Trong tình cảnh chẳng quen biết ai, làm thêm ki/ếm tiền thật khó khăn.

Thứ bảy chủ nhật về nhà còn phải dạy kèm miễn phí cho em trai.

Thật sự không có thời gian ki/ếm tiền.

Để tiết kiệm, sáng tôi ăn bánh bao, trưa ra căn tin xin canh miễn phí, tối uống nước lấp bụng.

Cứ thế duy trì mãi cho đến kỳ thi tháng.

Vì quá đói, tôi làm bài thi thất thường.

Đứng nhất lớp nhưng xếp thứ 15 toàn khối, lỡ mất phần thưởng top 10.

Giáo viên chủ nhiệm gọi tôi vào văn phòng.

『Hoa Nam, có khó khăn gì cứ nói với cô.』

『Em khác các bạn khác, họ có nhiều cơ hội thử sai, còn em thì không.』

Tôi đói đến hoa mắt, chỉ biết gật đầu lia lịa.

『Thôi được, em tự ngẫm lại đi.』

Lời cô giáo thẳng thắn mà đầy thực tế.

Tôi cũng muốn làm bài bình thường.

Nhưng thật sự là tôi đói quá rồi.

Tạ Mậu hỏi tôi sao thế.

Chút tự trọng còn sót lại không cho phép tôi thổ lộ.

Tôi mỉm cười lắc đầu với cô ấy.

Ninh Manh thì vui lắm.

Lần này cô ấy hơn Hứa Đồng Học ba mươi điểm.

Xóa được nỗi nhục nên cô ấy đãi tôi một bữa thịnh soạn.

Đói lâu ngày, tôi ăn như hổ đói.

Bụng dạ bị kí/ch th/ích quá độ, đêm đó tôi nôn mửa tả lả.

Hôm sau lại càng đói dữ dội hơn.

Khi hết cả tiền m/ua bánh bao, tôi để mắt tới thùng nước lớp.

Cơn đói khiến tôi uống nước như đi/ên.

Không nhớ là ngày thứ mấy, khi đang hứng nước thì cốc bị gi/ật phăng.

Ủy viên đời sống nói với giọng không mấy thiện cảm:

『Hoa Nam, đây là nước m/ua bằng quỹ lớp đấy.』

『Mọi người đều đóng quỹ, sao riêng em uống nhiều nhất?』

『Em hiểu không?』

Tôi cúi đầu ngượng ngùng.

Bụng réo ầm ĩ, hơi nóng bốc lên đầu.

『Em đói.』

Tôi thều thào đáp.

Ủy viên đời sống gi/ật mình:

『Ồ xin lỗi, chị không biết.』

『Cái này...』

Một bạn khác bất bình:

『Đói là có lý rồi sao?』

『Gi/ảm c/ân cũng không ai như em...』

Ủy viên đời sống trả lại cốc:

『Em g/ầy lắm rồi, thật sự không cần gi/ảm c/ân đâu.』

Những lời bàn tán xôn xao khiến đầu tôi ong ong.

『Xin lỗi mọi người, em thật sự đói, không có tiền m/ua đồ ăn.』

『Từ giờ em... em sẽ cố hạn chế không uống nước nữa.』

Nước mắt rơi lã chã.

Sắp ch*t đói rồi, đừng để bạn bè hiểu lầm mình tham lam.

Không gian đột ngột tĩnh lặng.

Ngẩng đầu lên, xung quanh đã vắng tanh.

Không dám đối diện với ai, tôi xin nghỉ ra khỏi trường.

Lang thang vô định, tôi trở về nhà.

Mẹ mở cửa, thoáng chút hoảng hốt khi thấy tôi.

『Sao con về?』

Bà chặn cửa không cho tôi vào.

Mùi th!t kho thơm phức từ trong nhà tỏa ra, bụng tôi réo òng ọc.

『Mẹ đang kho th!t à?』

Mẹ tôi lảng tránh:

『Nhà làm gì có tiền m/ua th!t, chắc hàng xóm đấy.』

Tôi giơ tay ra:

『Con hết tiền rồi.』

Mặt mẹ tôi khó chịu:

『Không phải vừa thi xong sao?』

『Con đứng thứ 15 khối.』

Mẹ tôi quát lên:

『Gì cơ? Sao con học tệ thế?』

『Hôm qua sếp mẹ còn nhờ con kèm toán cho con gái bà ấy.』

『Bao nhiêu tiền?』

Tôi hỏi dửng dưng.

Mẹ ngạc nhiên:

『Giúp đỡ người ta thì lấy tiền gì?』

『Con học thói x/ấu nào vậy? Mắt chỉ thấy tiền à?』

Tôi bất cần:

『Thế sao con phải giúp không công?』

Mẹ hét át đi:

『Con hỏi tại sao?』

『Hoa Nam, con là con gái mẹ, mẹ nhờ mà con đòi tiền?』

Tôi lắc đầu:

『Không trả tiền thì con không giúp.』

『Được lắm, vỗ cánh là muốn bay à?』

『Không giúp thì đừng có về nhà!』

Đây là lần đầu mẹ bỏ lớp vỏ ngụy trang, để lộ bộ mặt thật.

Tôi đáng lẽ phải tỉnh ngộ sớm hơn.

Mẹ yêu em trai, yêu bố, yêu gia đình - chỉ không yêu tôi.

Không, bà chỉ yêu tôi bằng miệng, còn hành động đều dành cho em trai.

Ngôi nhà này không có chỗ cho tôi.

Bị mẹ đuổi đi, tôi lang thang trên phố.

Thành phố nhộn nhịp, người qua lại tấp nập.

Chỉ mình tôi, đói đến mức sắp thành tiên.

Tôi thầm thề sẽ tự xây tổ ấm cho riêng mình.

『Ùng ục.』

Bụng đói cồn cào phá vỡ khoảnh khắc.

Thôi thì, trước hết phải nghĩ cách sống đã.

『Mấy người này toàn vứt rác bừa bãi.』

『Lại toàn chai nhựa không.』

Người quét rác lẩm bẩm.

Chai nhựa?

Mắt tôi sáng rực nhìn đống chai bị bỏ lại.

Đúng rồi! Mình có thể nhặt chai b/án!

Nghĩ là làm.

Hôm đó tôi lục không biết bao nhiêu thùng rác.

Cầm năm mươi ngàn b/án chai, tôi ghé tiệm mỳ gọi tô mỳ chay 3 lạng.

Mỳ hết mười ngàn, còn bốn mươi.

Hôm nay thứ ba, đến thứ sáu nghỉ học, mỗi ngày mười ba ngàn là đủ.

No bụng, tôi khoan khoái về trường.

Trời tối mịt, tôi thẳng về ký túc xá.

Sau kỳ thi, Ninh Manh đã dọn ra ngoài, giờ phòng chỉ còn mình tôi.

Tắm rửa xong, tôi lăn ra ngủ.

No ấm rồi buồn ngủ thật đấy!

4

Có tiền rồi, tôi chẳng bạc đãi bản thân nữa.

Sáng nay ăn bánh bao, cháo trắng với một quả trứng luộc.

Sự x/ấu hổ hôm qua khiến tôi lề mề.

Tôi vào lớp cùng lúc với giáo viên.

Tạ Mậu như thường lệ chào tôi.

Ngồi xuống, tôi với tay lấy sách trong ngăn bàn.

Ơ?

Sao lạ thế?

Cúi nhìn.

Ngăn bàn chật ních đồ ăn vặt.

Tạ Mậu đưa tôi mẩu giấy:

『Ủy viên đời sống nhét đấy, nói là tặng để xin lỗi.』

『Hôm qua em cả ngày không về lớp, chị ấy không tìm được nên đành để vào ngăn bàn.』

Hôm qua?

Chị ấy có lỗi gì đâu.

Sao phải xin lỗi.

Vốn dĩ tôi không nên uống cạn thùng nước.

Hôm qua vừa đói vừa ngượng, không kìm được nước mắt.

Đời này đâu phải khóc lóc là có lý.

Giờ tự học trôi qua trong mớ suy nghĩ hỗn độn.

Giáo viên vừa đi, Ninh Manh đã quay sang đòi đồ ăn.

Tôi ngập ngừng:

『Không được, phải trả lại người ta.』

Ninh Manh phì:

『Trả cái gì?』

『Có mỗi thùng nước mà cũng tính toán, làm quá.』

Ủy viên đời sống đi ngang nghe được.

Chị ấy đỏ mặt xin lỗi:

『Hoa Nam, hôm qua chị sai rồi, không biết hoàn cảnh em.』

『Chị tưởng em...』

『Tưởng cái gì chứ.』

『Hoa Nam đâu phải loại người đó.』

Ninh Manh châm chọc.

Tôi lôi đồ ăn đưa lại:

『Em thật sự không nhận được.』

『Chị không sai gì cả, không cần xin lỗi em.』

Ủy viên đời sống càng thêm ngượng:

『Em không nhận là không tha thứ cho chị.』

Câu này khiến tôi bối rối thật sự.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạch nguyệt quang làm vỡ ngọc như ý, cả triều đình phát điên

Chương 9
Bản thân vốn là Tài Thần chuyển thế. Năm ta giáng thế, quốc khố trống rỗng, chỉ vì ta hoan hỷ mà Đại Uyên triều vượt qua cơn nguy khốn tài chính. Quốc sư khẳng định ta là Tài Thần hạ phàm, tâm ta càng vui thì vận nước càng vượng, tâm ta sầu muộn thì tài vận quốc gia sẽ tiêu tán điên cuồng. Bởi lẽ đó, Hoàng đế đặc cách miễn hết thảy quy củ, phụng thờ ta như tổ tông sống của Đại Uyên triều. Quần thần văn võ trong triều lại càng thay phiên nhau tìm đủ mọi cách vào cung để chọc cho ta nở nụ cười. Mãi cho đến khi Tô Uyển Nhi, bạch nguyệt quang của Hoàng đế, hồi kinh. Ả cậy mình có ơn cứu mạng, lại tự phụ có bản lĩnh mẫu nghi thiên hạ, nhưng ả căm ghét nhất là dáng vẻ ngây thơ này của ta. Ta đang ngồi trong đình nghỉ mát nơi ngự hoa viên, đếm những hạt dạ minh châu do Tây Vực tiến cống, ả bỗng nhiên xông tới hất đổ rương báu của ta. "Nhìn thấy kẻ ăn không ngồi rồi như ngươi, ta cảm thấy buồn nôn." "Thu lại bộ dạng đó của ngươi đi, chốn thâm cung này chỉ dựa vào gương mặt thì không bảo vệ được ngươi cả đời đâu!" "Chỉ có nữ tử hiền lương thục đức như ta mới xứng làm Hoàng hậu, kẻ ăn hại như ngươi chỉ xứng vào Hoán Y Cục." Ta nhìn những hạt dạ minh châu lăn lóc đầy đất, nghi hoặc nhìn ả: "Ngươi là kẻ phương nào?"
Cổ trang
Linh Dị
9