Chồng Nuôi

Chương 4

07/11/2025 12:15

Có đạo sĩ nào không vậy?

Ở đây có một con m/a đấy, có ai quản lý được nó không?

Hắn không cho tôi cơ hội nói thêm, mà đạp ga một cái phóng thẳng về nhà.

Chính x/á/c mà nói là nhà của hắn, căn nhà hắn tự m/ua.

Hắn trực tiếp vác tôi lên giường như vác con lợn.

Rồi bất chấp tất cả x/é rá/ch quần áo tôi.

"An Tử Viễn! Anh dừng lại ngay! Anh có biết mình đang làm gì không?"

"Tôi biết rất rõ! Chỉ có cách này em mới không rời xa tôi!"

Sức lực của tôi và hắn hoàn toàn không đối thủ, đặc biệt khi hắn lật người tôi ra đ/è xuống, tôi thật sự không còn kẽ hở nào để giãy giụa.

Tôi gầm lên: "Nhưng em sẽ h/ận anh!"

Câu này dường như chạm vào điểm cấm kỵ của hắn. Sau khi tôi nói xong, lực kh/ống ch/ế trên người tôi đột nhiên ngừng lại rồi biến mất.

Tôi nhanh chóng lật người dậy, chỉnh lại bộ quần áo vừa bị hắn làm lo/ạn.

Ngẩng đầu lên thì đối diện ngay với đôi mắt đang rơi lệ của hắn.

Không... Hắn khóc cái gì thế?

Tôi còn chưa khóc kìa!

Hai giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, hắn lập tức ôm chầm lấy tôi.

"Đừng, Lâm Kính, em đừng gh/ét anh được không? Anh không muốn bị em gh/ét đâu, chỉ là anh quá coi trọng em nên mới muốn gần em hơn. Thực ra anh yêu em, và anh cũng cảm nhận được em yêu anh. Sao chúng ta không cho nhau một cơ hội chứ?"

Đầu tôi đang dựa vào ng/ực hắn, tim hắn đ/ập thình thịch.

Như chú nai nhỏ h/oảng s/ợ vậy.

Nhắc đến tiếng đ/ập thình thịch, trong lòng tôi lại nảy sinh ý nghĩ không hay.

Đầu óc toàn chuyện nhảm nhí thật đấy.

An Tử Viễn thấy tôi không phản ứng, tưởng tôi vẫn không tha thứ, liền từ từ buông tôi ra.

"Được rồi, tôi thừa nhận hôm nay mình quá xúc động. Em đi đi. À mà hôm nay tôi hơi tụt đường huyết. Nhưng không sao, nhiều nhất là bất tỉnh vài ba ngày ở nhà thôi, em không cần quan tâm đâu. Đi đi, đi uống trà sữa của em, đi hẹn hò với đối tượng của em, tôi chịu đ/au khổ một chút cũng không sao."

Vừa nói vừa lau nước mắt, miệng nhỏ lại chu ra.

Trời ơi, nam trà xanh thật đấy!

An Tử Viễn, anh nghĩ tôi ăn chiêu này sao?

Đúng vậy, đồ ngốc này thật sự ăn chiêu đấy!

Bởi vì bình thường hắn rất mạnh mẽ, hiếm khi mềm mỏng với tôi, mỗi lần hắn yếu thế là tôi lại bị hắn kh/ống ch/ế hoàn toàn.

Hắn vừa định rời khỏi giường thì tôi đã ôm ch/ặt lấy eo hắn.

"An Tử Viễn, tôi thật phục anh rồi đấy. Lúc nãy anh muốn thì tôi không cho, giờ anh muốn đi thì tôi lại không đồng ý."

Biểu cảm hắn lộ rõ vẻ vui mừng.

"Em chắc chứ? Bước qua ranh giới này thì không thể hối h/ận đâu."

"Ai hối h/ận là cháu!"

"Được!"...

Cho đến khi trời tối...

Thôi, tôi thừa nhận mình là cháu vậy.

Cái này gọi là tụt đường huyết ư?

Rõ ràng người bị hắn 'đ/âm' thành tụt đường huyết là tôi!

An Tử Viễn dối trá.

Trên mạng đang rộ trend người yêu kiểu dẫn dắt ư? Tôi thấy An Tử Viễn này thuộc loại đại phỉ cư/ớp nhà.

7

Tối hôm đó khi tôi ngất đi, An Tử Viễn đã báo với bố mẹ tôi rằng tôi giả bệ/nh, có thể sắp xếp cho tôi đi làm ngay.

Hôm sau bố mẹ tôi gói gém tôi tống thẳng đến công ty.

Công việc của tôi rất đơn giản, xử lý tài liệu cơ bản rồi pha trà rót nước, sắp xếp lịch trình cho An Tử Viễn.

Thực ra không quá vất vả, vì tôi biết An Tử Viễn ngầm giúp đỡ tôi, thậm chí còn bố trí một thực tập sinh làm trợ lý cho tôi.

Tôi chưa từng thấy trợ lý mà còn có thêm trợ lý phụ bao giờ.

Thấm thoắt đã một tháng.

Hôm đó, An Tử Viễn vội vã ra khỏi phòng họp.

"Đặt cho tôi vé máy bay đến Thượng Hải, cùng khách sạn, đặt luôn cho em nữa, đi công tác đột xuất."

Vé máy bay, khách sạn... cả tôi nữa? Tôi không tin hắn chỉ muốn đi công tác.

Tôi do dự nhìn hắn.

"Sao? Có vấn đề gì à?"

"Không, em muốn hỏi anh, đến đó rồi em có cần hiến 'mông' không ạ?"

An Tử Viễn loạng choạng, liếc tôi đầy kh/inh bỉ.

"Lâm Kính, suy nghĩ của em thật thô tục. Đầu óc không thể chứa chuyện chính đáng sao? Thôi được, không đem em đi nữa, tôi đem thực tập sinh mới đến đi."

Nói xong hắn bước đi dứt khoát, để lại làn gió thơm phức.

Tôi đứng ch/ôn chân, ý gì đây, mình hiểu lầm hắn sao?

Khi tôi định thần lại, hắn đã biến mất sau góc tường.

Đến tối hắn vẫn chưa gọi điện cho tôi. An Tử Viễn này thật sự không đem tôi đi. Tôi tức đi/ên lên.

"Tút tút..."

Điện thoại đổ chuông bất ngờ, là La Phương Minh gọi.

Tôi bắt máy ngay.

Đầu dây bên kia than thở: "Ê, thằng người quen tao giới thiệu cho mày hôm trước bị 'chồng hờ' nhà mày đ/á/nh một trận trói nhà vệ sinh rồi, nó đòi tao bồi thường tinh thần kha khá đấy."

"Cái này... giúp tao xin lỗi nó nhé, chuyện ngoài tầm kiểm soát của tao."

"Không sao, lần này tao giới thiệu đối tượng hẹn hò cho mày đảm bảo vừa ý, địa chỉ gửi đây, lát nữa hai đứa vừa ăn vừa nói chuyện nhé."

Nói xong La Phương Minh cúp máy, nhanh chóng gửi địa chỉ qua.

Thực ra từ sau lần gần gũi với An Tử Viễn, tôi đã không muốn hẹn hò nữa.

Nhưng ai bảo hắn chọc tức tôi?

An Tử Viễn, nếu tôi theo người khác mất thì đừng có khóc.

Tôi lập tức bắt taxi đến địa điểm hẹn.

8

"A Kính? A Kính! Đúng là cậu rồi."

Tôi nhìn người đang vô cùng xúc động trước mặt, lòng dâng lên nỗi ngậm ngùi.

Người này tên Biên Hiên, là bạch nguyệt quang thời đại học của tôi, nhưng lúc đó cậu ấy chỉ chú tâm học hành nên tôi không thể nào tán đổ.

Tôi cười xã giao: "Không ngờ là cậu đấy, lâu lắm không gặp, cậu vẫn đẹp trai thế."

Cậu ấy cũng ngượng ngùng cười: "Lúc nãy Phương Minh bảo giới thiệu đối tượng hẹn hò, còn bảo đảm bảo vừa ý, tớ đã đoán là cậu rồi, vì cậu ấy là bạn chung của cả hai mà. Nhưng phải thừa nhận khi thấy cậu xuất hiện, tớ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
8 Mộc Thi Chương 10
9 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm