một đêm, cả nhà bốn người đều tắt thở.

Nghe nói, bởi Chu Văn Uyên muốn nạp thiếp.

Thanh Vô báo tin này tới, ta đờ người hồi lâu.

"Ch*t rồi?"

"Tất cả đều ch*t?"

Thanh Vô gật đầu mạnh:

"Phải, ch*t thảm lắm, nghe nấy mấy tên nha dịch đến hiện trường đều nôn mửa."

Ch*t thật đáng đời.

Ngoài hiên, tuyết rơi dày đặc.

Bông tuyết tựa lông ngỗng lả tả bay.

Trắng xóa một màu, sạch sẽ tinh khôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm